Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3535: Chẳng lẽ
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ánh mắt nhìn chăm chăm về hướng Diệp Bắc Minh rời đi.Không biết qua bao lâu, giọng của ông lão khô gầy vang lên: “Các người nhìn thấy chưa? Lúc kẻ này ra tay lại cũng có thể dẫn đến dị tượng huyết long!”Người phụ nữ trung niên cau mày: “Nếu trên người Vy Ny không có con huyết long đó, tôi cũng nghi ngờ người mà tổ tiên nói là cậu tal”Bà ta dừng một chút: “Chẳng lẽ... chỉ là trùng hợp sao?”Thiếu niên bảy tám tuổi lên tiếng: “Trùng hợp sao? Vậy cũng trùng hợp quá rồi!”“Kẻ này họ Diệp, lại vừa hay có thể dẫn ra dị tượng huyết long!”“Lỡ như là cậu ta thì sao?”Lời vừa được nói ra, ba người đều trầm mặc!Diệp Bắc Minh về đến đài đoạn hồn với tốc độ nhanh nhất. “Tiền bối, vừa nấy cách mà ông nói rốt cuộc là gì?”Diệp Bắc Minh cất giọng kích động, đôi mắt đỏ bừng: “Thực sự có thể cứu đại sư tỷ của tôi sao?”Ánh mắt Vương Thần Cương hơi sầm xuống: “Cậu nhóc Diệp, bây giờ tôi vẫn không thể trả lời cậu!”“Tôi cần làm một thử nghiệm, nếu nghiệm chứng suy đoán của tôi!”“Thần hồn của đại sư tỷ cậu vẫn chưa bị hủy diệt!”“Nói xong, cũng không đợi Diệp Bắc Minh lên tiếng.Chuyển ánh mắt, nhìn sang Long Khuynh Vũ đang mau chóng đi đến: “Cô Long, có thể mượn dùng tỉnh huyết của cô không?”“Được!”Long Khuynh Vũ cũng không hỏi gì, trực tiếp rạch cổ tay. Ép ra mấy giọt tinh huyết, khuôn mặt trở nên tái nhợt! Vương Thần Cương bước ra một bước đi lên đài đoạn hồn.Miệng lẩm bẩm niệm đọc, rạch lòng bàn tay khắc mấy đạo phù văn!Vùi Liền sau đó, phù văn bùng cháy!Mấy giọt tinh huyết của Long Khuynh Vũ ngưng tụ lại, hóa thành một con huyết long lượn vòng trên đài đoạn hồn.Vương Thần Cương vui mừng: “Quả nhiên, cậu nhóc Diệp, thần hồn của sư tỷ cậu chưa tiêu tan hết!”Diệp Bắc Minh kích động: “Tiền bối, thế là thế nào? Thần hồn của sư tỷ tôi đang ở đâu?”Vương Thần Cương nhảy xuống đài đoạn hồn, vẻ mặt nghiêm túc: “Ở ngay trong đài đoạn hồn!”
Ánh mắt nhìn chăm chăm về hướng Diệp Bắc Minh rời đi.
Không biết qua bao lâu, giọng của ông lão khô gầy vang lên: “Các người nhìn thấy chưa? Lúc kẻ này ra tay lại cũng có thể dẫn đến dị tượng huyết long!”
Người phụ nữ trung niên cau mày: “Nếu trên người Vy Ny không có con huyết long đó, tôi cũng nghi ngờ người mà tổ tiên nói là cậu tal”
Bà ta dừng một chút: “Chẳng lẽ... chỉ là trùng hợp sao?”
Thiếu niên bảy tám tuổi lên tiếng: “Trùng hợp sao? Vậy cũng trùng hợp quá rồi!”
“Kẻ này họ Diệp, lại vừa hay có thể dẫn ra dị tượng huyết long!”
“Lỡ như là cậu ta thì sao?”
Lời vừa được nói ra, ba người đều trầm mặc!
Diệp Bắc Minh về đến đài đoạn hồn với tốc độ nhanh nhất. “Tiền bối, vừa nấy cách mà ông nói rốt cuộc là gì?”
Diệp Bắc Minh cất giọng kích động, đôi mắt đỏ bừng: “Thực sự có thể cứu đại sư tỷ của tôi sao?”
Ánh mắt Vương Thần Cương hơi sầm xuống: “Cậu nhóc Diệp, bây giờ tôi vẫn không thể trả lời cậu!”
“Tôi cần làm một thử nghiệm, nếu nghiệm chứng suy đoán của tôi!”
“Thần hồn của đại sư tỷ cậu vẫn chưa bị hủy diệt!”
“Nói xong, cũng không đợi Diệp Bắc Minh lên tiếng.
Chuyển ánh mắt, nhìn sang Long Khuynh Vũ đang mau chóng đi đến: “Cô Long, có thể mượn dùng tỉnh huyết của cô không?”
“Được!”
Long Khuynh Vũ cũng không hỏi gì, trực tiếp rạch cổ tay. Ép ra mấy giọt tinh huyết, khuôn mặt trở nên tái nhợt! Vương Thần Cương bước ra một bước đi lên đài đoạn hồn.
Miệng lẩm bẩm niệm đọc, rạch lòng bàn tay khắc mấy đạo phù văn!
Vùi Liền sau đó, phù văn bùng cháy!
Mấy giọt tinh huyết của Long Khuynh Vũ ngưng tụ lại, hóa thành một con huyết long lượn vòng trên đài đoạn hồn.
Vương Thần Cương vui mừng: “Quả nhiên, cậu nhóc Diệp, thần hồn của sư tỷ cậu chưa tiêu tan hết!”
Diệp Bắc Minh kích động: “Tiền bối, thế là thế nào? Thần hồn của sư tỷ tôi đang ở đâu?”
Vương Thần Cương nhảy xuống đài đoạn hồn, vẻ mặt nghiêm túc: “Ở ngay trong đài đoạn hồn!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ánh mắt nhìn chăm chăm về hướng Diệp Bắc Minh rời đi.Không biết qua bao lâu, giọng của ông lão khô gầy vang lên: “Các người nhìn thấy chưa? Lúc kẻ này ra tay lại cũng có thể dẫn đến dị tượng huyết long!”Người phụ nữ trung niên cau mày: “Nếu trên người Vy Ny không có con huyết long đó, tôi cũng nghi ngờ người mà tổ tiên nói là cậu tal”Bà ta dừng một chút: “Chẳng lẽ... chỉ là trùng hợp sao?”Thiếu niên bảy tám tuổi lên tiếng: “Trùng hợp sao? Vậy cũng trùng hợp quá rồi!”“Kẻ này họ Diệp, lại vừa hay có thể dẫn ra dị tượng huyết long!”“Lỡ như là cậu ta thì sao?”Lời vừa được nói ra, ba người đều trầm mặc!Diệp Bắc Minh về đến đài đoạn hồn với tốc độ nhanh nhất. “Tiền bối, vừa nấy cách mà ông nói rốt cuộc là gì?”Diệp Bắc Minh cất giọng kích động, đôi mắt đỏ bừng: “Thực sự có thể cứu đại sư tỷ của tôi sao?”Ánh mắt Vương Thần Cương hơi sầm xuống: “Cậu nhóc Diệp, bây giờ tôi vẫn không thể trả lời cậu!”“Tôi cần làm một thử nghiệm, nếu nghiệm chứng suy đoán của tôi!”“Thần hồn của đại sư tỷ cậu vẫn chưa bị hủy diệt!”“Nói xong, cũng không đợi Diệp Bắc Minh lên tiếng.Chuyển ánh mắt, nhìn sang Long Khuynh Vũ đang mau chóng đi đến: “Cô Long, có thể mượn dùng tỉnh huyết của cô không?”“Được!”Long Khuynh Vũ cũng không hỏi gì, trực tiếp rạch cổ tay. Ép ra mấy giọt tinh huyết, khuôn mặt trở nên tái nhợt! Vương Thần Cương bước ra một bước đi lên đài đoạn hồn.Miệng lẩm bẩm niệm đọc, rạch lòng bàn tay khắc mấy đạo phù văn!Vùi Liền sau đó, phù văn bùng cháy!Mấy giọt tinh huyết của Long Khuynh Vũ ngưng tụ lại, hóa thành một con huyết long lượn vòng trên đài đoạn hồn.Vương Thần Cương vui mừng: “Quả nhiên, cậu nhóc Diệp, thần hồn của sư tỷ cậu chưa tiêu tan hết!”Diệp Bắc Minh kích động: “Tiền bối, thế là thế nào? Thần hồn của sư tỷ tôi đang ở đâu?”Vương Thần Cương nhảy xuống đài đoạn hồn, vẻ mặt nghiêm túc: “Ở ngay trong đài đoạn hồn!”