Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3408: Đáng lẽ em không nên tin anh!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Đáng lẽ em không nên tin anh!"Hai mắt Diệp Bắc Minh đỏ hoe, đau lòng nói: "Không, là do anh không tốt!""Là do anh đã xem nhẹ em, không để em trong lòng”."Nhược Giai, sau này anh nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho eml""Ừm". Chu Nhược Giai ngoan ngoãn gật đầu.Lê Mộng Ly ở xa xa nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng cảm thấy chua xót.Đột nhiên, thân thể Chu Nhược Giai mềm nhữn: "Chồng, em mệt quá..."Phụt! Phun ra một ngụm máu tươi!Sắc mặt Diệp Bắc Minh thay đổi: "Nhược Giai, em sao vậy?"Chỉ thấy Chu Nhược Giai nhắm chặt hai mắt, thân thể không ngừng run rẩy!Hơi thở hỗn loạn, máu tươi trào ra khỏi khóe miệng!Phong Tuyệt Tình nổi giận gào lên một tiếng: "Thằng nhóc, đều do cậu!""Nhược Giai tu luyện đạo Vô Tình, công lực vô tình trong người sẽ ngày càng thâm sâu!""Nếu không phải do cậu xuất hiện thì tại sao con bé lại có thể như vậy?""Là do cậu đã khiến con bé đ*ng t*nh, cho nên mới khiến con bé bị công pháp phản phệt"Diệp Bắc Minh tức giận mắng một tiếng: "Đệt! Bà già xử nữ, bà còn dám để cho người phụ nữ của tôi tu luyện đạo Vô Tình sao?”Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, trừng mắt nhìn nhau!"Cậu mắng tôi là gì?"Tròng mắt của Phong Tuyệt Tình gần như sắp rớt ra ngoài: "Cậu dám gọi tôi là bà già xử nữ... Cậu!"Diệp Bắc Minh tức giận hét lớn: "Chính bà không được đàn ông yêu, lại còn nhất quyết muốn Nhược Giai đi theo bà chịu khổ, đúng không?""Nếu như Nhược Giai xảy ra chuyện gì thì tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho bà đâu!"Nói xong, nhìn về phía đám người Vương Thần Cương và Kiếm Phá Thiên."Chư vị tiền bối, cho tôi mượn một chỗ yên tĩnh!" "Tôi muốn chữa thương cho Nhược Giail"Mọi người đều có chút sửng sốt.Chẳng lẽ thằng nhóc này còn biết y thuật sao?Sắc mặt Vương Thần Cương trở nên cứng đờ: "Nhóc Diệp, y thuật của cậu quá nông cạn!""Ở học viện Viễn Cổ của tôi có mấy thần y, để tôi bảo bọn họ đến đây cứu người!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không cần, tôi tự có biện pháp!"Nhìn thấy vậy, mấy người lập tức dẫn Diệp Bắc Minh tiến vào học viện Viễn Cổ.Sau khi sắp xếp cho anh tiến vào trong sân , Vương Thần Cương lập tức sai người kích hoạt trận pháp.
"Đáng lẽ em không nên tin anh!"
Hai mắt Diệp Bắc Minh đỏ hoe, đau lòng nói: "Không, là do anh không tốt!"
"Là do anh đã xem nhẹ em, không để em trong lòng”.
"Nhược Giai, sau này anh nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho eml"
"Ừm". Chu Nhược Giai ngoan ngoãn gật đầu.
Lê Mộng Ly ở xa xa nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng cảm thấy chua xót.
Đột nhiên, thân thể Chu Nhược Giai mềm nhữn: "Chồng, em mệt quá..."
Phụt! Phun ra một ngụm máu tươi!
Sắc mặt Diệp Bắc Minh thay đổi: "Nhược Giai, em sao vậy?"
Chỉ thấy Chu Nhược Giai nhắm chặt hai mắt, thân thể không ngừng run rẩy!
Hơi thở hỗn loạn, máu tươi trào ra khỏi khóe miệng!
Phong Tuyệt Tình nổi giận gào lên một tiếng: "Thằng nhóc, đều do cậu!"
"Nhược Giai tu luyện đạo Vô Tình, công lực vô tình trong người sẽ ngày càng thâm sâu!"
"Nếu không phải do cậu xuất hiện thì tại sao con bé lại có thể như vậy?"
"Là do cậu đã khiến con bé đ*ng t*nh, cho nên mới khiến con bé bị công pháp phản phệt"
Diệp Bắc Minh tức giận mắng một tiếng: "Đệt! Bà già xử nữ, bà còn dám để cho người phụ nữ của tôi tu luyện đạo Vô Tình sao?”
Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, trừng mắt nhìn nhau!
"Cậu mắng tôi là gì?"
Tròng mắt của Phong Tuyệt Tình gần như sắp rớt ra ngoài: "Cậu dám gọi tôi là bà già xử nữ... Cậu!"
Diệp Bắc Minh tức giận hét lớn: "Chính bà không được đàn ông yêu, lại còn nhất quyết muốn Nhược Giai đi theo bà chịu khổ, đúng không?"
"Nếu như Nhược Giai xảy ra chuyện gì thì tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho bà đâu!"
Nói xong, nhìn về phía đám người Vương Thần Cương và Kiếm Phá Thiên.
"Chư vị tiền bối, cho tôi mượn một chỗ yên tĩnh!" "Tôi muốn chữa thương cho Nhược Giail"
Mọi người đều có chút sửng sốt.
Chẳng lẽ thằng nhóc này còn biết y thuật sao?
Sắc mặt Vương Thần Cương trở nên cứng đờ: "Nhóc Diệp, y thuật của cậu quá nông cạn!"
"Ở học viện Viễn Cổ của tôi có mấy thần y, để tôi bảo bọn họ đến đây cứu người!"
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không cần, tôi tự có biện pháp!"
Nhìn thấy vậy, mấy người lập tức dẫn Diệp Bắc Minh tiến vào học viện Viễn Cổ.
Sau khi sắp xếp cho anh tiến vào trong sân , Vương Thần Cương lập tức sai người kích hoạt trận pháp.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Đáng lẽ em không nên tin anh!"Hai mắt Diệp Bắc Minh đỏ hoe, đau lòng nói: "Không, là do anh không tốt!""Là do anh đã xem nhẹ em, không để em trong lòng”."Nhược Giai, sau này anh nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho eml""Ừm". Chu Nhược Giai ngoan ngoãn gật đầu.Lê Mộng Ly ở xa xa nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng cảm thấy chua xót.Đột nhiên, thân thể Chu Nhược Giai mềm nhữn: "Chồng, em mệt quá..."Phụt! Phun ra một ngụm máu tươi!Sắc mặt Diệp Bắc Minh thay đổi: "Nhược Giai, em sao vậy?"Chỉ thấy Chu Nhược Giai nhắm chặt hai mắt, thân thể không ngừng run rẩy!Hơi thở hỗn loạn, máu tươi trào ra khỏi khóe miệng!Phong Tuyệt Tình nổi giận gào lên một tiếng: "Thằng nhóc, đều do cậu!""Nhược Giai tu luyện đạo Vô Tình, công lực vô tình trong người sẽ ngày càng thâm sâu!""Nếu không phải do cậu xuất hiện thì tại sao con bé lại có thể như vậy?""Là do cậu đã khiến con bé đ*ng t*nh, cho nên mới khiến con bé bị công pháp phản phệt"Diệp Bắc Minh tức giận mắng một tiếng: "Đệt! Bà già xử nữ, bà còn dám để cho người phụ nữ của tôi tu luyện đạo Vô Tình sao?”Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, trừng mắt nhìn nhau!"Cậu mắng tôi là gì?"Tròng mắt của Phong Tuyệt Tình gần như sắp rớt ra ngoài: "Cậu dám gọi tôi là bà già xử nữ... Cậu!"Diệp Bắc Minh tức giận hét lớn: "Chính bà không được đàn ông yêu, lại còn nhất quyết muốn Nhược Giai đi theo bà chịu khổ, đúng không?""Nếu như Nhược Giai xảy ra chuyện gì thì tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho bà đâu!"Nói xong, nhìn về phía đám người Vương Thần Cương và Kiếm Phá Thiên."Chư vị tiền bối, cho tôi mượn một chỗ yên tĩnh!" "Tôi muốn chữa thương cho Nhược Giail"Mọi người đều có chút sửng sốt.Chẳng lẽ thằng nhóc này còn biết y thuật sao?Sắc mặt Vương Thần Cương trở nên cứng đờ: "Nhóc Diệp, y thuật của cậu quá nông cạn!""Ở học viện Viễn Cổ của tôi có mấy thần y, để tôi bảo bọn họ đến đây cứu người!"Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không cần, tôi tự có biện pháp!"Nhìn thấy vậy, mấy người lập tức dẫn Diệp Bắc Minh tiến vào học viện Viễn Cổ.Sau khi sắp xếp cho anh tiến vào trong sân , Vương Thần Cương lập tức sai người kích hoạt trận pháp.