Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3448: Chuyện gì thế này?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Băng Phách sửng sốt: “Lẽ nào cô yêu thằng nhóc đó rồi?”Thẩm Nại Tuyết cắn bờ môi đỏ mọng, hít sâu rồi nói: “Bên cạnh cậu Diệp có vô số hồng nhan tri kỷ, tôi có là cái gì đâu chứ?”“Anh ấy cứu tôi hai lần, tôi hy sinh một hồn một phách cho anh ấy thì có là bao?”“Cô hy sinh cho thằng nhóc kia biết bao nhiêu mà cậu ta lại chẳng biết gì”.Băng Phách hừ nói: “Phụ nữ chìm đắm trong tình yêu ngu ngốc vậy đấy!”Sau khi rời khỏi Băng Cực Cung, Diệp Bắc Minh đi theo tấm bản đồ Mặc Phong Hành đưa cho mình.Anh đi thẳng đến nhà họ Mặc.Khi Diệp Bắc Minh chạy tới nhà họ Mặc đã kinh hãi trước khung cảnh trước mắt.Theo như lời Mặc Phong Hành, nhà họ Mặc ẩn sâu trong một sơn cốc long mạch.Lúc này, sơn cốc đằng trước đã đổ nát, long mạch bị chém thành mấy đoạn.Cả nhà họ Mặc la liệt xác chết, nơi nơi đều là những thi thể bị tàn phá không nguyên vẹn.Máu chảy thành sông. “Chuyện gì thế này?”Diệp Bắc Minh sửng sốt nói: “Tiểu Tháp, tìm kiếm nơi Mặc Phong Hành và Mặc Đình Đình mất tích!”“Được!Thần niệm của tháp Càn Khôn Trấn Ngục lan ra ngoài như sóng biển cuồn cuộn.Sau mấy giây, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cho kết quả: “Nhóc nè, hai người bọn họ không có trong đống xác chết đóỊ”“Tung tích nơi bọn họ mất tích thì sao?”, Diệp Bắc Minh nhíu mày hỏi.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Khí tức của bọn họ đã biến mất, chắc hẳn đã bị gì đó che kín!”“Nhà họ Mặc bị sát hại, nơi đây lại không có khí tức của bọn họ, chắc vẫn còn sống!”Diệp Bắc Minh nhíu chặt mày.Trăm mối nghỉ vấn không một lời giải, anh mới rời đi mấy ngày ngắn ngủi.Vậy mà nhà họ Mặc đã bị người khác huyết tẩy. “Rốt cuộc là ai chứ?”Bỗng nhiên, trong đầu Diệp Bắc Minh hiện lên một ý tưởng: “Lễ nào là nhà họ Phó?”“Nhà họ Phó hả? Cậu nói đám người gặp được trong sơn cốc ngày ấy à?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi.
Băng Phách sửng sốt: “Lẽ nào cô yêu thằng nhóc đó rồi?”
Thẩm Nại Tuyết cắn bờ môi đỏ mọng, hít sâu rồi nói: “Bên cạnh cậu Diệp có vô số hồng nhan tri kỷ, tôi có là cái gì đâu chứ?”
“Anh ấy cứu tôi hai lần, tôi hy sinh một hồn một phách cho anh ấy thì có là bao?”
“Cô hy sinh cho thằng nhóc kia biết bao nhiêu mà cậu ta lại chẳng biết gì”.
Băng Phách hừ nói: “Phụ nữ chìm đắm trong tình yêu ngu ngốc vậy đấy!”
Sau khi rời khỏi Băng Cực Cung, Diệp Bắc Minh đi theo tấm bản đồ Mặc Phong Hành đưa cho mình.
Anh đi thẳng đến nhà họ Mặc.
Khi Diệp Bắc Minh chạy tới nhà họ Mặc đã kinh hãi trước khung cảnh trước mắt.
Theo như lời Mặc Phong Hành, nhà họ Mặc ẩn sâu trong một sơn cốc long mạch.
Lúc này, sơn cốc đằng trước đã đổ nát, long mạch bị chém thành mấy đoạn.
Cả nhà họ Mặc la liệt xác chết, nơi nơi đều là những thi thể bị tàn phá không nguyên vẹn.
Máu chảy thành sông. “Chuyện gì thế này?”
Diệp Bắc Minh sửng sốt nói: “Tiểu Tháp, tìm kiếm nơi Mặc Phong Hành và Mặc Đình Đình mất tích!”
“Được!
Thần niệm của tháp Càn Khôn Trấn Ngục lan ra ngoài như sóng biển cuồn cuộn.
Sau mấy giây, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cho kết quả: “Nhóc nè, hai người bọn họ không có trong đống xác chết đóỊ”
“Tung tích nơi bọn họ mất tích thì sao?”, Diệp Bắc Minh nhíu mày hỏi.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Khí tức của bọn họ đã biến mất, chắc hẳn đã bị gì đó che kín!”
“Nhà họ Mặc bị sát hại, nơi đây lại không có khí tức của bọn họ, chắc vẫn còn sống!”
Diệp Bắc Minh nhíu chặt mày.
Trăm mối nghỉ vấn không một lời giải, anh mới rời đi mấy ngày ngắn ngủi.
Vậy mà nhà họ Mặc đã bị người khác huyết tẩy. “Rốt cuộc là ai chứ?”
Bỗng nhiên, trong đầu Diệp Bắc Minh hiện lên một ý tưởng: “Lễ nào là nhà họ Phó?”
“Nhà họ Phó hả? Cậu nói đám người gặp được trong sơn cốc ngày ấy à?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Băng Phách sửng sốt: “Lẽ nào cô yêu thằng nhóc đó rồi?”Thẩm Nại Tuyết cắn bờ môi đỏ mọng, hít sâu rồi nói: “Bên cạnh cậu Diệp có vô số hồng nhan tri kỷ, tôi có là cái gì đâu chứ?”“Anh ấy cứu tôi hai lần, tôi hy sinh một hồn một phách cho anh ấy thì có là bao?”“Cô hy sinh cho thằng nhóc kia biết bao nhiêu mà cậu ta lại chẳng biết gì”.Băng Phách hừ nói: “Phụ nữ chìm đắm trong tình yêu ngu ngốc vậy đấy!”Sau khi rời khỏi Băng Cực Cung, Diệp Bắc Minh đi theo tấm bản đồ Mặc Phong Hành đưa cho mình.Anh đi thẳng đến nhà họ Mặc.Khi Diệp Bắc Minh chạy tới nhà họ Mặc đã kinh hãi trước khung cảnh trước mắt.Theo như lời Mặc Phong Hành, nhà họ Mặc ẩn sâu trong một sơn cốc long mạch.Lúc này, sơn cốc đằng trước đã đổ nát, long mạch bị chém thành mấy đoạn.Cả nhà họ Mặc la liệt xác chết, nơi nơi đều là những thi thể bị tàn phá không nguyên vẹn.Máu chảy thành sông. “Chuyện gì thế này?”Diệp Bắc Minh sửng sốt nói: “Tiểu Tháp, tìm kiếm nơi Mặc Phong Hành và Mặc Đình Đình mất tích!”“Được!Thần niệm của tháp Càn Khôn Trấn Ngục lan ra ngoài như sóng biển cuồn cuộn.Sau mấy giây, tháp Càn Khôn Trấn Ngục cho kết quả: “Nhóc nè, hai người bọn họ không có trong đống xác chết đóỊ”“Tung tích nơi bọn họ mất tích thì sao?”, Diệp Bắc Minh nhíu mày hỏi.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Khí tức của bọn họ đã biến mất, chắc hẳn đã bị gì đó che kín!”“Nhà họ Mặc bị sát hại, nơi đây lại không có khí tức của bọn họ, chắc vẫn còn sống!”Diệp Bắc Minh nhíu chặt mày.Trăm mối nghỉ vấn không một lời giải, anh mới rời đi mấy ngày ngắn ngủi.Vậy mà nhà họ Mặc đã bị người khác huyết tẩy. “Rốt cuộc là ai chứ?”Bỗng nhiên, trong đầu Diệp Bắc Minh hiện lên một ý tưởng: “Lễ nào là nhà họ Phó?”“Nhà họ Phó hả? Cậu nói đám người gặp được trong sơn cốc ngày ấy à?”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi.