Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3478: Đương nhiên là người rồi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Vy Ny biến sắc, lập tức mở miệng: “Diệp Dao, tôi biết cô tới đây để bênh em trai mình!”“Nhưng nơi này là Huyền Các, hiện tại tôi mới là người đứng đầu, chịu trách nhiệm về Huyền Các!” m“Tôi không cho phép cô động tới người của tôi ở đây!Diệp Dao hừ lạnh một tiếng: “Tôi quản lý Huyền Các mấy. trăm năm, cô thì mới tiếp nhận Huyền Các được mấy năm?”“Người của cô? Cô hỏi bọn họ xem bọn họ có nghe lời cô không?”Diệp Dao đảo mắt nhìn mười lão già đứng xung quanh: “Nói cho cô ta biết ai mới là chủ nhân thực sự của Huyền Các!”“Đương nhiên là người rồi!”Bảy trong số mười vị thủ hộ của Huyền Các bước lên trước.Quỳ một gối xuống! Ba người còn lại nhìn nhau, không dám nhúc nhích! “Côi"Diệp Vy Ny tức run người: “Lão tổ cho tôi quyền quản lý Huyền Các, các người định làm phản à?”“Làm phản? Một đứa con phế vật như cô mà cũng cần Diệp Dao tôi làm phản à?”Diệp Dao cười “xùy” một tiếng.Cô ta đứng trên cao nhìn xuống: “Chỉ cần tôi muốn thì chỉ việc đi nói với lão tổ một câu là tất cả những gì cô có đều sẽ tan thành bọt nước!”“Nếu thức thời thì đừng nhúng mũi vào chuyện này!”“Nếu không, tôi đảm bảo cô sẽ muôn đời không ngóc đầu dậy nổi đâu!”Nói rồi, Diệp Dao chỉ tay vào bọn Chu Nhược Giai: “Người đâu, bắt hết bọn họ lại cho tôi!”Lê Mộng Ly bước lên trước, ngăn bọn họ lại: “Các người dám, bọn tôi là người của học viện Viễn Cổ đấy!”“Học viện Viễn Cổ?”Diệp Dao hơi kinh ngạc, con ngươi lập tức trở nên băng giá: “Thật khéo! Giờ tôi sẽ tới hỏi học viện Viễn Cổ thử xeml”“Các người đánh gãy một tay của em trai tôi, nếu như không thể cho tôi một câu trả lời thỏa đáng!”

Diệp Vy Ny biến sắc, lập tức mở miệng: “Diệp Dao, tôi biết cô tới đây để bênh em trai mình!”

“Nhưng nơi này là Huyền Các, hiện tại tôi mới là người đứng đầu, chịu trách nhiệm về Huyền Các!” m

“Tôi không cho phép cô động tới người của tôi ở đây!

Diệp Dao hừ lạnh một tiếng: “Tôi quản lý Huyền Các mấy. trăm năm, cô thì mới tiếp nhận Huyền Các được mấy năm?”

“Người của cô? Cô hỏi bọn họ xem bọn họ có nghe lời cô không?”

Diệp Dao đảo mắt nhìn mười lão già đứng xung quanh: “Nói cho cô ta biết ai mới là chủ nhân thực sự của Huyền Các!”

“Đương nhiên là người rồi!”

Bảy trong số mười vị thủ hộ của Huyền Các bước lên trước.

Quỳ một gối xuống! Ba người còn lại nhìn nhau, không dám nhúc nhích! “Côi"

Diệp Vy Ny tức run người: “Lão tổ cho tôi quyền quản lý Huyền Các, các người định làm phản à?”

“Làm phản? Một đứa con phế vật như cô mà cũng cần Diệp Dao tôi làm phản à?”

Diệp Dao cười “xùy” một tiếng.

Cô ta đứng trên cao nhìn xuống: “Chỉ cần tôi muốn thì chỉ việc đi nói với lão tổ một câu là tất cả những gì cô có đều sẽ tan thành bọt nước!”

“Nếu thức thời thì đừng nhúng mũi vào chuyện này!”

“Nếu không, tôi đảm bảo cô sẽ muôn đời không ngóc đầu dậy nổi đâu!”

Nói rồi, Diệp Dao chỉ tay vào bọn Chu Nhược Giai: “Người đâu, bắt hết bọn họ lại cho tôi!”

Lê Mộng Ly bước lên trước, ngăn bọn họ lại: “Các người dám, bọn tôi là người của học viện Viễn Cổ đấy!”

“Học viện Viễn Cổ?”

Diệp Dao hơi kinh ngạc, con ngươi lập tức trở nên băng giá: “Thật khéo! Giờ tôi sẽ tới hỏi học viện Viễn Cổ thử xeml”

“Các người đánh gãy một tay của em trai tôi, nếu như không thể cho tôi một câu trả lời thỏa đáng!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Vy Ny biến sắc, lập tức mở miệng: “Diệp Dao, tôi biết cô tới đây để bênh em trai mình!”“Nhưng nơi này là Huyền Các, hiện tại tôi mới là người đứng đầu, chịu trách nhiệm về Huyền Các!” m“Tôi không cho phép cô động tới người của tôi ở đây!Diệp Dao hừ lạnh một tiếng: “Tôi quản lý Huyền Các mấy. trăm năm, cô thì mới tiếp nhận Huyền Các được mấy năm?”“Người của cô? Cô hỏi bọn họ xem bọn họ có nghe lời cô không?”Diệp Dao đảo mắt nhìn mười lão già đứng xung quanh: “Nói cho cô ta biết ai mới là chủ nhân thực sự của Huyền Các!”“Đương nhiên là người rồi!”Bảy trong số mười vị thủ hộ của Huyền Các bước lên trước.Quỳ một gối xuống! Ba người còn lại nhìn nhau, không dám nhúc nhích! “Côi"Diệp Vy Ny tức run người: “Lão tổ cho tôi quyền quản lý Huyền Các, các người định làm phản à?”“Làm phản? Một đứa con phế vật như cô mà cũng cần Diệp Dao tôi làm phản à?”Diệp Dao cười “xùy” một tiếng.Cô ta đứng trên cao nhìn xuống: “Chỉ cần tôi muốn thì chỉ việc đi nói với lão tổ một câu là tất cả những gì cô có đều sẽ tan thành bọt nước!”“Nếu thức thời thì đừng nhúng mũi vào chuyện này!”“Nếu không, tôi đảm bảo cô sẽ muôn đời không ngóc đầu dậy nổi đâu!”Nói rồi, Diệp Dao chỉ tay vào bọn Chu Nhược Giai: “Người đâu, bắt hết bọn họ lại cho tôi!”Lê Mộng Ly bước lên trước, ngăn bọn họ lại: “Các người dám, bọn tôi là người của học viện Viễn Cổ đấy!”“Học viện Viễn Cổ?”Diệp Dao hơi kinh ngạc, con ngươi lập tức trở nên băng giá: “Thật khéo! Giờ tôi sẽ tới hỏi học viện Viễn Cổ thử xeml”“Các người đánh gãy một tay của em trai tôi, nếu như không thể cho tôi một câu trả lời thỏa đáng!”

Chương 3478: Đương nhiên là người rồi!