Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3497: Cậu ư?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nhìn lướt qua đống thi thể dưới đài võ đạo! Có người bị nổ tung đầu, có người bị xé rách tay chân!Có người bị móc tim, có người thì đan điền bị nổ tung! Xương cốt bị đập nát, thân thể bị đốt cháy khét...Tình trạng tử vong của từng người đều vô cùng thê thảm!Diệp Bắc Minh cúi người thật sâu với những thi thể này: "Các vị, xin lỗi!"Sau đó anh lại nhìn về phía Diệp Dao băng ánh mắt lạnh như băng: "Có dám đánh một trận công băng với tôi trên đài võ đạo không?”"Cậu ư?"Diệp Dao cười đến mức chảy cả nước mắt: "Chỉ là một tên cảnh giới Hư Vương mà cũng dám khiêu chiến tôi?""Cảnh giới Hư Vương, không phải anh ta mới là cảnh giới Động Hư sao? Làm sao đã tăng cấp rồi?"Diệp Mục nhỏ giọng thầm thì một câu. Nhưng mà không quan trọng!Chị anh ta là cảnh giới Đế Tôn đỉnh phong, còn kinh khủng hơn cả Phó Long Đình!Diệp Bắc Minh tính là thứ gì? "Chị, đồng ý với anh ta đi!"Diệp Mục ở dưới đài quát lớn: "Giúp em g**t ch*t anh ta, giết mạnh tay vào!""Em muốn nhìn thấy tên tiểu phế vật này quỳ gối trên đài võ đạo, như chó vẫy đuôi với chủ, dập đầu cầu xin tha thứ!Ở!"Diệp Dao do dựtCô ta không cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ lên đi tìm cái chết!Tên tiểu phế vật này dám khiêu chiến mình, nhất định là có vấn đề!"Chị, chị còn đứng ngây đó làm gì?”Đôi mắt Diệp Mục đỏ bừng, nhìn chăm chäm Diệp Bắc Minh: "Đồng ý với anh ta, mau đồng ý với anh ta đi!"Diệp Dao chỉ có thể cười lạnh một tiếng: "Tôi chấp nhận lời khiêu chiến của cậu!"Diệp Bắc Minh không nói một câu nào. Anh nhảy ra một bước, leo lên đài võ đạo! Một luồng khí tức tử vong đập vào mặt!Diệp Dao thầm kêu không tốt, thế mà lại bị khí tức này dọa đến mức lui lại hai bước!Cô ta đang định ra tay, thế mà Diệp Bắc Minh đã động trước!“Thật nhanh..." Trong đầu Diệp Dao vừa sinh ra suy nghĩ này. Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt cô ta, Diệp Dao lạnhlùng cười một tiếng: "Dám đánh cận chiến với t chết!"Cô ta tung một quyền về hướng trái tim của Diệp Bắc Minh!Anh đưa tay nằm lấy, khống chế nắm đấm của Diệp Dao! "Răng rắc" một tiếng vang giòn! ÙA..Diệp Dao kêu thảm một tiếng, thế mà xương trẳng lại trực. tiếp xuyên qua bàn tay lộ ra ngoài!"Cậu...", trong đôi mắt của Diệp Dao hiện lên một vẻ hoảng Sợ.Trong nháy mắt tiếp chiêu với Diệp Bắc Minh, cô ta liền biết mình không phải đối thủ của đối phương!
Diệp Bắc Minh nhìn lướt qua đống thi thể dưới đài võ đạo! Có người bị nổ tung đầu, có người bị xé rách tay chân!
Có người bị móc tim, có người thì đan điền bị nổ tung! Xương cốt bị đập nát, thân thể bị đốt cháy khét...
Tình trạng tử vong của từng người đều vô cùng thê thảm!
Diệp Bắc Minh cúi người thật sâu với những thi thể này: "Các vị, xin lỗi!"
Sau đó anh lại nhìn về phía Diệp Dao băng ánh mắt lạnh như băng: "Có dám đánh một trận công băng với tôi trên đài võ đạo không?”
"Cậu ư?"
Diệp Dao cười đến mức chảy cả nước mắt: "Chỉ là một tên cảnh giới Hư Vương mà cũng dám khiêu chiến tôi?"
"Cảnh giới Hư Vương, không phải anh ta mới là cảnh giới Động Hư sao? Làm sao đã tăng cấp rồi?"
Diệp Mục nhỏ giọng thầm thì một câu. Nhưng mà không quan trọng!
Chị anh ta là cảnh giới Đế Tôn đỉnh phong, còn kinh khủng hơn cả Phó Long Đình!
Diệp Bắc Minh tính là thứ gì? "Chị, đồng ý với anh ta đi!"
Diệp Mục ở dưới đài quát lớn: "Giúp em g**t ch*t anh ta, giết mạnh tay vào!"
"Em muốn nhìn thấy tên tiểu phế vật này quỳ gối trên đài võ đạo, như chó vẫy đuôi với chủ, dập đầu cầu xin tha thứ!Ở!"
Diệp Dao do dựt
Cô ta không cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ lên đi tìm cái chết!
Tên tiểu phế vật này dám khiêu chiến mình, nhất định là có vấn đề!
"Chị, chị còn đứng ngây đó làm gì?”
Đôi mắt Diệp Mục đỏ bừng, nhìn chăm chäm Diệp Bắc Minh: "Đồng ý với anh ta, mau đồng ý với anh ta đi!"
Diệp Dao chỉ có thể cười lạnh một tiếng: "Tôi chấp nhận lời khiêu chiến của cậu!"
Diệp Bắc Minh không nói một câu nào. Anh nhảy ra một bước, leo lên đài võ đạo! Một luồng khí tức tử vong đập vào mặt!
Diệp Dao thầm kêu không tốt, thế mà lại bị khí tức này dọa đến mức lui lại hai bước!
Cô ta đang định ra tay, thế mà Diệp Bắc Minh đã động trước!
“Thật nhanh..." Trong đầu Diệp Dao vừa sinh ra suy nghĩ này. Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt cô ta, Diệp Dao lạnh
lùng cười một tiếng: "Dám đánh cận chiến với t chết!"
Cô ta tung một quyền về hướng trái tim của Diệp Bắc Minh!
Anh đưa tay nằm lấy, khống chế nắm đấm của Diệp Dao! "Răng rắc" một tiếng vang giòn! ÙA..
Diệp Dao kêu thảm một tiếng, thế mà xương trẳng lại trực. tiếp xuyên qua bàn tay lộ ra ngoài!
"Cậu...", trong đôi mắt của Diệp Dao hiện lên một vẻ hoảng Sợ.
Trong nháy mắt tiếp chiêu với Diệp Bắc Minh, cô ta liền biết mình không phải đối thủ của đối phương!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nhìn lướt qua đống thi thể dưới đài võ đạo! Có người bị nổ tung đầu, có người bị xé rách tay chân!Có người bị móc tim, có người thì đan điền bị nổ tung! Xương cốt bị đập nát, thân thể bị đốt cháy khét...Tình trạng tử vong của từng người đều vô cùng thê thảm!Diệp Bắc Minh cúi người thật sâu với những thi thể này: "Các vị, xin lỗi!"Sau đó anh lại nhìn về phía Diệp Dao băng ánh mắt lạnh như băng: "Có dám đánh một trận công băng với tôi trên đài võ đạo không?”"Cậu ư?"Diệp Dao cười đến mức chảy cả nước mắt: "Chỉ là một tên cảnh giới Hư Vương mà cũng dám khiêu chiến tôi?""Cảnh giới Hư Vương, không phải anh ta mới là cảnh giới Động Hư sao? Làm sao đã tăng cấp rồi?"Diệp Mục nhỏ giọng thầm thì một câu. Nhưng mà không quan trọng!Chị anh ta là cảnh giới Đế Tôn đỉnh phong, còn kinh khủng hơn cả Phó Long Đình!Diệp Bắc Minh tính là thứ gì? "Chị, đồng ý với anh ta đi!"Diệp Mục ở dưới đài quát lớn: "Giúp em g**t ch*t anh ta, giết mạnh tay vào!""Em muốn nhìn thấy tên tiểu phế vật này quỳ gối trên đài võ đạo, như chó vẫy đuôi với chủ, dập đầu cầu xin tha thứ!Ở!"Diệp Dao do dựtCô ta không cho rằng Diệp Bắc Minh sẽ lên đi tìm cái chết!Tên tiểu phế vật này dám khiêu chiến mình, nhất định là có vấn đề!"Chị, chị còn đứng ngây đó làm gì?”Đôi mắt Diệp Mục đỏ bừng, nhìn chăm chäm Diệp Bắc Minh: "Đồng ý với anh ta, mau đồng ý với anh ta đi!"Diệp Dao chỉ có thể cười lạnh một tiếng: "Tôi chấp nhận lời khiêu chiến của cậu!"Diệp Bắc Minh không nói một câu nào. Anh nhảy ra một bước, leo lên đài võ đạo! Một luồng khí tức tử vong đập vào mặt!Diệp Dao thầm kêu không tốt, thế mà lại bị khí tức này dọa đến mức lui lại hai bước!Cô ta đang định ra tay, thế mà Diệp Bắc Minh đã động trước!“Thật nhanh..." Trong đầu Diệp Dao vừa sinh ra suy nghĩ này. Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt cô ta, Diệp Dao lạnhlùng cười một tiếng: "Dám đánh cận chiến với t chết!"Cô ta tung một quyền về hướng trái tim của Diệp Bắc Minh!Anh đưa tay nằm lấy, khống chế nắm đấm của Diệp Dao! "Răng rắc" một tiếng vang giòn! ÙA..Diệp Dao kêu thảm một tiếng, thế mà xương trẳng lại trực. tiếp xuyên qua bàn tay lộ ra ngoài!"Cậu...", trong đôi mắt của Diệp Dao hiện lên một vẻ hoảng Sợ.Trong nháy mắt tiếp chiêu với Diệp Bắc Minh, cô ta liền biết mình không phải đối thủ của đối phương!