Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3396: Loại chuyện này là trái ý trời
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai mắt Lê Mộng Ly sáng lên.Trên gương mặt tươi cười thoáng qua vẻ ngạc nhiên mừngrỡI Diệp Bắc Minh lại chủ động liên lạc với cô ta?Dứt khoát nhận máy, đáp lại bằng giọng nói có chút phấn khích: "Anh Diệp, sao anh lại có thời gian tìm tôi vậy?”Giọng nói của Diệp Bắc Minh vang lên: "Cô Lê, tôi có việc cần cô giúp đỡ!""Được, anh nói đi!" Lê Mộng Ly gật đầu.Diệp Bắc Minh không trực tiếp nói về chuyện của một trăm người sư phụ!Ngược lại chuyển sang chủ đề khác: "Cô Lê, học viện Viễn Cổ của cô có truyền thống dùng người để luyện đan sao?""Hả?"Lê Mộng Ly hoảng sợ hết hồn: "Loại chuyện này là trái ý trời!""Học viện Viễn Cổ dạy dỗ rất nghiêm khắc, căn bản không có khả năng làm ra loại chuyện này!""Anh Diệp, sao anh lại hỏi như vậy?"Lúc này, Diệp Bắc Minh mới kể về tình hình của một trăm vị sư phụ.Lê Mộng Ly nhíu mày lại: "Nếu loại chuyện này thật sự xảy ra thì học viện nhất định sẽ không cho phép!""Anh Diệp, dù anh đang ở đâu thì tôi sẽ đến tìm anh ngay bây giờ!"Diệp Bắc Minh nói ra vị trí của mình.Nửa ngày sau, Lê Mộng Ly mặc một chiếc váy dài màu sắc giản dị xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh."Anh Diệp, để tôi xem hai người đó trông như thế nào!""Được!"Diệp Bắc Minh gật đầu, chân nguyên ngưng tụ thành dáng vẻ của ông lão và chàng trai trẻ mặc áo gấm thêu."Là anh ta?”Lê Mộng Ly sửng sốt. Diệp Bắc Minh hỏi: "Là người của học viện Viễn Cổ sao?"Lê Mộng Ly trịnh trọng gật đầu: "Ông lão kia tên là Dư Thiên Trung, là một vị Đan Tôn của học viện Viễn Cổi"
Hai mắt Lê Mộng Ly sáng lên.
Trên gương mặt tươi cười thoáng qua vẻ ngạc nhiên mừng
rỡI Diệp Bắc Minh lại chủ động liên lạc với cô ta?
Dứt khoát nhận máy, đáp lại bằng giọng nói có chút phấn khích: "Anh Diệp, sao anh lại có thời gian tìm tôi vậy?”
Giọng nói của Diệp Bắc Minh vang lên: "Cô Lê, tôi có việc cần cô giúp đỡ!"
"Được, anh nói đi!" Lê Mộng Ly gật đầu.
Diệp Bắc Minh không trực tiếp nói về chuyện của một trăm người sư phụ!
Ngược lại chuyển sang chủ đề khác: "Cô Lê, học viện Viễn Cổ của cô có truyền thống dùng người để luyện đan sao?"
"Hả?"
Lê Mộng Ly hoảng sợ hết hồn: "Loại chuyện này là trái ý trời!"
"Học viện Viễn Cổ dạy dỗ rất nghiêm khắc, căn bản không có khả năng làm ra loại chuyện này!"
"Anh Diệp, sao anh lại hỏi như vậy?"
Lúc này, Diệp Bắc Minh mới kể về tình hình của một trăm vị sư phụ.
Lê Mộng Ly nhíu mày lại: "Nếu loại chuyện này thật sự xảy ra thì học viện nhất định sẽ không cho phép!"
"Anh Diệp, dù anh đang ở đâu thì tôi sẽ đến tìm anh ngay bây giờ!"
Diệp Bắc Minh nói ra vị trí của mình.
Nửa ngày sau, Lê Mộng Ly mặc một chiếc váy dài màu sắc giản dị xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.
"Anh Diệp, để tôi xem hai người đó trông như thế nào!"
"Được!"
Diệp Bắc Minh gật đầu, chân nguyên ngưng tụ thành dáng vẻ của ông lão và chàng trai trẻ mặc áo gấm thêu.
"Là anh ta?”
Lê Mộng Ly sửng sốt. Diệp Bắc Minh hỏi: "Là người của học viện Viễn Cổ sao?"
Lê Mộng Ly trịnh trọng gật đầu: "Ông lão kia tên là Dư Thiên Trung, là một vị Đan Tôn của học viện Viễn Cổi"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai mắt Lê Mộng Ly sáng lên.Trên gương mặt tươi cười thoáng qua vẻ ngạc nhiên mừngrỡI Diệp Bắc Minh lại chủ động liên lạc với cô ta?Dứt khoát nhận máy, đáp lại bằng giọng nói có chút phấn khích: "Anh Diệp, sao anh lại có thời gian tìm tôi vậy?”Giọng nói của Diệp Bắc Minh vang lên: "Cô Lê, tôi có việc cần cô giúp đỡ!""Được, anh nói đi!" Lê Mộng Ly gật đầu.Diệp Bắc Minh không trực tiếp nói về chuyện của một trăm người sư phụ!Ngược lại chuyển sang chủ đề khác: "Cô Lê, học viện Viễn Cổ của cô có truyền thống dùng người để luyện đan sao?""Hả?"Lê Mộng Ly hoảng sợ hết hồn: "Loại chuyện này là trái ý trời!""Học viện Viễn Cổ dạy dỗ rất nghiêm khắc, căn bản không có khả năng làm ra loại chuyện này!""Anh Diệp, sao anh lại hỏi như vậy?"Lúc này, Diệp Bắc Minh mới kể về tình hình của một trăm vị sư phụ.Lê Mộng Ly nhíu mày lại: "Nếu loại chuyện này thật sự xảy ra thì học viện nhất định sẽ không cho phép!""Anh Diệp, dù anh đang ở đâu thì tôi sẽ đến tìm anh ngay bây giờ!"Diệp Bắc Minh nói ra vị trí của mình.Nửa ngày sau, Lê Mộng Ly mặc một chiếc váy dài màu sắc giản dị xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh."Anh Diệp, để tôi xem hai người đó trông như thế nào!""Được!"Diệp Bắc Minh gật đầu, chân nguyên ngưng tụ thành dáng vẻ của ông lão và chàng trai trẻ mặc áo gấm thêu."Là anh ta?”Lê Mộng Ly sửng sốt. Diệp Bắc Minh hỏi: "Là người của học viện Viễn Cổ sao?"Lê Mộng Ly trịnh trọng gật đầu: "Ông lão kia tên là Dư Thiên Trung, là một vị Đan Tôn của học viện Viễn Cổi"