Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3540: Nếu anh sợ

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Rồi ném kiếm Càn Khôn Trấn Ngục về.Diệp Bắc Minh cau chặt mày: “Rốt cuộc cô muốn gì?”Cô gái khẽ cười: “Tôi muốn anhl”“Cô nói cái gì?”Vẻ mặt Diệp Bắc Minh hơi quái dị.Cô gái đỏ mặt, dường như cũng cảm thấy câu này quá mờ ám, vội nói lại: “Anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là thiên phú của anh rất tốt!”“Tôi có thể giúp anh một lần, nhưng “ngày thần giáng' một năm sau, anh nhất định phải chọn nhà họ Ngư chúng tôi!”“Ngày thần giáng? Đó là cái gì”, vẻ mặt Diệp Bắc Minh đầy nghi hoặc.Cô gái cau mày, nhìn sang Vương Thần Cương: “Anh ta là người của học viện Viễn Cổ mà không biết ngày thần giáng?”Vương Thần Cương vội giải thích: “Cậu nhóc Diệp gia nhập học viện Viễn Cổ không lâu, tạm thời vẫn chưa kịp tìm hiểu”.“Thì ra là vậy!” Cô gái khẽ gật đầu, nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Chưa tìm hiểu cũng không sao, với thực lực hiện tại của anh đã có tưcách tham gia rồi!”“Diệp Bắc Minh, bây giờ anh chỉ cần gật đầu, ngày thần giáng lựa chọn nhà họ Ngư!”“Bây giờ tôi giúp anh cứu đại sư tỷ của anhl”Ánh mắt Diệp Bắc Minh kiên định: “Được, tôi hứa với côI” Cô gái nở nụ cười đắc ý, không nói gì thêm.Trực tiếp niệm đọc thần chú!Liền sau đó, xung quanh cô gái bùng phát ra phù văn màu đen!Phù văn tập trung, hình thành một cánh cửa lớn màu đen, sau cánh cửa vang lên các tiếng quỷ thét kêu gào!Cánh cửa này, như thông đến sâu trong địa ngục!Cô gái chỉ vào cánh cửa màu đen: “Cánh cửa này thông đến bên trong đài đoạn hồn, anh chỉ có nửa canh giờ!”“Nếu anh không thể tìm được thần hồn của đại sư tỷ anh, và đưa ra ngoài!”“Thì anh sẽ trở thành một thành viên trong đó, mãi mãi ở lại đài đoạn hồn!”“Nếu anh sợ, bây giờ hối hận còn...”Còn chưa nói hết, Diệp Bắc Minh bước ra một bước, trực tiếp xông vào trong cánh cửa màu đen!Cô gái giật khóe miệng: “Anh không sợ chết thật hả?”Lão Thẩm nhìn Vương Thần Cương một cái: “Ông đi ra được rồi!”Vương Thần Cương cáo từ đi ra, lúc này lão Thẩm cất giọng thầm thấp: “Điện chủ, cô đã có được thanh kiếm đó rồi, tại sao còn trả cậu ta?”“Là cậu ta cam tâm tình nguyện tặng cô, cô còn trả anh ta, có phải quá đáng tiếc không?”Cô gái lắc đầu: “Tôi kiểm tra rồi, hồn của thanh kiếm này đã bị hủy diệt!”

Rồi ném kiếm Càn Khôn Trấn Ngục về.

Diệp Bắc Minh cau chặt mày: “Rốt cuộc cô muốn gì?”

Cô gái khẽ cười: “Tôi muốn anhl”

“Cô nói cái gì?”

Vẻ mặt Diệp Bắc Minh hơi quái dị.

Cô gái đỏ mặt, dường như cũng cảm thấy câu này quá mờ ám, vội nói lại: “Anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là thiên phú của anh rất tốt!”

“Tôi có thể giúp anh một lần, nhưng “ngày thần giáng' một năm sau, anh nhất định phải chọn nhà họ Ngư chúng tôi!”

“Ngày thần giáng? Đó là cái gì”, vẻ mặt Diệp Bắc Minh đầy nghi hoặc.

Cô gái cau mày, nhìn sang Vương Thần Cương: “Anh ta là người của học viện Viễn Cổ mà không biết ngày thần giáng?”

Vương Thần Cương vội giải thích: “Cậu nhóc Diệp gia nhập học viện Viễn Cổ không lâu, tạm thời vẫn chưa kịp tìm hiểu”.

“Thì ra là vậy!” Cô gái khẽ gật đầu, nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Chưa tìm hiểu cũng không sao, với thực lực hiện tại của anh đã có tư

cách tham gia rồi!”

“Diệp Bắc Minh, bây giờ anh chỉ cần gật đầu, ngày thần giáng lựa chọn nhà họ Ngư!”

“Bây giờ tôi giúp anh cứu đại sư tỷ của anhl”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh kiên định: “Được, tôi hứa với côI” Cô gái nở nụ cười đắc ý, không nói gì thêm.

Trực tiếp niệm đọc thần chú!

Liền sau đó, xung quanh cô gái bùng phát ra phù văn màu đen!

Phù văn tập trung, hình thành một cánh cửa lớn màu đen, sau cánh cửa vang lên các tiếng quỷ thét kêu gào!

Cánh cửa này, như thông đến sâu trong địa ngục!

Cô gái chỉ vào cánh cửa màu đen: “Cánh cửa này thông đến bên trong đài đoạn hồn, anh chỉ có nửa canh giờ!”

“Nếu anh không thể tìm được thần hồn của đại sư tỷ anh, và đưa ra ngoài!”

“Thì anh sẽ trở thành một thành viên trong đó, mãi mãi ở lại đài đoạn hồn!”

“Nếu anh sợ, bây giờ hối hận còn...”

Còn chưa nói hết, Diệp Bắc Minh bước ra một bước, trực tiếp xông vào trong cánh cửa màu đen!

Cô gái giật khóe miệng: “Anh không sợ chết thật hả?”

Lão Thẩm nhìn Vương Thần Cương một cái: “Ông đi ra được rồi!”

Vương Thần Cương cáo từ đi ra, lúc này lão Thẩm cất giọng thầm thấp: “Điện chủ, cô đã có được thanh kiếm đó rồi, tại sao còn trả cậu ta?”

“Là cậu ta cam tâm tình nguyện tặng cô, cô còn trả anh ta, có phải quá đáng tiếc không?”

Cô gái lắc đầu: “Tôi kiểm tra rồi, hồn của thanh kiếm này đã bị hủy diệt!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Rồi ném kiếm Càn Khôn Trấn Ngục về.Diệp Bắc Minh cau chặt mày: “Rốt cuộc cô muốn gì?”Cô gái khẽ cười: “Tôi muốn anhl”“Cô nói cái gì?”Vẻ mặt Diệp Bắc Minh hơi quái dị.Cô gái đỏ mặt, dường như cũng cảm thấy câu này quá mờ ám, vội nói lại: “Anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là thiên phú của anh rất tốt!”“Tôi có thể giúp anh một lần, nhưng “ngày thần giáng' một năm sau, anh nhất định phải chọn nhà họ Ngư chúng tôi!”“Ngày thần giáng? Đó là cái gì”, vẻ mặt Diệp Bắc Minh đầy nghi hoặc.Cô gái cau mày, nhìn sang Vương Thần Cương: “Anh ta là người của học viện Viễn Cổ mà không biết ngày thần giáng?”Vương Thần Cương vội giải thích: “Cậu nhóc Diệp gia nhập học viện Viễn Cổ không lâu, tạm thời vẫn chưa kịp tìm hiểu”.“Thì ra là vậy!” Cô gái khẽ gật đầu, nhìn sang Diệp Bắc Minh: “Chưa tìm hiểu cũng không sao, với thực lực hiện tại của anh đã có tưcách tham gia rồi!”“Diệp Bắc Minh, bây giờ anh chỉ cần gật đầu, ngày thần giáng lựa chọn nhà họ Ngư!”“Bây giờ tôi giúp anh cứu đại sư tỷ của anhl”Ánh mắt Diệp Bắc Minh kiên định: “Được, tôi hứa với côI” Cô gái nở nụ cười đắc ý, không nói gì thêm.Trực tiếp niệm đọc thần chú!Liền sau đó, xung quanh cô gái bùng phát ra phù văn màu đen!Phù văn tập trung, hình thành một cánh cửa lớn màu đen, sau cánh cửa vang lên các tiếng quỷ thét kêu gào!Cánh cửa này, như thông đến sâu trong địa ngục!Cô gái chỉ vào cánh cửa màu đen: “Cánh cửa này thông đến bên trong đài đoạn hồn, anh chỉ có nửa canh giờ!”“Nếu anh không thể tìm được thần hồn của đại sư tỷ anh, và đưa ra ngoài!”“Thì anh sẽ trở thành một thành viên trong đó, mãi mãi ở lại đài đoạn hồn!”“Nếu anh sợ, bây giờ hối hận còn...”Còn chưa nói hết, Diệp Bắc Minh bước ra một bước, trực tiếp xông vào trong cánh cửa màu đen!Cô gái giật khóe miệng: “Anh không sợ chết thật hả?”Lão Thẩm nhìn Vương Thần Cương một cái: “Ông đi ra được rồi!”Vương Thần Cương cáo từ đi ra, lúc này lão Thẩm cất giọng thầm thấp: “Điện chủ, cô đã có được thanh kiếm đó rồi, tại sao còn trả cậu ta?”“Là cậu ta cam tâm tình nguyện tặng cô, cô còn trả anh ta, có phải quá đáng tiếc không?”Cô gái lắc đầu: “Tôi kiểm tra rồi, hồn của thanh kiếm này đã bị hủy diệt!”

Chương 3540: Nếu anh sợ