Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3347: Chó địa ngục vùng vẫy dữ dội!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thẩm Nại Tuyết cắn chặt đôi môi đỏ mọng, cuối cùng lấy hết can đảm, nói: "Cậu Diệp, trên người tôi dính nhiều máu quá, tôi muốn đi tắm…" Trên người cô ta dính đầy máu đã đông cứng lại. Thẩm Nại Tuyết là một người rất thích sạch sẽ, vì vậy chỗ máu đông này làm cho cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu! Diệp Bắc Minh cau mày. Thẩm Nại Tuyết vội vàng nói: "Cậu Diệp, anh yên tâm, tôi sẽ không gây thêm phiền phức gì cho anh đâu!" "Anh chỉ cần giúp tôi trông coi xung quanh, đừng để cho tên đàn ông nào tới gần là được!" "Có được không?" Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh, khẽ gật đầu: "Được rồi". AdvertisementDù sao thì chân nguyên của anh vẫn chưa được khôi phục. Anh đi đến một cái góc, trực tiếp ngồi xuống. Nhắm hai mắt lại, bắt đầu khôi phục chân nguyên! Chó địa ngục thấy vậy, đánh hơi xung quanh Diệp Bắc Minh, sau đó đi tuần tra trong vòng bán kính một cây số. Thẩm Nại Tuyết suy nghĩ một chút. Cô ta trực tiếp lấy ra một chiếc bồn tắm lớn từ trong nhẫn trữ vật! Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, Thẩm Nại Tuyết vậy mà còn mang theo cả bồn tắm sao? Một giây sau. Thẩm Nại Tuyết lẩm nhẩm một khẩu quyết, ngón tay vỗ vào bồn tắm lớn. Hơi ẩm trong không khí ngưng tụ lại thành nước, chảy vào bồn tắm! Thẩm Nại Tuyết quay người, lén nhìn Diệp Bắc Minh một chút, cắn chặt đôi môi đỏ mọng! Cô ta cởi đi quần áo trên người, nhảy vào trong bồn tắm! "Cô gái này thật không biết ngại là gì!" Khóe miệng của Diệp Bắc Minh giật giật. Tất nhiên anh sẽ không làm loại chuyện lợi dụng lúc người khác đang gặp khó khăn! Đột nhiên. Gào! Một tiếng hét thảm vang lên! "Tiểu Hỏa?" Diệp Bắc Minh bỗng nhiên mở mắt. Thẩm Nại Tuyết vừa mới tắm rửa xong, đang thay quần áo. Cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh mở to hai mắt, ngơ ngác đứng ở chỗ đó! Không ngờ, Diệp Bắc Minh cũng không thèm nhìn cô ta lấy một cái, nói: "Có người tới, tôi đi xem trước!" Sau đó, anh lao thẳng ra ngoài. Đúng lúc nhìn thấy đám người Bách Lý Tranh Vanh đang bị chó địa ngục vây quanh! "Súc vật, lão phu sai mày đi tìm tung tích của tên phế vật kia, vậy mà mày lại trốn trong này làm gì?", Bách Lý Tranh Vanh nói với vẻ mặt âm trầm, một tay bóp chặt lấy cổ chó địa ngục!
Thẩm Nại Tuyết cắn chặt đôi môi đỏ mọng, cuối cùng lấy hết can đảm, nói: "Cậu Diệp, trên người tôi dính nhiều máu quá, tôi muốn đi tắm…"
Trên người cô ta dính đầy máu đã đông cứng lại.
Thẩm Nại Tuyết là một người rất thích sạch sẽ, vì vậy chỗ máu đông này làm cho cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu!
Diệp Bắc Minh cau mày.
Thẩm Nại Tuyết vội vàng nói: "Cậu Diệp, anh yên tâm, tôi sẽ không gây thêm phiền phức gì cho anh đâu!"
"Anh chỉ cần giúp tôi trông coi xung quanh, đừng để cho tên đàn ông nào tới gần là được!"
"Có được không?"
Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh, khẽ gật đầu: "Được rồi".
Advertisement
Dù sao thì chân nguyên của anh vẫn chưa được khôi phục.
Anh đi đến một cái góc, trực tiếp ngồi xuống.
Nhắm hai mắt lại, bắt đầu khôi phục chân nguyên!
Chó địa ngục thấy vậy, đánh hơi xung quanh Diệp Bắc Minh, sau đó đi tuần tra trong vòng bán kính một cây số.
Thẩm Nại Tuyết suy nghĩ một chút.
Cô ta trực tiếp lấy ra một chiếc bồn tắm lớn từ trong nhẫn trữ vật!
Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, Thẩm Nại Tuyết vậy mà còn mang theo cả bồn tắm sao?
Một giây sau.
Thẩm Nại Tuyết lẩm nhẩm một khẩu quyết, ngón tay vỗ vào bồn tắm lớn.
Hơi ẩm trong không khí ngưng tụ lại thành nước, chảy vào bồn tắm!
Thẩm Nại Tuyết quay người, lén nhìn Diệp Bắc Minh một chút, cắn chặt đôi môi đỏ mọng!
Cô ta cởi đi quần áo trên người, nhảy vào trong bồn tắm!
"Cô gái này thật không biết ngại là gì!"
Khóe miệng của Diệp Bắc Minh giật giật.
Tất nhiên anh sẽ không làm loại chuyện lợi dụng lúc người khác đang gặp khó khăn!
Đột nhiên.
Gào!
Một tiếng hét thảm vang lên!
"Tiểu Hỏa?"
Diệp Bắc Minh bỗng nhiên mở mắt.
Thẩm Nại Tuyết vừa mới tắm rửa xong, đang thay quần áo.
Cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh mở to hai mắt, ngơ ngác đứng ở chỗ đó!
Không ngờ, Diệp Bắc Minh cũng không thèm nhìn cô ta lấy một cái, nói: "Có người tới, tôi đi xem trước!"
Sau đó, anh lao thẳng ra ngoài.
Đúng lúc nhìn thấy đám người Bách Lý Tranh Vanh đang bị chó địa ngục vây quanh!
"Súc vật, lão phu sai mày đi tìm tung tích của tên phế vật kia, vậy mà mày lại trốn trong này làm gì?", Bách Lý Tranh Vanh nói với vẻ mặt âm trầm, một tay bóp chặt lấy cổ chó địa ngục!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thẩm Nại Tuyết cắn chặt đôi môi đỏ mọng, cuối cùng lấy hết can đảm, nói: "Cậu Diệp, trên người tôi dính nhiều máu quá, tôi muốn đi tắm…" Trên người cô ta dính đầy máu đã đông cứng lại. Thẩm Nại Tuyết là một người rất thích sạch sẽ, vì vậy chỗ máu đông này làm cho cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu! Diệp Bắc Minh cau mày. Thẩm Nại Tuyết vội vàng nói: "Cậu Diệp, anh yên tâm, tôi sẽ không gây thêm phiền phức gì cho anh đâu!" "Anh chỉ cần giúp tôi trông coi xung quanh, đừng để cho tên đàn ông nào tới gần là được!" "Có được không?" Diệp Bắc Minh nhìn xung quanh, khẽ gật đầu: "Được rồi". AdvertisementDù sao thì chân nguyên của anh vẫn chưa được khôi phục. Anh đi đến một cái góc, trực tiếp ngồi xuống. Nhắm hai mắt lại, bắt đầu khôi phục chân nguyên! Chó địa ngục thấy vậy, đánh hơi xung quanh Diệp Bắc Minh, sau đó đi tuần tra trong vòng bán kính một cây số. Thẩm Nại Tuyết suy nghĩ một chút. Cô ta trực tiếp lấy ra một chiếc bồn tắm lớn từ trong nhẫn trữ vật! Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, Thẩm Nại Tuyết vậy mà còn mang theo cả bồn tắm sao? Một giây sau. Thẩm Nại Tuyết lẩm nhẩm một khẩu quyết, ngón tay vỗ vào bồn tắm lớn. Hơi ẩm trong không khí ngưng tụ lại thành nước, chảy vào bồn tắm! Thẩm Nại Tuyết quay người, lén nhìn Diệp Bắc Minh một chút, cắn chặt đôi môi đỏ mọng! Cô ta cởi đi quần áo trên người, nhảy vào trong bồn tắm! "Cô gái này thật không biết ngại là gì!" Khóe miệng của Diệp Bắc Minh giật giật. Tất nhiên anh sẽ không làm loại chuyện lợi dụng lúc người khác đang gặp khó khăn! Đột nhiên. Gào! Một tiếng hét thảm vang lên! "Tiểu Hỏa?" Diệp Bắc Minh bỗng nhiên mở mắt. Thẩm Nại Tuyết vừa mới tắm rửa xong, đang thay quần áo. Cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh mở to hai mắt, ngơ ngác đứng ở chỗ đó! Không ngờ, Diệp Bắc Minh cũng không thèm nhìn cô ta lấy một cái, nói: "Có người tới, tôi đi xem trước!" Sau đó, anh lao thẳng ra ngoài. Đúng lúc nhìn thấy đám người Bách Lý Tranh Vanh đang bị chó địa ngục vây quanh! "Súc vật, lão phu sai mày đi tìm tung tích của tên phế vật kia, vậy mà mày lại trốn trong này làm gì?", Bách Lý Tranh Vanh nói với vẻ mặt âm trầm, một tay bóp chặt lấy cổ chó địa ngục!