Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3474: Búa đấu giá được gõ
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh ta lấy một miếng ngọc bội ra, rót một luồng chân cho tôi mười tên cảnh giới Đế Tôn, nguyên vào trong: “Chuẩn bảo bọn họ lập tức tới Huyền Các ngay! Ị,“Lát nữa tôi sẽ thông báo vị trí cụ thể!Trong ngọc bội vang lên giọng nói kinh ngạc của một ông lão: “Cậu chủ, có chuyện gì vậy?”Diệp Mục cực kỳ nóng nảy: “Đừng hỏi, cứ đem người tới là được!”“Vâng!”“Chờ một chút!”“Thưa cậu chủ, cậu nói đi ạ!"Mắt Diệp Mục lóe lên sự tàn nhẫn: “Để an toàn, gọi cả ông Tê tới nữa!”“Hôm nay ông đây không bắt thăng phế vật đó quỳ xuống xin hàng thì ông đây không phải là Diệp Mục!”“Đù mẹ nó!”Cùng lúc này, Huyền Các đã đấu giá tới vòng thứ tư. “Mười cây cỏ U Minh, giá khởi điểm là một trăm triệu đồng một cây!”Dư Lãng kích động run rẩy: “Ông ơi, tới rồi!"Dư Thiên Trung cũng không ngồi yên nổi nữa, ông ta vỗ bàn đứng dậy: “Một tỷ! Tôi trả một tỷ đồng một cây!”“Còn có ai muốn tranh mua với nhà họ Dư của học viện Viễn Cổ nữa không?”Mười cây, tổng cộng hết mười tỷ đồng!Điều này khiến mọi người tu võ vốn có ý định đấu giá cỏ U Minh đều chùn chân!Mười giây sau, không ai ra giá. “Hahahaha!”Dư Thiên Trung cười to, nói với Diệp Hiểu Yên ở trên lầu: “Cô gái, xin hãy gõ búa đi!”“Xem ra không ai tranh mua với tôi rồi, cỏ U Minh đã là vật trong túi của nhà họ Dư tôi!”Cốc!Búa đấu giá được gõ, tất cả đều kết thúc!Dư Thiên Trung kích động nhận lấy mười cây cỏ U Minh, lấy ra mười tỷ đồng.Giao dịch hoàn thành! “Lãng Nhi, chúng ta đi thôi!”Dư Thiên Trung không nán lại đây thêm một giây nào, nhanh chóng dẫn Dư Lãng đi khỏi đây.Một lát sau, Diệp Bắc Minh mới thong thả tới chậm.
Anh ta lấy một miếng ngọc bội ra, rót một luồng chân cho tôi mười tên cảnh giới Đế Tôn, nguyên vào trong: “Chuẩn bảo bọn họ lập tức tới Huyền Các ngay! Ị,
“Lát nữa tôi sẽ thông báo vị trí cụ thể!
Trong ngọc bội vang lên giọng nói kinh ngạc của một ông lão: “Cậu chủ, có chuyện gì vậy?”
Diệp Mục cực kỳ nóng nảy: “Đừng hỏi, cứ đem người tới là được!”
“Vâng!”
“Chờ một chút!”
“Thưa cậu chủ, cậu nói đi ạ!"
Mắt Diệp Mục lóe lên sự tàn nhẫn: “Để an toàn, gọi cả ông Tê tới nữa!”
“Hôm nay ông đây không bắt thăng phế vật đó quỳ xuống xin hàng thì ông đây không phải là Diệp Mục!”
“Đù mẹ nó!”
Cùng lúc này, Huyền Các đã đấu giá tới vòng thứ tư. “Mười cây cỏ U Minh, giá khởi điểm là một trăm triệu đồng một cây!”
Dư Lãng kích động run rẩy: “Ông ơi, tới rồi!"
Dư Thiên Trung cũng không ngồi yên nổi nữa, ông ta vỗ bàn đứng dậy: “Một tỷ! Tôi trả một tỷ đồng một cây!”
“Còn có ai muốn tranh mua với nhà họ Dư của học viện Viễn Cổ nữa không?”
Mười cây, tổng cộng hết mười tỷ đồng!
Điều này khiến mọi người tu võ vốn có ý định đấu giá cỏ U Minh đều chùn chân!
Mười giây sau, không ai ra giá. “Hahahaha!”
Dư Thiên Trung cười to, nói với Diệp Hiểu Yên ở trên lầu: “Cô gái, xin hãy gõ búa đi!”
“Xem ra không ai tranh mua với tôi rồi, cỏ U Minh đã là vật trong túi của nhà họ Dư tôi!”
Cốc!
Búa đấu giá được gõ, tất cả đều kết thúc!
Dư Thiên Trung kích động nhận lấy mười cây cỏ U Minh, lấy ra mười tỷ đồng.
Giao dịch hoàn thành! “Lãng Nhi, chúng ta đi thôi!”
Dư Thiên Trung không nán lại đây thêm một giây nào, nhanh chóng dẫn Dư Lãng đi khỏi đây.
Một lát sau, Diệp Bắc Minh mới thong thả tới chậm.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh ta lấy một miếng ngọc bội ra, rót một luồng chân cho tôi mười tên cảnh giới Đế Tôn, nguyên vào trong: “Chuẩn bảo bọn họ lập tức tới Huyền Các ngay! Ị,“Lát nữa tôi sẽ thông báo vị trí cụ thể!Trong ngọc bội vang lên giọng nói kinh ngạc của một ông lão: “Cậu chủ, có chuyện gì vậy?”Diệp Mục cực kỳ nóng nảy: “Đừng hỏi, cứ đem người tới là được!”“Vâng!”“Chờ một chút!”“Thưa cậu chủ, cậu nói đi ạ!"Mắt Diệp Mục lóe lên sự tàn nhẫn: “Để an toàn, gọi cả ông Tê tới nữa!”“Hôm nay ông đây không bắt thăng phế vật đó quỳ xuống xin hàng thì ông đây không phải là Diệp Mục!”“Đù mẹ nó!”Cùng lúc này, Huyền Các đã đấu giá tới vòng thứ tư. “Mười cây cỏ U Minh, giá khởi điểm là một trăm triệu đồng một cây!”Dư Lãng kích động run rẩy: “Ông ơi, tới rồi!"Dư Thiên Trung cũng không ngồi yên nổi nữa, ông ta vỗ bàn đứng dậy: “Một tỷ! Tôi trả một tỷ đồng một cây!”“Còn có ai muốn tranh mua với nhà họ Dư của học viện Viễn Cổ nữa không?”Mười cây, tổng cộng hết mười tỷ đồng!Điều này khiến mọi người tu võ vốn có ý định đấu giá cỏ U Minh đều chùn chân!Mười giây sau, không ai ra giá. “Hahahaha!”Dư Thiên Trung cười to, nói với Diệp Hiểu Yên ở trên lầu: “Cô gái, xin hãy gõ búa đi!”“Xem ra không ai tranh mua với tôi rồi, cỏ U Minh đã là vật trong túi của nhà họ Dư tôi!”Cốc!Búa đấu giá được gõ, tất cả đều kết thúc!Dư Thiên Trung kích động nhận lấy mười cây cỏ U Minh, lấy ra mười tỷ đồng.Giao dịch hoàn thành! “Lãng Nhi, chúng ta đi thôi!”Dư Thiên Trung không nán lại đây thêm một giây nào, nhanh chóng dẫn Dư Lãng đi khỏi đây.Một lát sau, Diệp Bắc Minh mới thong thả tới chậm.