Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3912: Đi qua cửa điện Thần Hoàng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Con ngươi của hai ông lão co lại: “Thần Hoàng Lệnh? Xin lỗi công tử, lão phu lắm mồm!” “Mời vào!”Hai ông lão lập tức nhường đường.Vẻ lạnh lùng trong ánh mắt của trăm hộ vệ trông cửa biến mất, thay vào đó là sự kính nể nhiệt liệt!Người có được Thần Hoàng Lệnh chính là thiên tài trong thiên tài, yêu nghiệt trong yêu nghiệt!“Ôi vãi, mi có Thần Hoàng Lệnh thì phải nói sớm chứ” “Chết tiệt, cậu ta tạo nét kìa!”“Ai có Thần Hoàng Lệnh trong tay mà không phải thiên tài đâu! Viên Sĩ Tổ thua cũng không oan!”Người tu võ trên bậc thang thấy thế thì nhao nhao đổi giọng!Diệp Bắc Minh cười.Đi qua cửa điện Thần Hoàng!Lạc Khuynh Thành bay đến, đứng cách vài mét trước mặt Diệp Bắc Minh: “Em phách lối quá, những người đó đến đây với tấm lòng thành kính, em không cần phải sỉ nhục bọn họ!”Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Quỳ xuống cầu xin điện Thần Hoàng thu nhận? Sơ tâm võ đạo của những người đó có thể mạnh đến mức nào chứ?”“Bọn chị sẽ nhận người quỳ xuống làm đệ tử à?” Lạc Khuynh Thành trả lời: “Không!”Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Các chị quá dối trá, vừa hưởng thụ sự cúng bái của bọn họ lại vừa khinh thường những người đó!”“Em mới là người quang minh lỗi lạc, khinh thường ra mặt luôn!”Lạc Khuynh Thành:Cô ấy nhìn xoáy vào Diệp Bắc Minh: “Đi theo chị!” Rồi xoay người đi.Diệp Bắc Minh theo sau, đi thẳng đến khu vực trung tâm của điện Thần Hoàng!Trên một quảng trưởng hình tròn khổng lồ, đã có mấy trăm người đứng ở đó! Nam, nữ, già, trẻ đủ cả.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Con ngươi của hai ông lão co lại: “Thần Hoàng Lệnh? Xin lỗi công tử, lão phu lắm mồm!” “Mời vào!”
Hai ông lão lập tức nhường đường.
Vẻ lạnh lùng trong ánh mắt của trăm hộ vệ trông cửa biến mất, thay vào đó là sự kính nể nhiệt liệt!
Người có được Thần Hoàng Lệnh chính là thiên tài trong thiên tài, yêu nghiệt trong yêu nghiệt!
“Ôi vãi, mi có Thần Hoàng Lệnh thì phải nói sớm chứ” “Chết tiệt, cậu ta tạo nét kìa!”
“Ai có Thần Hoàng Lệnh trong tay mà không phải thiên tài đâu! Viên Sĩ Tổ thua cũng không oan!”
Người tu võ trên bậc thang thấy thế thì nhao nhao đổi giọng!
Diệp Bắc Minh cười.
Đi qua cửa điện Thần Hoàng!
Lạc Khuynh Thành bay đến, đứng cách vài mét trước mặt Diệp Bắc Minh: “Em phách lối quá, những người đó đến đây với tấm lòng thành kính, em không cần phải sỉ nhục bọn họ!”
Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Quỳ xuống cầu xin điện Thần Hoàng thu nhận? Sơ tâm võ đạo của những người đó có thể mạnh đến mức nào chứ?”
“Bọn chị sẽ nhận người quỳ xuống làm đệ tử à?” Lạc Khuynh Thành trả lời: “Không!”
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Các chị quá dối trá, vừa hưởng thụ sự cúng bái của bọn họ lại vừa khinh thường những người đó!”
“Em mới là người quang minh lỗi lạc, khinh thường ra mặt luôn!”
Lạc Khuynh Thành:
Cô ấy nhìn xoáy vào Diệp Bắc Minh: “Đi theo chị!” Rồi xoay người đi.
Diệp Bắc Minh theo sau, đi thẳng đến khu vực trung tâm của điện Thần Hoàng!
Trên một quảng trưởng hình tròn khổng lồ, đã có mấy trăm người đứng ở đó! Nam, nữ, già, trẻ đủ cả.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Con ngươi của hai ông lão co lại: “Thần Hoàng Lệnh? Xin lỗi công tử, lão phu lắm mồm!” “Mời vào!”Hai ông lão lập tức nhường đường.Vẻ lạnh lùng trong ánh mắt của trăm hộ vệ trông cửa biến mất, thay vào đó là sự kính nể nhiệt liệt!Người có được Thần Hoàng Lệnh chính là thiên tài trong thiên tài, yêu nghiệt trong yêu nghiệt!“Ôi vãi, mi có Thần Hoàng Lệnh thì phải nói sớm chứ” “Chết tiệt, cậu ta tạo nét kìa!”“Ai có Thần Hoàng Lệnh trong tay mà không phải thiên tài đâu! Viên Sĩ Tổ thua cũng không oan!”Người tu võ trên bậc thang thấy thế thì nhao nhao đổi giọng!Diệp Bắc Minh cười.Đi qua cửa điện Thần Hoàng!Lạc Khuynh Thành bay đến, đứng cách vài mét trước mặt Diệp Bắc Minh: “Em phách lối quá, những người đó đến đây với tấm lòng thành kính, em không cần phải sỉ nhục bọn họ!”Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Quỳ xuống cầu xin điện Thần Hoàng thu nhận? Sơ tâm võ đạo của những người đó có thể mạnh đến mức nào chứ?”“Bọn chị sẽ nhận người quỳ xuống làm đệ tử à?” Lạc Khuynh Thành trả lời: “Không!”Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Các chị quá dối trá, vừa hưởng thụ sự cúng bái của bọn họ lại vừa khinh thường những người đó!”“Em mới là người quang minh lỗi lạc, khinh thường ra mặt luôn!”Lạc Khuynh Thành:Cô ấy nhìn xoáy vào Diệp Bắc Minh: “Đi theo chị!” Rồi xoay người đi.Diệp Bắc Minh theo sau, đi thẳng đến khu vực trung tâm của điện Thần Hoàng!Trên một quảng trưởng hình tròn khổng lồ, đã có mấy trăm người đứng ở đó! Nam, nữ, già, trẻ đủ cả.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!