Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3935: Lạc Khuynh Thành giật mình!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cô gái áo lam không hề có ý định rời khỏi đây, ngược lại nhắc nhở một câu: "Điện hạ, là ý của tiền bối Độc Cô!""Cút!"Lạc Khuynh Thành khế quát một tiếng, một luồng hơi thở hùng mạnh nghiền ép xuống!Cô gái mặc áo lam quỳ bịch một tiếng trên mặt đất, khóe miệng tràn ra một dòng máu tươi: "Dạ, em xuống liền đây..."Rồi chật vật chạy ra khỏi đại điện!Nhìn theo bóng dáng cô gái áo lam rời đi, Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Xem ra Độc. Cô Bá Đạo không hề yên tâm chị, còn phái người đến bên cạnh chị giám thị?""Chẳng phải hai người sắp kết hôn sao?"Gương mặt Lạc Khuynh Thành lạnh đi: "Chẳng liên quan gì đến em cả!"Nói xong.Cô ấy chủ động bàn tay ngọc nhỏ dài: "Em mau kiểm tra đi, thất thần làm gì?" Đầu ngón tay Diệp Bắc Minh khẽ đặt lên!Liếc mắt nhìn thấu tình trạng toàn bộ thân thể cô ấy!Một lát sau, Diệp Bắc Minh thu tay về: "Cơ thể của chị bị hai loại sức mạnh gây thương tích, một loại cực lạnh, một loại cực nóng!""Cho nên chị cần long chỉ thảo và nhân sâm phượng huyết để luyện chế đan dược, đền bù tổn thương của thân thể?"Lạc Khuynh Thành trừng mắt lườm anh: "Nói lời vô dụng! Điều này còn cần em nói?"Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: "Vận may của chị không hề tệ, may mắn gặp được eml""Nếu chị không gặp được em, cho dù chị có lấy được long chỉ thảo và nhân sâm phượng huyết!""Thì có ăn hết đan dược luyện chế từ chúng, cũng không cách nào khôi phục. thực lực cảnh giới Thần Hoàng!"Lạc Khuynh Thành cười lạnh đáp trả: "Nói bậy nói bại”"Chính em không thể tìm được hai loại dược liệu này, nên cố ý nói ra những lời này đúng không?”Diệp Bắc Minh chắp tay đứng, khinh thường lắc đầu: "Chị quá xem thường em rồi!""Em cần bịa ra loại lý do này sao? Sở dĩ chị không thể khôi phục thực lực, thân thể có vết thương chỉ là một trong số các nguyên nhân thôi!""Nguyên nhân quan trọng nhất là chị đã trúng độc!" "Không có khả năng!"Lạc Khuynh Thành quả quyết lắc đầu: "Chị có trúng độc hay không, lẽ nào chị lại không biết?”Diệp Bắc Minh giễu cợt lắc đầu: "Chị quá tự tin vào bản thân mình, hoặc là nói, chị rất tin tưởng Độc Cô Bá Đạo?"Lạc Khuynh Thành sững sờ! Chợt, giọng nói của cô ấy trầm xuống: "Em đang có ý gì?"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cô gái áo lam không hề có ý định rời khỏi đây, ngược lại nhắc nhở một câu: "Điện hạ, là ý của tiền bối Độc Cô!"
"Cút!"
Lạc Khuynh Thành khế quát một tiếng, một luồng hơi thở hùng mạnh nghiền ép xuống!
Cô gái mặc áo lam quỳ bịch một tiếng trên mặt đất, khóe miệng tràn ra một dòng máu tươi: "Dạ, em xuống liền đây..."
Rồi chật vật chạy ra khỏi đại điện!
Nhìn theo bóng dáng cô gái áo lam rời đi, Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Xem ra Độc. Cô Bá Đạo không hề yên tâm chị, còn phái người đến bên cạnh chị giám thị?"
"Chẳng phải hai người sắp kết hôn sao?"
Gương mặt Lạc Khuynh Thành lạnh đi: "Chẳng liên quan gì đến em cả!"
Nói xong.
Cô ấy chủ động bàn tay ngọc nhỏ dài: "Em mau kiểm tra đi, thất thần làm gì?" Đầu ngón tay Diệp Bắc Minh khẽ đặt lên!
Liếc mắt nhìn thấu tình trạng toàn bộ thân thể cô ấy!
Một lát sau, Diệp Bắc Minh thu tay về: "Cơ thể của chị bị hai loại sức mạnh gây thương tích, một loại cực lạnh, một loại cực nóng!"
"Cho nên chị cần long chỉ thảo và nhân sâm phượng huyết để luyện chế đan dược, đền bù tổn thương của thân thể?"
Lạc Khuynh Thành trừng mắt lườm anh: "Nói lời vô dụng! Điều này còn cần em nói?"
Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: "Vận may của chị không hề tệ, may mắn gặp được eml"
"Nếu chị không gặp được em, cho dù chị có lấy được long chỉ thảo và nhân sâm phượng huyết!"
"Thì có ăn hết đan dược luyện chế từ chúng, cũng không cách nào khôi phục. thực lực cảnh giới Thần Hoàng!"
Lạc Khuynh Thành cười lạnh đáp trả: "Nói bậy nói bại”
"Chính em không thể tìm được hai loại dược liệu này, nên cố ý nói ra những lời này đúng không?”
Diệp Bắc Minh chắp tay đứng, khinh thường lắc đầu: "Chị quá xem thường em rồi!"
"Em cần bịa ra loại lý do này sao? Sở dĩ chị không thể khôi phục thực lực, thân thể có vết thương chỉ là một trong số các nguyên nhân thôi!"
"Nguyên nhân quan trọng nhất là chị đã trúng độc!" "Không có khả năng!"
Lạc Khuynh Thành quả quyết lắc đầu: "Chị có trúng độc hay không, lẽ nào chị lại không biết?”
Diệp Bắc Minh giễu cợt lắc đầu: "Chị quá tự tin vào bản thân mình, hoặc là nói, chị rất tin tưởng Độc Cô Bá Đạo?"
Lạc Khuynh Thành sững sờ! Chợt, giọng nói của cô ấy trầm xuống: "Em đang có ý gì?"
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cô gái áo lam không hề có ý định rời khỏi đây, ngược lại nhắc nhở một câu: "Điện hạ, là ý của tiền bối Độc Cô!""Cút!"Lạc Khuynh Thành khế quát một tiếng, một luồng hơi thở hùng mạnh nghiền ép xuống!Cô gái mặc áo lam quỳ bịch một tiếng trên mặt đất, khóe miệng tràn ra một dòng máu tươi: "Dạ, em xuống liền đây..."Rồi chật vật chạy ra khỏi đại điện!Nhìn theo bóng dáng cô gái áo lam rời đi, Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Xem ra Độc. Cô Bá Đạo không hề yên tâm chị, còn phái người đến bên cạnh chị giám thị?""Chẳng phải hai người sắp kết hôn sao?"Gương mặt Lạc Khuynh Thành lạnh đi: "Chẳng liên quan gì đến em cả!"Nói xong.Cô ấy chủ động bàn tay ngọc nhỏ dài: "Em mau kiểm tra đi, thất thần làm gì?" Đầu ngón tay Diệp Bắc Minh khẽ đặt lên!Liếc mắt nhìn thấu tình trạng toàn bộ thân thể cô ấy!Một lát sau, Diệp Bắc Minh thu tay về: "Cơ thể của chị bị hai loại sức mạnh gây thương tích, một loại cực lạnh, một loại cực nóng!""Cho nên chị cần long chỉ thảo và nhân sâm phượng huyết để luyện chế đan dược, đền bù tổn thương của thân thể?"Lạc Khuynh Thành trừng mắt lườm anh: "Nói lời vô dụng! Điều này còn cần em nói?"Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: "Vận may của chị không hề tệ, may mắn gặp được eml""Nếu chị không gặp được em, cho dù chị có lấy được long chỉ thảo và nhân sâm phượng huyết!""Thì có ăn hết đan dược luyện chế từ chúng, cũng không cách nào khôi phục. thực lực cảnh giới Thần Hoàng!"Lạc Khuynh Thành cười lạnh đáp trả: "Nói bậy nói bại”"Chính em không thể tìm được hai loại dược liệu này, nên cố ý nói ra những lời này đúng không?”Diệp Bắc Minh chắp tay đứng, khinh thường lắc đầu: "Chị quá xem thường em rồi!""Em cần bịa ra loại lý do này sao? Sở dĩ chị không thể khôi phục thực lực, thân thể có vết thương chỉ là một trong số các nguyên nhân thôi!""Nguyên nhân quan trọng nhất là chị đã trúng độc!" "Không có khả năng!"Lạc Khuynh Thành quả quyết lắc đầu: "Chị có trúng độc hay không, lẽ nào chị lại không biết?”Diệp Bắc Minh giễu cợt lắc đầu: "Chị quá tự tin vào bản thân mình, hoặc là nói, chị rất tin tưởng Độc Cô Bá Đạo?"Lạc Khuynh Thành sững sờ! Chợt, giọng nói của cô ấy trầm xuống: "Em đang có ý gì?"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!