Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3742: Lão gia!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngư Chính Dương hoàn toàn phát điện, gào thét xông lên cướp lấy roi da trong tay thị nữ, điên cuồng đánh lên người Ngư Thất Tình như mưa rơilTrong phút chốc.Cơ thể của Ngư Thất Tình máu thịt mơ hồ!Ngư Chính Dương vẫn quật mạnh: “Tên súc sinh đó còn muốn thanh kiếm? Nằm mơ đi! Đúng là nằm mơi”“Ông đây không trả đấy, hắn còn dám đến nhà họ Ngư lấy không?”“Còn con tiện nhân nhà mày, tao phải đánh chết mày!” Ị,“Lão gia!"Ngư Chính Dương giơ cây roi, một người phụ nữ xông vào: “Tôi vừa nhận được tin, nói Thanh Thư đã chết?”“Lão gia, nhất định là ông lừa tôi đúng không? Là giả, đúngkhông?”Thạch Ngọc Hồng, vốn là thiếp thất của Ngư Chính Dương!Sau khi mẹ của Ngư Thất Tình qua đời, bà ta chuyển thành chính thất.Ngư Chính Dương nhìn vợi, buông cây roi trong tay xuống: “Thanh Thư, nó... đúng là đã chết...“Không!”Thạch Ngọc Hồng kêu thảm gào thét, đau khổ ôm lồng ngực: “Tại sao? Tại sao Thanh Thư lại chết?”“Lão gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Ngư Chính Dương đỏ bừng đôi mắt, mau chóng kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra ngoài Thái Dương Tông một lượt.Không hề nói Ngư Thanh Thư tự tìm cái chết, và càng giấu đi chuyện ông ta sợ đến tè ra quần!Nghe Ngư Chính Dương giải thích xong, Thạch Ngọc Hồng gần như điên cuồng gào thét: “Đều tại con tiện nhân nhà mày, lúc đó nếu không phải mày, thì Thanh Thư đã không chết!”Bà ta hằm hằm nhìn chằm chằm Ngư Thất Tình!“Hơn nữa, lúc trước ở Huyền Giới, mày còn giúp tên súc sinh đó”.“Nếu lúc đó mày không giúp, tên súc đó làm sao có cơ hội tiến vào thần giới?”“Mày phải chịu toàn bộ trách nhiệm cho cái chết của Thanh Thư!”Ngư Thất Tình hết sức tranh luận: “Tôi đã nhắc nhở Thanh Thư mấy lần rồi, bảo cậu ta đừng đối địch với anh Diệp!”“Nếu không phải Thanh Thư khăng khăng làm theo ý mình, làm sao chết chứ? ““Hơn nữa, bố, bố không thể đảo ngược trắng đen, lúc đó rõ ràng conl”“Mày im miệng cho tao!”, Ngư Chính Dương tức giận quát cắt ngang lời của Ngư Thất Tình: “Chẳng lẽ mày muốn nói taohại chết Thanh Thư hả?”“Hổ ác không ăn thịt con, chẳng lẽ Ngư Chính Dương tao có thể làm ra chuyện này sao?”Thạch Ngọc Hồng trực tiếp giật lấy cây roi trong tay Ngư Chính Dương.Diên cuồng quật lên người Ngư Thất Tình!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Ngư Chính Dương hoàn toàn phát điện, gào thét xông lên cướp lấy roi da trong tay thị nữ, điên cuồng đánh lên người Ngư Thất Tình như mưa rơil
Trong phút chốc.
Cơ thể của Ngư Thất Tình máu thịt mơ hồ!
Ngư Chính Dương vẫn quật mạnh: “Tên súc sinh đó còn muốn thanh kiếm? Nằm mơ đi! Đúng là nằm mơi”
“Ông đây không trả đấy, hắn còn dám đến nhà họ Ngư lấy không?”
“Còn con tiện nhân nhà mày, tao phải đánh chết mày!” Ị,
“Lão gia!"
Ngư Chính Dương giơ cây roi, một người phụ nữ xông vào: “Tôi vừa nhận được tin, nói Thanh Thư đã chết?”
“Lão gia, nhất định là ông lừa tôi đúng không? Là giả, đúngkhông?”
Thạch Ngọc Hồng, vốn là thiếp thất của Ngư Chính Dương!
Sau khi mẹ của Ngư Thất Tình qua đời, bà ta chuyển thành chính thất.
Ngư Chính Dương nhìn vợi, buông cây roi trong tay xuống: “Thanh Thư, nó... đúng là đã chết...
“Không!”
Thạch Ngọc Hồng kêu thảm gào thét, đau khổ ôm lồng ngực: “Tại sao? Tại sao Thanh Thư lại chết?”
“Lão gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ngư Chính Dương đỏ bừng đôi mắt, mau chóng kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra ngoài Thái Dương Tông một lượt.
Không hề nói Ngư Thanh Thư tự tìm cái chết, và càng giấu đi chuyện ông ta sợ đến tè ra quần!
Nghe Ngư Chính Dương giải thích xong, Thạch Ngọc Hồng gần như điên cuồng gào thét: “Đều tại con tiện nhân nhà mày, lúc đó nếu không phải mày, thì Thanh Thư đã không chết!”
Bà ta hằm hằm nhìn chằm chằm Ngư Thất Tình!
“Hơn nữa, lúc trước ở Huyền Giới, mày còn giúp tên súc sinh đó”.
“Nếu lúc đó mày không giúp, tên súc đó làm sao có cơ hội tiến vào thần giới?”
“Mày phải chịu toàn bộ trách nhiệm cho cái chết của Thanh Thư!”
Ngư Thất Tình hết sức tranh luận: “Tôi đã nhắc nhở Thanh Thư mấy lần rồi, bảo cậu ta đừng đối địch với anh Diệp!”
“Nếu không phải Thanh Thư khăng khăng làm theo ý mình, làm sao chết chứ? “
“Hơn nữa, bố, bố không thể đảo ngược trắng đen, lúc đó rõ ràng conl”
“Mày im miệng cho tao!”, Ngư Chính Dương tức giận quát cắt ngang lời của Ngư Thất Tình: “Chẳng lẽ mày muốn nói tao
hại chết Thanh Thư hả?”
“Hổ ác không ăn thịt con, chẳng lẽ Ngư Chính Dương tao có thể làm ra chuyện này sao?”
Thạch Ngọc Hồng trực tiếp giật lấy cây roi trong tay Ngư Chính Dương.
Diên cuồng quật lên người Ngư Thất Tình!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngư Chính Dương hoàn toàn phát điện, gào thét xông lên cướp lấy roi da trong tay thị nữ, điên cuồng đánh lên người Ngư Thất Tình như mưa rơilTrong phút chốc.Cơ thể của Ngư Thất Tình máu thịt mơ hồ!Ngư Chính Dương vẫn quật mạnh: “Tên súc sinh đó còn muốn thanh kiếm? Nằm mơ đi! Đúng là nằm mơi”“Ông đây không trả đấy, hắn còn dám đến nhà họ Ngư lấy không?”“Còn con tiện nhân nhà mày, tao phải đánh chết mày!” Ị,“Lão gia!"Ngư Chính Dương giơ cây roi, một người phụ nữ xông vào: “Tôi vừa nhận được tin, nói Thanh Thư đã chết?”“Lão gia, nhất định là ông lừa tôi đúng không? Là giả, đúngkhông?”Thạch Ngọc Hồng, vốn là thiếp thất của Ngư Chính Dương!Sau khi mẹ của Ngư Thất Tình qua đời, bà ta chuyển thành chính thất.Ngư Chính Dương nhìn vợi, buông cây roi trong tay xuống: “Thanh Thư, nó... đúng là đã chết...“Không!”Thạch Ngọc Hồng kêu thảm gào thét, đau khổ ôm lồng ngực: “Tại sao? Tại sao Thanh Thư lại chết?”“Lão gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Ngư Chính Dương đỏ bừng đôi mắt, mau chóng kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra ngoài Thái Dương Tông một lượt.Không hề nói Ngư Thanh Thư tự tìm cái chết, và càng giấu đi chuyện ông ta sợ đến tè ra quần!Nghe Ngư Chính Dương giải thích xong, Thạch Ngọc Hồng gần như điên cuồng gào thét: “Đều tại con tiện nhân nhà mày, lúc đó nếu không phải mày, thì Thanh Thư đã không chết!”Bà ta hằm hằm nhìn chằm chằm Ngư Thất Tình!“Hơn nữa, lúc trước ở Huyền Giới, mày còn giúp tên súc sinh đó”.“Nếu lúc đó mày không giúp, tên súc đó làm sao có cơ hội tiến vào thần giới?”“Mày phải chịu toàn bộ trách nhiệm cho cái chết của Thanh Thư!”Ngư Thất Tình hết sức tranh luận: “Tôi đã nhắc nhở Thanh Thư mấy lần rồi, bảo cậu ta đừng đối địch với anh Diệp!”“Nếu không phải Thanh Thư khăng khăng làm theo ý mình, làm sao chết chứ? ““Hơn nữa, bố, bố không thể đảo ngược trắng đen, lúc đó rõ ràng conl”“Mày im miệng cho tao!”, Ngư Chính Dương tức giận quát cắt ngang lời của Ngư Thất Tình: “Chẳng lẽ mày muốn nói taohại chết Thanh Thư hả?”“Hổ ác không ăn thịt con, chẳng lẽ Ngư Chính Dương tao có thể làm ra chuyện này sao?”Thạch Ngọc Hồng trực tiếp giật lấy cây roi trong tay Ngư Chính Dương.Diên cuồng quật lên người Ngư Thất Tình!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!