Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3400: Làm sao vậy?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Xung quanh vang lên tiếng cười!Ngay cả hai vị cảnh giới Đế Tôn trông cửa cũng không thể ngừng lắc đầu cười."Sao vậy?", Diệp Bắc Minh nhíu mày.Lê Mộng Ly hơi xấu hổ, do cô ta suy nghĩ không chu toàn nên mới khiến Diệp Bắc Minh bị người khác chế giễu.Cô ta áy náy giải thích: "Cậu Diệp, trách tôi tôi không nói rõ ràng với anhl""Đây... Chẳng qua là một cách không thể thực hiện được!"Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Làm sao vậy?"Lê Mộng Ly lúng túng đáp: "Thang Trời này vô cùng kinh khủng, mỗi lần lên một bước Thang Trời, nó sẽ chồng lên áp lực gấp đôi!""Đỉnh cao nhất của 9999 bậc thang trời sẽ khiến người ta phải chịu đựng áp lực gấp gần mười ngàn lần!"Trong lòng Diệp Bắc Minh khế nhúc nhích.Quả nhiên giống với Thang Rồng trong di tích Côn Luân Thượng CổiMột thanh niên cười nói: "Tên kia, cậu nên từ bỏ đi!""Từ khi học viện Viễn Cổ thành lập đến nay, chưa từng có người nào có thể đi qua 9999 bậc Thang Trời!"Hắn ta chỉ vào chỗ cao nhất của Thang Trời: "Nhìn thấy Thiên Môn kia không?”"Từ xưa đến nay chưa mở ra bao giời""Cậu cho răng cậu là ai mà muốn bước lên Thang Trời? Cười chết người!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Thì tính sao? Hôm nay, Thiên Môn chắc chắn sẽ mở ra vì Diệp Bắc Minh tôi!""Hahahaha!""Hôm nay xem như tôi gặp được cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình!""Mẹ nó thật tuyệt đỉnh!" "Lê sư tỷ, loại đỉnh cao này chị nhặt từ chỗ nào về vậy?" Lại là một trận cười vang.Càng ngày càng nhiều người nghe nói có người muốn leo Thang Trời nên sôi nổi chạy ra hóng hớt."Cảnh giới Chúa Tể?" "Mẹ nó! Thứ gì vậy!" "Cố ý hấp dẫn ánh mắt của người khác à?"Có người quay đầu đi luôn, cảm giác rất lãng phí thời gian của mình.Diệp Bắc Minh lại bước ra một bước, đi đến phía dưới Thang Trời!Tạch! Tạch!Mấy ngàn ánh mắt nhao nhao rơi xuống trên người Diệp Bắc Minh.

Xung quanh vang lên tiếng cười!

Ngay cả hai vị cảnh giới Đế Tôn trông cửa cũng không thể ngừng lắc đầu cười.

"Sao vậy?", Diệp Bắc Minh nhíu mày.

Lê Mộng Ly hơi xấu hổ, do cô ta suy nghĩ không chu toàn nên mới khiến Diệp Bắc Minh bị người khác chế giễu.

Cô ta áy náy giải thích: "Cậu Diệp, trách tôi tôi không nói rõ ràng với anhl"

"Đây... Chẳng qua là một cách không thể thực hiện được!"

Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Làm sao vậy?"

Lê Mộng Ly lúng túng đáp: "Thang Trời này vô cùng kinh khủng, mỗi lần lên một bước Thang Trời, nó sẽ chồng lên áp lực gấp đôi!"

"Đỉnh cao nhất của 9999 bậc thang trời sẽ khiến người ta phải chịu đựng áp lực gấp gần mười ngàn lần!"

Trong lòng Diệp Bắc Minh khế nhúc nhích.

Quả nhiên giống với Thang Rồng trong di tích Côn Luân Thượng Cổi

Một thanh niên cười nói: "Tên kia, cậu nên từ bỏ đi!"

"Từ khi học viện Viễn Cổ thành lập đến nay, chưa từng có người nào có thể đi qua 9999 bậc Thang Trời!"

Hắn ta chỉ vào chỗ cao nhất của Thang Trời: "Nhìn thấy Thiên Môn kia không?”

"Từ xưa đến nay chưa mở ra bao giời"

"Cậu cho răng cậu là ai mà muốn bước lên Thang Trời? Cười chết người!"

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Thì tính sao? Hôm nay, Thiên Môn chắc chắn sẽ mở ra vì Diệp Bắc Minh tôi!"

"Hahahaha!"

"Hôm nay xem như tôi gặp được cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình!"

"Mẹ nó thật tuyệt đỉnh!" "Lê sư tỷ, loại đỉnh cao này chị nhặt từ chỗ nào về vậy?" Lại là một trận cười vang.

Càng ngày càng nhiều người nghe nói có người muốn leo Thang Trời nên sôi nổi chạy ra hóng hớt.

"Cảnh giới Chúa Tể?" "Mẹ nó! Thứ gì vậy!" "Cố ý hấp dẫn ánh mắt của người khác à?"

Có người quay đầu đi luôn, cảm giác rất lãng phí thời gian của mình.

Diệp Bắc Minh lại bước ra một bước, đi đến phía dưới Thang Trời!

Tạch! Tạch!

Mấy ngàn ánh mắt nhao nhao rơi xuống trên người Diệp Bắc Minh.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Xung quanh vang lên tiếng cười!Ngay cả hai vị cảnh giới Đế Tôn trông cửa cũng không thể ngừng lắc đầu cười."Sao vậy?", Diệp Bắc Minh nhíu mày.Lê Mộng Ly hơi xấu hổ, do cô ta suy nghĩ không chu toàn nên mới khiến Diệp Bắc Minh bị người khác chế giễu.Cô ta áy náy giải thích: "Cậu Diệp, trách tôi tôi không nói rõ ràng với anhl""Đây... Chẳng qua là một cách không thể thực hiện được!"Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Làm sao vậy?"Lê Mộng Ly lúng túng đáp: "Thang Trời này vô cùng kinh khủng, mỗi lần lên một bước Thang Trời, nó sẽ chồng lên áp lực gấp đôi!""Đỉnh cao nhất của 9999 bậc thang trời sẽ khiến người ta phải chịu đựng áp lực gấp gần mười ngàn lần!"Trong lòng Diệp Bắc Minh khế nhúc nhích.Quả nhiên giống với Thang Rồng trong di tích Côn Luân Thượng CổiMột thanh niên cười nói: "Tên kia, cậu nên từ bỏ đi!""Từ khi học viện Viễn Cổ thành lập đến nay, chưa từng có người nào có thể đi qua 9999 bậc Thang Trời!"Hắn ta chỉ vào chỗ cao nhất của Thang Trời: "Nhìn thấy Thiên Môn kia không?”"Từ xưa đến nay chưa mở ra bao giời""Cậu cho răng cậu là ai mà muốn bước lên Thang Trời? Cười chết người!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Thì tính sao? Hôm nay, Thiên Môn chắc chắn sẽ mở ra vì Diệp Bắc Minh tôi!""Hahahaha!""Hôm nay xem như tôi gặp được cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình!""Mẹ nó thật tuyệt đỉnh!" "Lê sư tỷ, loại đỉnh cao này chị nhặt từ chỗ nào về vậy?" Lại là một trận cười vang.Càng ngày càng nhiều người nghe nói có người muốn leo Thang Trời nên sôi nổi chạy ra hóng hớt."Cảnh giới Chúa Tể?" "Mẹ nó! Thứ gì vậy!" "Cố ý hấp dẫn ánh mắt của người khác à?"Có người quay đầu đi luôn, cảm giác rất lãng phí thời gian của mình.Diệp Bắc Minh lại bước ra một bước, đi đến phía dưới Thang Trời!Tạch! Tạch!Mấy ngàn ánh mắt nhao nhao rơi xuống trên người Diệp Bắc Minh.

Chương 3400: Làm sao vậy?