Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3551: Cậu còn có thể đứng lên?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Xương cốt lốp ba lốp bốp vang lên, phía sau vút lên ma khí ngút trời: “Ông thật đáng chết!”“Cậu còn có thể đứng lên?”Phó Thí Thiên hơi bất ngờ, sau đó cười: “Con kiến hơi mạnh một chút cũng chỉ là con kiến thôi”.“Chỉ khác mỗi dùng một chân dẫm chết với dùng hai chân dẫm chết thôi!”“Giết!”Diệp Bắc Minh dùng hết sức mạnh toàn thân điên cuồng xông lên.Phó Thí Thiên ngưng tụ sức mạnh, cảnh giới chân thần đánh ra toàn lực!Phập! Cả bầu trời đều rung lên, nhật nguyệt mất ánh sáng! “AI”Diệp Bắc Minh cũng không nhịn được, kêu thảm một tiếng xé tim xé phổi.Lục phủ ngũ tạng gần như rách nứt, xương cốt trên người cũng phát ra tiếng gãy rắc rắc rắc!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không thể ra tay, anh đã dùng cơ thể để chống lại đòn tấn công toàn lực của cảnh giới chân thân!“Diệp Bắc Minhl”Ngư Thất Tình kinh hãi kêu lên một tiếng, ôm chặt cái miệng nhỏ!Cô ta không nghĩ ra rốt cuộc là sức mạnh và dũng khí gì khiến Diệp Bắc Minh dám dùng thực lực cảnh giới Hư Vương chống lại cảnh giới chân thân đỉnh phong!Lão Thẩm ở một bên cũng khẽ biến sắc: “Tên nhóc này... đúng là không biết trời cao đất dày!”“Nhưng, dũng khí đáng mừng, tiếc là sắp chết rồi...” Lúc này.Diệp Bắc Minh nằm dưới đất!Thoi thóp thởiNgón tay khẽ động, mấy lần muốn tóm lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!Nhưng bất luận thế nào cũng không làm được! Cảm giác cái chết ập đến, nổi lên trong lòng! “Tiểu tháp, tôi sắp chết thực sao?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Vãi! Nếu cậu chết, bản tháp cũng không cần phải tồn tại nữa!”“Thôi vậy, bản tháp liều luôn! Cùng lắm là thu hút toàn bộ họ đến!”“Bản tháp ra tay, thay cậu giết Phó Thí Thiên!”Lúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục sắp ra tay, nơi sâu nhất trong nghĩa địa Hỗn Độn.Một trong số bia mộ của Tam Hoàng Ngũ Đế sáng lên!“Hậu nhân Hoa tộc ta, hy vọng duy nhất của Hoa tộc Thượng Gổ, đâu thể chết ở nơi này?”

Xương cốt lốp ba lốp bốp vang lên, phía sau vút lên ma khí ngút trời: “Ông thật đáng chết!”

“Cậu còn có thể đứng lên?”

Phó Thí Thiên hơi bất ngờ, sau đó cười: “Con kiến hơi mạnh một chút cũng chỉ là con kiến thôi”.

“Chỉ khác mỗi dùng một chân dẫm chết với dùng hai chân dẫm chết thôi!”

“Giết!”

Diệp Bắc Minh dùng hết sức mạnh toàn thân điên cuồng xông lên.

Phó Thí Thiên ngưng tụ sức mạnh, cảnh giới chân thần đánh ra toàn lực!

Phập! Cả bầu trời đều rung lên, nhật nguyệt mất ánh sáng! “AI”

Diệp Bắc Minh cũng không nhịn được, kêu thảm một tiếng xé tim xé phổi.

Lục phủ ngũ tạng gần như rách nứt, xương cốt trên người cũng phát ra tiếng gãy rắc rắc rắc!

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không thể ra tay, anh đã dùng cơ thể để chống lại đòn tấn công toàn lực của cảnh giới chân thân!

“Diệp Bắc Minhl”

Ngư Thất Tình kinh hãi kêu lên một tiếng, ôm chặt cái miệng nhỏ!

Cô ta không nghĩ ra rốt cuộc là sức mạnh và dũng khí gì khiến Diệp Bắc Minh dám dùng thực lực cảnh giới Hư Vương chống lại cảnh giới chân thân đỉnh phong!

Lão Thẩm ở một bên cũng khẽ biến sắc: “Tên nhóc này... đúng là không biết trời cao đất dày!”

“Nhưng, dũng khí đáng mừng, tiếc là sắp chết rồi...” Lúc này.

Diệp Bắc Minh nằm dưới đất!

Thoi thóp thởi

Ngón tay khẽ động, mấy lần muốn tóm lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!

Nhưng bất luận thế nào cũng không làm được! Cảm giác cái chết ập đến, nổi lên trong lòng! “Tiểu tháp, tôi sắp chết thực sao?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Vãi! Nếu cậu chết, bản tháp cũng không cần phải tồn tại nữa!”

“Thôi vậy, bản tháp liều luôn! Cùng lắm là thu hút toàn bộ họ đến!”

“Bản tháp ra tay, thay cậu giết Phó Thí Thiên!”

Lúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục sắp ra tay, nơi sâu nhất trong nghĩa địa Hỗn Độn.

Một trong số bia mộ của Tam Hoàng Ngũ Đế sáng lên!

“Hậu nhân Hoa tộc ta, hy vọng duy nhất của Hoa tộc Thượng Gổ, đâu thể chết ở nơi này?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Xương cốt lốp ba lốp bốp vang lên, phía sau vút lên ma khí ngút trời: “Ông thật đáng chết!”“Cậu còn có thể đứng lên?”Phó Thí Thiên hơi bất ngờ, sau đó cười: “Con kiến hơi mạnh một chút cũng chỉ là con kiến thôi”.“Chỉ khác mỗi dùng một chân dẫm chết với dùng hai chân dẫm chết thôi!”“Giết!”Diệp Bắc Minh dùng hết sức mạnh toàn thân điên cuồng xông lên.Phó Thí Thiên ngưng tụ sức mạnh, cảnh giới chân thần đánh ra toàn lực!Phập! Cả bầu trời đều rung lên, nhật nguyệt mất ánh sáng! “AI”Diệp Bắc Minh cũng không nhịn được, kêu thảm một tiếng xé tim xé phổi.Lục phủ ngũ tạng gần như rách nứt, xương cốt trên người cũng phát ra tiếng gãy rắc rắc rắc!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không thể ra tay, anh đã dùng cơ thể để chống lại đòn tấn công toàn lực của cảnh giới chân thân!“Diệp Bắc Minhl”Ngư Thất Tình kinh hãi kêu lên một tiếng, ôm chặt cái miệng nhỏ!Cô ta không nghĩ ra rốt cuộc là sức mạnh và dũng khí gì khiến Diệp Bắc Minh dám dùng thực lực cảnh giới Hư Vương chống lại cảnh giới chân thân đỉnh phong!Lão Thẩm ở một bên cũng khẽ biến sắc: “Tên nhóc này... đúng là không biết trời cao đất dày!”“Nhưng, dũng khí đáng mừng, tiếc là sắp chết rồi...” Lúc này.Diệp Bắc Minh nằm dưới đất!Thoi thóp thởiNgón tay khẽ động, mấy lần muốn tóm lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!Nhưng bất luận thế nào cũng không làm được! Cảm giác cái chết ập đến, nổi lên trong lòng! “Tiểu tháp, tôi sắp chết thực sao?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Vãi! Nếu cậu chết, bản tháp cũng không cần phải tồn tại nữa!”“Thôi vậy, bản tháp liều luôn! Cùng lắm là thu hút toàn bộ họ đến!”“Bản tháp ra tay, thay cậu giết Phó Thí Thiên!”Lúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục sắp ra tay, nơi sâu nhất trong nghĩa địa Hỗn Độn.Một trong số bia mộ của Tam Hoàng Ngũ Đế sáng lên!“Hậu nhân Hoa tộc ta, hy vọng duy nhất của Hoa tộc Thượng Gổ, đâu thể chết ở nơi này?”

Chương 3551: Cậu còn có thể đứng lên?