Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3444: Anh căn đầu lưỡi
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh dùng chút lý trí cuối cùng của mình.Phụt!Anh căn đầu lưỡi.Máu tươi ngập khoang miệng, nháy mắt giúp anh tỉnh táo lại.Diệp Bắc Minh quan sát xung quanh rồi sửng sốt hỏi: “Tiểu Tháp, xảy ra chuyện gì thế?”Hai người họ tâm linh tương thông.Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc ơi, cậu có thể khôi phục lý trí khỏi sự ảnh hưởng của long huyết!”“Xem ra cậu quả thật không muốn làm tổn thương sư tỷ của mình!”Ông ta vừa dứt lời, một cơ thể mềm mại chạy tới.Cơ thể mềm nhữn nhào vào lòng ngực Diệp Bắc Minh.Anh cúi đầu nhìn xuống, đó đúng là Thẩm Nại Tuyết.Lúc này, đôi mắt cô ta mơ màng mê đắm.Hô hấp dồn dập.Gương mặt đỏ bừng, tứ chỉ ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh. Cơ thể mềm mại nhẹ run.Cũng chẳng biết bây giờ ai điều khiển cơ thể ấy.Diệp Bắc Minh biến sắc: “Nguy rồi, cô ta bị long huyết ảnh hưởng!”Sau đó, Diệp Bắc Minh quả quyết lấy ngân châm ra. Phụt!Chúng đâm vào cơ thể của Thẩm Nại Tuyết nhưng lại chẳng có gì khác biệt.“Tiểu Tháp, chuyện gì thế này?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Quỷ Môn Thập Tam Châm của cậu có thể giải kỳ độc trong thiên hạ, nhưng cậu đã quên rằng!”“Bây giờ trong hang động này đều là long huyết, cho dù cậu giải độc được!”“Thì long huyết cũng sẽ tiến vào cơ thể cô ta trong nháy mắt, nếu cậu muốn cứu cô ta thì phải triệt tiêu tất cả mọi sự ảnh hưởng của long huyết!”Diệp Bắc Minh bừng tỉnh: “Ý của ông là dùng máu đầu lưỡi của tôi sao?”“Nhóc thông minh lắm!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một cách khẳng định.Diệp Bắc Minh sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống Thẩm Nại Tuyết: “Cô Thẩm, đắc tội rồi!"
Diệp Bắc Minh dùng chút lý trí cuối cùng của mình.
Phụt!
Anh căn đầu lưỡi.
Máu tươi ngập khoang miệng, nháy mắt giúp anh tỉnh táo lại.
Diệp Bắc Minh quan sát xung quanh rồi sửng sốt hỏi: “Tiểu Tháp, xảy ra chuyện gì thế?”
Hai người họ tâm linh tương thông.
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc ơi, cậu có thể khôi phục lý trí khỏi sự ảnh hưởng của long huyết!”
“Xem ra cậu quả thật không muốn làm tổn thương sư tỷ của mình!”
Ông ta vừa dứt lời, một cơ thể mềm mại chạy tới.
Cơ thể mềm nhữn nhào vào lòng ngực Diệp Bắc Minh.
Anh cúi đầu nhìn xuống, đó đúng là Thẩm Nại Tuyết.
Lúc này, đôi mắt cô ta mơ màng mê đắm.
Hô hấp dồn dập.
Gương mặt đỏ bừng, tứ chỉ ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh. Cơ thể mềm mại nhẹ run.
Cũng chẳng biết bây giờ ai điều khiển cơ thể ấy.
Diệp Bắc Minh biến sắc: “Nguy rồi, cô ta bị long huyết ảnh hưởng!”
Sau đó, Diệp Bắc Minh quả quyết lấy ngân châm ra. Phụt!
Chúng đâm vào cơ thể của Thẩm Nại Tuyết nhưng lại chẳng có gì khác biệt.
“Tiểu Tháp, chuyện gì thế này?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Quỷ Môn Thập Tam Châm của cậu có thể giải kỳ độc trong thiên hạ, nhưng cậu đã quên rằng!”
“Bây giờ trong hang động này đều là long huyết, cho dù cậu giải độc được!”
“Thì long huyết cũng sẽ tiến vào cơ thể cô ta trong nháy mắt, nếu cậu muốn cứu cô ta thì phải triệt tiêu tất cả mọi sự ảnh hưởng của long huyết!”
Diệp Bắc Minh bừng tỉnh: “Ý của ông là dùng máu đầu lưỡi của tôi sao?”
“Nhóc thông minh lắm!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một cách khẳng định.
Diệp Bắc Minh sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống Thẩm Nại Tuyết: “Cô Thẩm, đắc tội rồi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh dùng chút lý trí cuối cùng của mình.Phụt!Anh căn đầu lưỡi.Máu tươi ngập khoang miệng, nháy mắt giúp anh tỉnh táo lại.Diệp Bắc Minh quan sát xung quanh rồi sửng sốt hỏi: “Tiểu Tháp, xảy ra chuyện gì thế?”Hai người họ tâm linh tương thông.Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc ơi, cậu có thể khôi phục lý trí khỏi sự ảnh hưởng của long huyết!”“Xem ra cậu quả thật không muốn làm tổn thương sư tỷ của mình!”Ông ta vừa dứt lời, một cơ thể mềm mại chạy tới.Cơ thể mềm nhữn nhào vào lòng ngực Diệp Bắc Minh.Anh cúi đầu nhìn xuống, đó đúng là Thẩm Nại Tuyết.Lúc này, đôi mắt cô ta mơ màng mê đắm.Hô hấp dồn dập.Gương mặt đỏ bừng, tứ chỉ ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh. Cơ thể mềm mại nhẹ run.Cũng chẳng biết bây giờ ai điều khiển cơ thể ấy.Diệp Bắc Minh biến sắc: “Nguy rồi, cô ta bị long huyết ảnh hưởng!”Sau đó, Diệp Bắc Minh quả quyết lấy ngân châm ra. Phụt!Chúng đâm vào cơ thể của Thẩm Nại Tuyết nhưng lại chẳng có gì khác biệt.“Tiểu Tháp, chuyện gì thế này?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Quỷ Môn Thập Tam Châm của cậu có thể giải kỳ độc trong thiên hạ, nhưng cậu đã quên rằng!”“Bây giờ trong hang động này đều là long huyết, cho dù cậu giải độc được!”“Thì long huyết cũng sẽ tiến vào cơ thể cô ta trong nháy mắt, nếu cậu muốn cứu cô ta thì phải triệt tiêu tất cả mọi sự ảnh hưởng của long huyết!”Diệp Bắc Minh bừng tỉnh: “Ý của ông là dùng máu đầu lưỡi của tôi sao?”“Nhóc thông minh lắm!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một cách khẳng định.Diệp Bắc Minh sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống Thẩm Nại Tuyết: “Cô Thẩm, đắc tội rồi!"