Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3398: Thấy được em thật tốt quá!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Thấy được em thật tốt quá!"Anh bước lên một bước, ngay trước mặt tất cả mọi người. Ôm lấy Chu Nhược Giai!"Mẹ kiếp...""Đù! Cậu ta dám ôm Chu sư tỷ?""Thằng kia, mẹ nó mày muốn chết đúng không?”Trong nháy mắt, hai mắt của vô số nam giới đỏ bừng!Ai ai cũng gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, hận không thể xông lên xé nát anh!Thân thể mềm mại của Chu Nhược Giai run lên, ngắn ngủi thất thần.Theo bản năng, cô duỗi tay muốn ôm Diệp Bắc Minh! Một giây sau.Cô chợt nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Cậu Diệp, xin anh hãy tự trọng!"Một câu nói ngắn ngủi khiến Diệp Bắc Minh như bị sét đánh!Anh quả thực không thể tin vào tai của mình: "Nhược Giai, em gọi anh là gì?"Chu Nhược Giai thản nhiên đáp: "Cậu Diệp".Diệp Bắc Minh đỏ hốc mặt: "Nhược Giai, vì sao chứ?""Tại sao em lại đối xử với anh như vậy?"Chu Nhược Giai mỉm cười: "Cậu Diệp, duyên phận giữa chúng ta đã hết!""Anh có Hạ Nhược Tuyết của anh, có cả Tôn Thiến của mình!""Thậm chí anh còn có mười vị sư tỷ phong hoa tuyệt đại, Chu Nhược Giai tôi đã từng là vợ chưa cưới trên danh nghĩa của anhl""Mà tôi chỉ là một con vịt xấu xít""Anh có biết bao nhiêu hồng nhan tri kỷ, thiếu một người là tôi thì có làm sao?"Chu Nhược Giai nói xong, trong đôi mắt đẹp không nhịn được mà lóe lên vẻ mất mát.Trái tim Diệp Bắc Minh co rụt lại: "Nhược Giai, anh xin lỗi, anh không thể làm gì khác được...""Không cần phải xin lỗi".Chu Nhược Giai nở nụ cười xinh đẹp, biểu cảm cực kỳ bình tĩnh: "Cậu Diệp, duyên phận của chúng ta đã hết!""Bây giờ, Chu Nhược Giai không còn là vợ chưa cưới của anh, mà là đệ tử của học viện Viễn Cổ""Tôi học tập đạo Vô Tình, trong lòng sớm đã không còn tình cảm!""Cậu Diệp, tôi hy vọng lần sau anh gặp lại tôi sẽ gọi tôi là cô Chu”."Tôi không muốn gặp lại người này, mời hai vị hộ pháp đừng cho anh ta bước vào học viện Viễn Cổi"
"Thấy được em thật tốt quá!"
Anh bước lên một bước, ngay trước mặt tất cả mọi người. Ôm lấy Chu Nhược Giai!
"Mẹ kiếp..."
"Đù! Cậu ta dám ôm Chu sư tỷ?"
"Thằng kia, mẹ nó mày muốn chết đúng không?”
Trong nháy mắt, hai mắt của vô số nam giới đỏ bừng!
Ai ai cũng gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, hận không thể xông lên xé nát anh!
Thân thể mềm mại của Chu Nhược Giai run lên, ngắn ngủi thất thần.
Theo bản năng, cô duỗi tay muốn ôm Diệp Bắc Minh! Một giây sau.
Cô chợt nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Cậu Diệp, xin anh hãy tự trọng!"
Một câu nói ngắn ngủi khiến Diệp Bắc Minh như bị sét đánh!
Anh quả thực không thể tin vào tai của mình: "Nhược Giai, em gọi anh là gì?"
Chu Nhược Giai thản nhiên đáp: "Cậu Diệp".
Diệp Bắc Minh đỏ hốc mặt: "Nhược Giai, vì sao chứ?"
"Tại sao em lại đối xử với anh như vậy?"
Chu Nhược Giai mỉm cười: "Cậu Diệp, duyên phận giữa chúng ta đã hết!"
"Anh có Hạ Nhược Tuyết của anh, có cả Tôn Thiến của mình!"
"Thậm chí anh còn có mười vị sư tỷ phong hoa tuyệt đại, Chu Nhược Giai tôi đã từng là vợ chưa cưới trên danh nghĩa của anhl"
"Mà tôi chỉ là một con vịt xấu xít"
"Anh có biết bao nhiêu hồng nhan tri kỷ, thiếu một người là tôi thì có làm sao?"
Chu Nhược Giai nói xong, trong đôi mắt đẹp không nhịn được mà lóe lên vẻ mất mát.
Trái tim Diệp Bắc Minh co rụt lại: "Nhược Giai, anh xin lỗi, anh không thể làm gì khác được..."
"Không cần phải xin lỗi".
Chu Nhược Giai nở nụ cười xinh đẹp, biểu cảm cực kỳ bình tĩnh: "Cậu Diệp, duyên phận của chúng ta đã hết!"
"Bây giờ, Chu Nhược Giai không còn là vợ chưa cưới của anh, mà là đệ tử của học viện Viễn Cổ"
"Tôi học tập đạo Vô Tình, trong lòng sớm đã không còn tình cảm!"
"Cậu Diệp, tôi hy vọng lần sau anh gặp lại tôi sẽ gọi tôi là cô Chu”.
"Tôi không muốn gặp lại người này, mời hai vị hộ pháp đừng cho anh ta bước vào học viện Viễn Cổi"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Thấy được em thật tốt quá!"Anh bước lên một bước, ngay trước mặt tất cả mọi người. Ôm lấy Chu Nhược Giai!"Mẹ kiếp...""Đù! Cậu ta dám ôm Chu sư tỷ?""Thằng kia, mẹ nó mày muốn chết đúng không?”Trong nháy mắt, hai mắt của vô số nam giới đỏ bừng!Ai ai cũng gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, hận không thể xông lên xé nát anh!Thân thể mềm mại của Chu Nhược Giai run lên, ngắn ngủi thất thần.Theo bản năng, cô duỗi tay muốn ôm Diệp Bắc Minh! Một giây sau.Cô chợt nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Cậu Diệp, xin anh hãy tự trọng!"Một câu nói ngắn ngủi khiến Diệp Bắc Minh như bị sét đánh!Anh quả thực không thể tin vào tai của mình: "Nhược Giai, em gọi anh là gì?"Chu Nhược Giai thản nhiên đáp: "Cậu Diệp".Diệp Bắc Minh đỏ hốc mặt: "Nhược Giai, vì sao chứ?""Tại sao em lại đối xử với anh như vậy?"Chu Nhược Giai mỉm cười: "Cậu Diệp, duyên phận giữa chúng ta đã hết!""Anh có Hạ Nhược Tuyết của anh, có cả Tôn Thiến của mình!""Thậm chí anh còn có mười vị sư tỷ phong hoa tuyệt đại, Chu Nhược Giai tôi đã từng là vợ chưa cưới trên danh nghĩa của anhl""Mà tôi chỉ là một con vịt xấu xít""Anh có biết bao nhiêu hồng nhan tri kỷ, thiếu một người là tôi thì có làm sao?"Chu Nhược Giai nói xong, trong đôi mắt đẹp không nhịn được mà lóe lên vẻ mất mát.Trái tim Diệp Bắc Minh co rụt lại: "Nhược Giai, anh xin lỗi, anh không thể làm gì khác được...""Không cần phải xin lỗi".Chu Nhược Giai nở nụ cười xinh đẹp, biểu cảm cực kỳ bình tĩnh: "Cậu Diệp, duyên phận của chúng ta đã hết!""Bây giờ, Chu Nhược Giai không còn là vợ chưa cưới của anh, mà là đệ tử của học viện Viễn Cổ""Tôi học tập đạo Vô Tình, trong lòng sớm đã không còn tình cảm!""Cậu Diệp, tôi hy vọng lần sau anh gặp lại tôi sẽ gọi tôi là cô Chu”."Tôi không muốn gặp lại người này, mời hai vị hộ pháp đừng cho anh ta bước vào học viện Viễn Cổi"