Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3476: Muốn sống không được

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi ngẫm nghĩ mấy giây, cô ta vẫy tay về phía góc tối: “Ông Kính, nếu như anh ấy thực sự gặp nguy hiểm thì nhất định phải bảo vệ tính mạng cho anh ấy!”“Vâng!”Trong bóng tối vang lên một giọng nói rồi biến mất.Cách đó trăm dặm.Phó Toàn Thịnh cầm một miếng ngọc bội trên tay: “Biết rồi, các người theo sát cậu ta cho tôi!”“Bất kể cậu ta có động tĩnh gì đều phải báo ngay cho tôi biết!”“Vâng!”Miếng ngọc bội vang lên một tiếng rồi từ từ tối xuống.Sau khi cất miếng ngọc bội đi, hai mắt văn đầy tơ máu của Phó Toàn Thịnh nhìn về phía Huyền Các: “Thằng ranh kia sắp tới đây rồi!"“Lát nữa nhớ giữ mạng cậu ta lại cho tôi, nhất định tôi phải bắt cậu ta quỳ gối trước mộ của con trai tôi sám hối!”“Muốn sống không được, muốn chết không xong!”Vừa rời khỏi Huyền Các.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: “Nhóc con, cậu không được đi tiếp nữa!”“Cách đây trăm dặm, Phó Toàn Thịnh đã dẫn theo gần hai mươi Đế Tôn chờ cậu rồi!”“Ngoài ra, còn có một thân thể Bán Thần!”Diệp Bắc Minh nheo mắt: “Những người này thật đúng là âm hồn bất tán!"“Tiểu Tháp, ông có chắc chắn giết được bọn họ không?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Bản tháp có thể g**t ch*t bọn họ trong nháy mắt!”“Nhưng khu vực gần Huyền Các này khá đặc biệt, nếu bản tháp ra tay thì e là sẽ để lộ hơi thở!”“Biện pháp tốt nhất chính là trở về Huyền Các, bàn bạc kỹ hơn!"Diệp Bắc Minh läc đầu: “Dư Thiên Trung đã trở về học viện Viễn Cổ rồi, nếu như ông ta vừa trở về là lập tức luyện đan ngay!"“Thì trăm vị sư phụ của tôi sẽ gặp nguy hiểm, hiện tại tôi nhất định phải tới học viện Viễn Cổ nhanh nhất có thể!”

Sau khi ngẫm nghĩ mấy giây, cô ta vẫy tay về phía góc tối: “Ông Kính, nếu như anh ấy thực sự gặp nguy hiểm thì nhất định phải bảo vệ tính mạng cho anh ấy!”

“Vâng!”

Trong bóng tối vang lên một giọng nói rồi biến mất.

Cách đó trăm dặm.

Phó Toàn Thịnh cầm một miếng ngọc bội trên tay: “Biết rồi, các người theo sát cậu ta cho tôi!”

“Bất kể cậu ta có động tĩnh gì đều phải báo ngay cho tôi biết!”

“Vâng!”

Miếng ngọc bội vang lên một tiếng rồi từ từ tối xuống.

Sau khi cất miếng ngọc bội đi, hai mắt văn đầy tơ máu của Phó Toàn Thịnh nhìn về phía Huyền Các: “Thằng ranh kia sắp tới đây rồi!"

“Lát nữa nhớ giữ mạng cậu ta lại cho tôi, nhất định tôi phải bắt cậu ta quỳ gối trước mộ của con trai tôi sám hối!”

“Muốn sống không được, muốn chết không xong!”

Vừa rời khỏi Huyền Các.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: “Nhóc con, cậu không được đi tiếp nữa!”

“Cách đây trăm dặm, Phó Toàn Thịnh đã dẫn theo gần hai mươi Đế Tôn chờ cậu rồi!”

“Ngoài ra, còn có một thân thể Bán Thần!”

Diệp Bắc Minh nheo mắt: “Những người này thật đúng là âm hồn bất tán!"

“Tiểu Tháp, ông có chắc chắn giết được bọn họ không?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Bản tháp có thể g**t ch*t bọn họ trong nháy mắt!”

“Nhưng khu vực gần Huyền Các này khá đặc biệt, nếu bản tháp ra tay thì e là sẽ để lộ hơi thở!”

“Biện pháp tốt nhất chính là trở về Huyền Các, bàn bạc kỹ hơn!"

Diệp Bắc Minh läc đầu: “Dư Thiên Trung đã trở về học viện Viễn Cổ rồi, nếu như ông ta vừa trở về là lập tức luyện đan ngay!"

“Thì trăm vị sư phụ của tôi sẽ gặp nguy hiểm, hiện tại tôi nhất định phải tới học viện Viễn Cổ nhanh nhất có thể!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi ngẫm nghĩ mấy giây, cô ta vẫy tay về phía góc tối: “Ông Kính, nếu như anh ấy thực sự gặp nguy hiểm thì nhất định phải bảo vệ tính mạng cho anh ấy!”“Vâng!”Trong bóng tối vang lên một giọng nói rồi biến mất.Cách đó trăm dặm.Phó Toàn Thịnh cầm một miếng ngọc bội trên tay: “Biết rồi, các người theo sát cậu ta cho tôi!”“Bất kể cậu ta có động tĩnh gì đều phải báo ngay cho tôi biết!”“Vâng!”Miếng ngọc bội vang lên một tiếng rồi từ từ tối xuống.Sau khi cất miếng ngọc bội đi, hai mắt văn đầy tơ máu của Phó Toàn Thịnh nhìn về phía Huyền Các: “Thằng ranh kia sắp tới đây rồi!"“Lát nữa nhớ giữ mạng cậu ta lại cho tôi, nhất định tôi phải bắt cậu ta quỳ gối trước mộ của con trai tôi sám hối!”“Muốn sống không được, muốn chết không xong!”Vừa rời khỏi Huyền Các.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: “Nhóc con, cậu không được đi tiếp nữa!”“Cách đây trăm dặm, Phó Toàn Thịnh đã dẫn theo gần hai mươi Đế Tôn chờ cậu rồi!”“Ngoài ra, còn có một thân thể Bán Thần!”Diệp Bắc Minh nheo mắt: “Những người này thật đúng là âm hồn bất tán!"“Tiểu Tháp, ông có chắc chắn giết được bọn họ không?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Bản tháp có thể g**t ch*t bọn họ trong nháy mắt!”“Nhưng khu vực gần Huyền Các này khá đặc biệt, nếu bản tháp ra tay thì e là sẽ để lộ hơi thở!”“Biện pháp tốt nhất chính là trở về Huyền Các, bàn bạc kỹ hơn!"Diệp Bắc Minh läc đầu: “Dư Thiên Trung đã trở về học viện Viễn Cổ rồi, nếu như ông ta vừa trở về là lập tức luyện đan ngay!"“Thì trăm vị sư phụ của tôi sẽ gặp nguy hiểm, hiện tại tôi nhất định phải tới học viện Viễn Cổ nhanh nhất có thể!”

Chương 3476: Muốn sống không được