Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3787: Đi theo tôi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh nhìn chằm chảm Lãnh Thanh Thu: “Cô chắc chắn Nhược Tuyết ở đây chứ?”Lãnh Thanh Thu lắc đầu: “Tôi không chắc chắn!” “Cô lừa tôi?” Diệp Bắc Minh nheo mắt, trong lòng nổi lên sát ý.Lãnh Thanh Thu không vui nói: “Làm ơn mắc oán, tôi chỉ nói với anh là tôi từng thấy một cô gái loài người!”“Hơn nữa tôi hóa thành hình người theo dáng vẻ của cô †a, tôi không biết cô ta có phải là Nhược Tuyết mà anh nói không!”Diệp Bắc Minh dần thu lại sát ý trong lòng.Ngẩng đầu nhìn Lưỡng Giới Sơn: “Nói đi, cô nhìn thấy cô ấy ở chỗ nào?”“Đi theo tôi!”Lãnh Thanh Thu bước ra một bước, trực tiếp tiến vào Lưỡng Giới Sơn.Diệp Bắc Minh, Thạch Trung Hổ, Hầu Tử đi theo.Nửa canh giờ sau, Lãnh Thanh Thu dừng lại, chỉ vào một bãi đất trống: “Đó, chính là chỗ này!”“Lúc đó tôi vừa hay đi qua, thì nhìn thấy cô gái đó bị một đám yêu tộc truy giết, bắt cô ta giao ra thứ gì đó!”“Cuối cùng, cô gái đó đi về phía đỉnh núi”. Diệp Bắc Minh đi lên trước.Xung quanh vô cùng rộng lớn, đúng là có dấu vết chiến đấu!Anh tìm kiếm kỹ càng, phát hiện ra một chiếc kẹp tóc màu xanh trong đống đổ nát chiến đấu!“Nhược Tuyết!”Đồng tử của Diệp Bắc Minh co lại.Hầu Tử ghé lại xem: “Vãi! Chiếc kẹp tóc nhựa này vừa nhìn là biết là đồ của xã hội hiện đại!”“Cô Hạ đã từng đến nơi này thật!”Diệp Bắc Minh kích động, đồng thời sắc mặt trầm xuống: “Đã một tháng trôi qua, không chừng Nhược Tuyết thực sự lành ít dữ nhiều rồi!”Năm ngón tay co lại năm chặt kẹp tóc!“Cuối cùng cô ấy đi về hướng nào?”“Hướng đỉnh núi!”Lãnh Thanh Thu chỉ vào một con đường lên núi.Diệp Bắc Minh không hề do dự xông lên, Lãnh Thanh Thu vội gọi lớn theo sau: “Này! Anh đừng kích động, trên núi nàyBạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Anh nhìn chằm chảm Lãnh Thanh Thu: “Cô chắc chắn Nhược Tuyết ở đây chứ?”

Lãnh Thanh Thu lắc đầu: “Tôi không chắc chắn!” “Cô lừa tôi?” Diệp Bắc Minh nheo mắt, trong lòng nổi lên sát ý.

Lãnh Thanh Thu không vui nói: “Làm ơn mắc oán, tôi chỉ nói với anh là tôi từng thấy một cô gái loài người!”

“Hơn nữa tôi hóa thành hình người theo dáng vẻ của cô †a, tôi không biết cô ta có phải là Nhược Tuyết mà anh nói không!”

Diệp Bắc Minh dần thu lại sát ý trong lòng.

Ngẩng đầu nhìn Lưỡng Giới Sơn: “Nói đi, cô nhìn thấy cô ấy ở chỗ nào?”

“Đi theo tôi!”

Lãnh Thanh Thu bước ra một bước, trực tiếp tiến vào Lưỡng Giới Sơn.

Diệp Bắc Minh, Thạch Trung Hổ, Hầu Tử đi theo.

Nửa canh giờ sau, Lãnh Thanh Thu dừng lại, chỉ vào một bãi đất trống: “Đó, chính là chỗ này!”

“Lúc đó tôi vừa hay đi qua, thì nhìn thấy cô gái đó bị một đám yêu tộc truy giết, bắt cô ta giao ra thứ gì đó!”

“Cuối cùng, cô gái đó đi về phía đỉnh núi”. Diệp Bắc Minh đi lên trước.

Xung quanh vô cùng rộng lớn, đúng là có dấu vết chiến đấu!

Anh tìm kiếm kỹ càng, phát hiện ra một chiếc kẹp tóc màu xanh trong đống đổ nát chiến đấu!

“Nhược Tuyết!”

Đồng tử của Diệp Bắc Minh co lại.

Hầu Tử ghé lại xem: “Vãi! Chiếc kẹp tóc nhựa này vừa nhìn là biết là đồ của xã hội hiện đại!”

“Cô Hạ đã từng đến nơi này thật!”

Diệp Bắc Minh kích động, đồng thời sắc mặt trầm xuống: “Đã một tháng trôi qua, không chừng Nhược Tuyết thực sự lành ít dữ nhiều rồi!”

Năm ngón tay co lại năm chặt kẹp tóc!

“Cuối cùng cô ấy đi về hướng nào?”

“Hướng đỉnh núi!”

Lãnh Thanh Thu chỉ vào một con đường lên núi.

Diệp Bắc Minh không hề do dự xông lên, Lãnh Thanh Thu vội gọi lớn theo sau: “Này! Anh đừng kích động, trên núi này

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh nhìn chằm chảm Lãnh Thanh Thu: “Cô chắc chắn Nhược Tuyết ở đây chứ?”Lãnh Thanh Thu lắc đầu: “Tôi không chắc chắn!” “Cô lừa tôi?” Diệp Bắc Minh nheo mắt, trong lòng nổi lên sát ý.Lãnh Thanh Thu không vui nói: “Làm ơn mắc oán, tôi chỉ nói với anh là tôi từng thấy một cô gái loài người!”“Hơn nữa tôi hóa thành hình người theo dáng vẻ của cô †a, tôi không biết cô ta có phải là Nhược Tuyết mà anh nói không!”Diệp Bắc Minh dần thu lại sát ý trong lòng.Ngẩng đầu nhìn Lưỡng Giới Sơn: “Nói đi, cô nhìn thấy cô ấy ở chỗ nào?”“Đi theo tôi!”Lãnh Thanh Thu bước ra một bước, trực tiếp tiến vào Lưỡng Giới Sơn.Diệp Bắc Minh, Thạch Trung Hổ, Hầu Tử đi theo.Nửa canh giờ sau, Lãnh Thanh Thu dừng lại, chỉ vào một bãi đất trống: “Đó, chính là chỗ này!”“Lúc đó tôi vừa hay đi qua, thì nhìn thấy cô gái đó bị một đám yêu tộc truy giết, bắt cô ta giao ra thứ gì đó!”“Cuối cùng, cô gái đó đi về phía đỉnh núi”. Diệp Bắc Minh đi lên trước.Xung quanh vô cùng rộng lớn, đúng là có dấu vết chiến đấu!Anh tìm kiếm kỹ càng, phát hiện ra một chiếc kẹp tóc màu xanh trong đống đổ nát chiến đấu!“Nhược Tuyết!”Đồng tử của Diệp Bắc Minh co lại.Hầu Tử ghé lại xem: “Vãi! Chiếc kẹp tóc nhựa này vừa nhìn là biết là đồ của xã hội hiện đại!”“Cô Hạ đã từng đến nơi này thật!”Diệp Bắc Minh kích động, đồng thời sắc mặt trầm xuống: “Đã một tháng trôi qua, không chừng Nhược Tuyết thực sự lành ít dữ nhiều rồi!”Năm ngón tay co lại năm chặt kẹp tóc!“Cuối cùng cô ấy đi về hướng nào?”“Hướng đỉnh núi!”Lãnh Thanh Thu chỉ vào một con đường lên núi.Diệp Bắc Minh không hề do dự xông lên, Lãnh Thanh Thu vội gọi lớn theo sau: “Này! Anh đừng kích động, trên núi nàyBạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 3787: Đi theo tôi!