Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3359: Lê Mộng Ly sợ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tuyệt Thế Thần Chủ gật đầu, lại lắc đầu: "Nhóc Diệp, chủ Luân Hồi trong miệng con cũng không phải là chủ Luân Hồi đời thứ nhất!"   Diệp Bắc Minh ngơ ngẩn: "Có ý gì ạ?"   Sắc mặt Tuyệt Thế Thần Chủ rất nghiêm túc: "Chủ Luân Hồi mà con biết chỉ là người hiểu được phép tắc Luân Hồi!"   "Giải thích với con như thế này vậy, chỉ cần con lĩnh ngộ được phép tắc Luân Hồi, con cũng có thể được gọi là chủ Luân Hồi!"   "Nếu vi sư lĩnh ngộ phép tắc Luân Hồi, vi sư chính là chủ Luân Hồi!"   Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra: "Cho nên, Đông Phương Xá Nguyệt sư phụ cũng không phải là chủ Luân Hồi thật sự?"   Tuyệt Thế Thần Chủ nói: "Có thể nói như vậy".   "Nhưng không thể phủ nhận, đúng là người này đã lĩnh ngộ phép tắc Luân Hồi".   Ánh mắt Diệp Bắc Minh lấp lóe mấy lần.   Một giây sau.   Anh tiếp tục hỏi: "Cho nên, sư phụ nghi ngờ trong hang động này có phép tắc Luân Hồi!"   "Vì thế đồ nhi mới không có cách nào phá hư vách đá?"   "Thông minh!"   Tuyệt Thế Thần Chủ tán thưởng một câu.   "Cảm ơn sư phụ, con đã biết nên làm cái gì rồi", Diệp Bắc Minh rời khỏi nghĩa địa Hỗn Độn.   Anh nhắm mắt lại, giữa trán có một luồng ánh sáng đen lấp lóe!   Một con mắt nằm dọc xuất hiện giữa trán Diệp Bắc Minh, chính là con mắt thần ma!   "Anh Diệp... anh làm sao vậy?"   Thẩm Nại Tuyết giật nảy mình, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.   Anh liếc cô ta một cái, dưới con mắt thần ma, tất cả đều không có chỗ che thân.   Mặc dù Thẩm Nại Tuyết đang mặc quần áo, nhưng ở trong mắt Diệp Bắc Minh quả thực là trần như nhộng!   Vậy mà ở dưới cung trang rộng rãi đoan trang lại là dáng người nóng bỏng như vậy!   "Khụ khụ..."   Diệp Bắc Minh vội ho một tiếng: "Cô Thẩm, có lẽ tôi đã tìm ra biện pháp ra ngoài rồi!"   "Thật sao? Quá tốt rồi!"   Thẩm Nại Tuyết kích động nhảy dựng lên.   Hai thứ sáng lóa kia làm Diệp Bắc Minh hoa cả mắt!   Anh vội vàng quay đầu, nhìn về phía vách đá.   Ầm!   Quả nhiên, dưới con mắt thần ma, tất cả những thứ trong hang đá đều không thể ẩn nấp được.   Ở dưới vách đá có vô số phù văn lấp lóe!   Một lực lượng phép tắc Luân Hồi ngưng tụ, bao phủ toàn bộ hang đá!   Diệp Bắc Minh lộ vẻ vui mừng: "Quả nhiên là thế, chỉ cần phá giải lực lượng của những phù văn này thì sẽ có thể rời khỏi nơi đây!"  Lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai!    "Anh Diệp, tôi cầu xin anh... cứu tôi!"    Hai người đồng thời quay đầu, nhìn về phía Lê Mộng Ly.    Giờ phút này.    Lê Mộng Ly nằm rạp trên mặt đất, thân thể run lên nhè nhẹ!    Cô ta đã cảm giác được khí tức tử vong, nếu như không ai ra tay giúp cô ta, cô ta sẽ chết thật!   

 

Tuyệt Thế Thần Chủ gật đầu, lại lắc đầu: "Nhóc Diệp, chủ Luân Hồi trong miệng con cũng không phải là chủ Luân Hồi đời thứ nhất!"  

 

Diệp Bắc Minh ngơ ngẩn: "Có ý gì ạ?"  

 

Sắc mặt Tuyệt Thế Thần Chủ rất nghiêm túc: "Chủ Luân Hồi mà con biết chỉ là người hiểu được phép tắc Luân Hồi!"  

 

"Giải thích với con như thế này vậy, chỉ cần con lĩnh ngộ được phép tắc Luân Hồi, con cũng có thể được gọi là chủ Luân Hồi!"  

 

"Nếu vi sư lĩnh ngộ phép tắc Luân Hồi, vi sư chính là chủ Luân Hồi!"  

 

Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra: "Cho nên, Đông Phương Xá Nguyệt sư phụ cũng không phải là chủ Luân Hồi thật sự?"  

 

Tuyệt Thế Thần Chủ nói: "Có thể nói như vậy".  

 

"Nhưng không thể phủ nhận, đúng là người này đã lĩnh ngộ phép tắc Luân Hồi".  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lấp lóe mấy lần.  

 

Một giây sau.  

 

Anh tiếp tục hỏi: "Cho nên, sư phụ nghi ngờ trong hang động này có phép tắc Luân Hồi!"  

 

"Vì thế đồ nhi mới không có cách nào phá hư vách đá?"  

 

"Thông minh!"  

 

Tuyệt Thế Thần Chủ tán thưởng một câu.  

 

"Cảm ơn sư phụ, con đã biết nên làm cái gì rồi", Diệp Bắc Minh rời khỏi nghĩa địa Hỗn Độn.  

 

Anh nhắm mắt lại, giữa trán có một luồng ánh sáng đen lấp lóe!  

 

Một con mắt nằm dọc xuất hiện giữa trán Diệp Bắc Minh, chính là con mắt thần ma!  

 

"Anh Diệp... anh làm sao vậy?"  

 

Thẩm Nại Tuyết giật nảy mình, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Anh liếc cô ta một cái, dưới con mắt thần ma, tất cả đều không có chỗ che thân.  

 

Mặc dù Thẩm Nại Tuyết đang mặc quần áo, nhưng ở trong mắt Diệp Bắc Minh quả thực là trần như nhộng!  

 

Vậy mà ở dưới cung trang rộng rãi đoan trang lại là dáng người nóng bỏng như vậy!  

 

"Khụ khụ..."  

 

Diệp Bắc Minh vội ho một tiếng: "Cô Thẩm, có lẽ tôi đã tìm ra biện pháp ra ngoài rồi!"  

 

"Thật sao? Quá tốt rồi!"  

 

Thẩm Nại Tuyết kích động nhảy dựng lên.  

 

Hai thứ sáng lóa kia làm Diệp Bắc Minh hoa cả mắt!  

 

Anh vội vàng quay đầu, nhìn về phía vách đá.  

 

Ầm!  

 

Quả nhiên, dưới con mắt thần ma, tất cả những thứ trong hang đá đều không thể ẩn nấp được.  

 

Ở dưới vách đá có vô số phù văn lấp lóe!  

 

Một lực lượng phép tắc Luân Hồi ngưng tụ, bao phủ toàn bộ hang đá!  

 

Diệp Bắc Minh lộ vẻ vui mừng: "Quả nhiên là thế, chỉ cần phá giải lực lượng của những phù văn này thì sẽ có thể rời khỏi nơi đây!"  

Lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai!  

 

 

"Anh Diệp, tôi cầu xin anh... cứu tôi!"  

 

 

Hai người đồng thời quay đầu, nhìn về phía Lê Mộng Ly.  

 

 

Giờ phút này.  

 

 

Lê Mộng Ly nằm rạp trên mặt đất, thân thể run lên nhè nhẹ!  

 

 

Cô ta đã cảm giác được khí tức tử vong, nếu như không ai ra tay giúp cô ta, cô ta sẽ chết thật!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Tuyệt Thế Thần Chủ gật đầu, lại lắc đầu: "Nhóc Diệp, chủ Luân Hồi trong miệng con cũng không phải là chủ Luân Hồi đời thứ nhất!"   Diệp Bắc Minh ngơ ngẩn: "Có ý gì ạ?"   Sắc mặt Tuyệt Thế Thần Chủ rất nghiêm túc: "Chủ Luân Hồi mà con biết chỉ là người hiểu được phép tắc Luân Hồi!"   "Giải thích với con như thế này vậy, chỉ cần con lĩnh ngộ được phép tắc Luân Hồi, con cũng có thể được gọi là chủ Luân Hồi!"   "Nếu vi sư lĩnh ngộ phép tắc Luân Hồi, vi sư chính là chủ Luân Hồi!"   Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra: "Cho nên, Đông Phương Xá Nguyệt sư phụ cũng không phải là chủ Luân Hồi thật sự?"   Tuyệt Thế Thần Chủ nói: "Có thể nói như vậy".   "Nhưng không thể phủ nhận, đúng là người này đã lĩnh ngộ phép tắc Luân Hồi".   Ánh mắt Diệp Bắc Minh lấp lóe mấy lần.   Một giây sau.   Anh tiếp tục hỏi: "Cho nên, sư phụ nghi ngờ trong hang động này có phép tắc Luân Hồi!"   "Vì thế đồ nhi mới không có cách nào phá hư vách đá?"   "Thông minh!"   Tuyệt Thế Thần Chủ tán thưởng một câu.   "Cảm ơn sư phụ, con đã biết nên làm cái gì rồi", Diệp Bắc Minh rời khỏi nghĩa địa Hỗn Độn.   Anh nhắm mắt lại, giữa trán có một luồng ánh sáng đen lấp lóe!   Một con mắt nằm dọc xuất hiện giữa trán Diệp Bắc Minh, chính là con mắt thần ma!   "Anh Diệp... anh làm sao vậy?"   Thẩm Nại Tuyết giật nảy mình, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.   Anh liếc cô ta một cái, dưới con mắt thần ma, tất cả đều không có chỗ che thân.   Mặc dù Thẩm Nại Tuyết đang mặc quần áo, nhưng ở trong mắt Diệp Bắc Minh quả thực là trần như nhộng!   Vậy mà ở dưới cung trang rộng rãi đoan trang lại là dáng người nóng bỏng như vậy!   "Khụ khụ..."   Diệp Bắc Minh vội ho một tiếng: "Cô Thẩm, có lẽ tôi đã tìm ra biện pháp ra ngoài rồi!"   "Thật sao? Quá tốt rồi!"   Thẩm Nại Tuyết kích động nhảy dựng lên.   Hai thứ sáng lóa kia làm Diệp Bắc Minh hoa cả mắt!   Anh vội vàng quay đầu, nhìn về phía vách đá.   Ầm!   Quả nhiên, dưới con mắt thần ma, tất cả những thứ trong hang đá đều không thể ẩn nấp được.   Ở dưới vách đá có vô số phù văn lấp lóe!   Một lực lượng phép tắc Luân Hồi ngưng tụ, bao phủ toàn bộ hang đá!   Diệp Bắc Minh lộ vẻ vui mừng: "Quả nhiên là thế, chỉ cần phá giải lực lượng của những phù văn này thì sẽ có thể rời khỏi nơi đây!"  Lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai!    "Anh Diệp, tôi cầu xin anh... cứu tôi!"    Hai người đồng thời quay đầu, nhìn về phía Lê Mộng Ly.    Giờ phút này.    Lê Mộng Ly nằm rạp trên mặt đất, thân thể run lên nhè nhẹ!    Cô ta đã cảm giác được khí tức tử vong, nếu như không ai ra tay giúp cô ta, cô ta sẽ chết thật!   

Chương 3359: Lê Mộng Ly sợ!