Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3961: Người này chính là đà chủ của phân đà số chín!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này, giọng lạnh lảnh của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Chủ nhân, mấy tên này tự hủy cũng gây ra năng lượng rất lớn đấy!”“Vẫn còn một tên, hay là cũng cho hẳn tự hủy, tôi lại ăn một bữa?” Cả hiện trường tĩnh lặng như cái chết!Đội trưởng sát thủ không ngừng run lên, sợ đến tìm sắp nổ tung! Thanh kiếm này là quái vật gì?Lại có thể coi năng lượng của võ giả tự hủy tạo ra thành đồ ăn? Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Giữ lại đã, tôi còn muốn hỏi hắn vài câu!”Đội trưởng sát thủ phản ứng lại: “Diệp Bắc Minh, lần này mày thắng rồi, nhưng sớm muộn gì mày cũng chết dưới tay Thiên Sát Môn thôi!”Kiếm trong tay chém về phía đầu của mình! “Muốn chết trước mặt tao hả?” Diệp Bắc Minh cười.Một cây kim châm bay ra, c*m v** trong cơ thể của tên sát thủ hạ lệnh tự hủy!“Choang một tiếng giòn tan, kiếm trong tay rơi xuống đất! “Mày làm gì tao hả?”, trong lòng tên đội trưởng sát thủ trầm xuống.Diệp Bắc Minh khinh miệt nhìn hắn: “Vừa nấy mày không tự hủy cùng đồng đội của mày, cho thấy mày cũng là kẻ sợ chết!” _“Tao cho mày một cơ hội sống, quay về nói với cấp trên của mày!“Đưa Tiêu Tiêu lành lặn toàn vẹn về đây, nếu cô ta thiếu một cọng tóc, tao bảo đảm diệt cả Thiên Sát Môn!”Giơ tay thu hồi kim châm!Tên đội trưởng sát thủ ngẩn người, mình lại hoạt động được trở lại: “Mày... mày tha cho tao đi thật?”Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt khinh thường: “Trong mắt tao, mày truyền về một câu nói này còn có giá trị hơn cái mạng của mày!”“Mày!Trong mắt đội trưởng sát thủ lóe lên tia lửa giận: “Diệp Bắc Minh, mày sẽ hối hận!”Đứng lên biến mất trong tầm mắt!Phân đà số chín Thiên Sát Môn.Cả hội trường bày đầy dụng cụ hành hình, dưới đất đã nhuốm máu đỏ tươi! Trên đài cao!Tiêu Tiêu bi sợi xích xuyên bả vai, trên người đã ướt dẫm máu tươi!Máu tươi nhỏ xuống tí tách, men theo ngón châm bị đâm mười kim châm chảy xuống vũng máu dưới đất!Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Lúc này, giọng lạnh lảnh của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Chủ nhân, mấy tên này tự hủy cũng gây ra năng lượng rất lớn đấy!”

“Vẫn còn một tên, hay là cũng cho hẳn tự hủy, tôi lại ăn một bữa?” Cả hiện trường tĩnh lặng như cái chết!

Đội trưởng sát thủ không ngừng run lên, sợ đến tìm sắp nổ tung! Thanh kiếm này là quái vật gì?

Lại có thể coi năng lượng của võ giả tự hủy tạo ra thành đồ ăn? Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Giữ lại đã, tôi còn muốn hỏi hắn vài câu!”

Đội trưởng sát thủ phản ứng lại: “Diệp Bắc Minh, lần này mày thắng rồi, nhưng sớm muộn gì mày cũng chết dưới tay Thiên Sát Môn thôi!”

Kiếm trong tay chém về phía đầu của mình! “Muốn chết trước mặt tao hả?” Diệp Bắc Minh cười.

Một cây kim châm bay ra, c*m v** trong cơ thể của tên sát thủ hạ lệnh tự hủy!

“Choang một tiếng giòn tan, kiếm trong tay rơi xuống đất! “Mày làm gì tao hả?”, trong lòng tên đội trưởng sát thủ trầm xuống.

Diệp Bắc Minh khinh miệt nhìn hắn: “Vừa nấy mày không tự hủy cùng đồng đội của mày, cho thấy mày cũng là kẻ sợ chết!” _

“Tao cho mày một cơ hội sống, quay về nói với cấp trên của mày!

“Đưa Tiêu Tiêu lành lặn toàn vẹn về đây, nếu cô ta thiếu một cọng tóc, tao bảo đảm diệt cả Thiên Sát Môn!”

Giơ tay thu hồi kim châm!

Tên đội trưởng sát thủ ngẩn người, mình lại hoạt động được trở lại: “Mày... mày tha cho tao đi thật?”

Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt khinh thường: “Trong mắt tao, mày truyền về một câu nói này còn có giá trị hơn cái mạng của mày!”

“Mày!

Trong mắt đội trưởng sát thủ lóe lên tia lửa giận: “Diệp Bắc Minh, mày sẽ hối hận!”

Đứng lên biến mất trong tầm mắt!

Phân đà số chín Thiên Sát Môn.

Cả hội trường bày đầy dụng cụ hành hình, dưới đất đã nhuốm máu đỏ tươi! Trên đài cao!

Tiêu Tiêu bi sợi xích xuyên bả vai, trên người đã ướt dẫm máu tươi!

Máu tươi nhỏ xuống tí tách, men theo ngón châm bị đâm mười kim châm chảy xuống vũng máu dưới đất!

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này, giọng lạnh lảnh của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Chủ nhân, mấy tên này tự hủy cũng gây ra năng lượng rất lớn đấy!”“Vẫn còn một tên, hay là cũng cho hẳn tự hủy, tôi lại ăn một bữa?” Cả hiện trường tĩnh lặng như cái chết!Đội trưởng sát thủ không ngừng run lên, sợ đến tìm sắp nổ tung! Thanh kiếm này là quái vật gì?Lại có thể coi năng lượng của võ giả tự hủy tạo ra thành đồ ăn? Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Giữ lại đã, tôi còn muốn hỏi hắn vài câu!”Đội trưởng sát thủ phản ứng lại: “Diệp Bắc Minh, lần này mày thắng rồi, nhưng sớm muộn gì mày cũng chết dưới tay Thiên Sát Môn thôi!”Kiếm trong tay chém về phía đầu của mình! “Muốn chết trước mặt tao hả?” Diệp Bắc Minh cười.Một cây kim châm bay ra, c*m v** trong cơ thể của tên sát thủ hạ lệnh tự hủy!“Choang một tiếng giòn tan, kiếm trong tay rơi xuống đất! “Mày làm gì tao hả?”, trong lòng tên đội trưởng sát thủ trầm xuống.Diệp Bắc Minh khinh miệt nhìn hắn: “Vừa nấy mày không tự hủy cùng đồng đội của mày, cho thấy mày cũng là kẻ sợ chết!” _“Tao cho mày một cơ hội sống, quay về nói với cấp trên của mày!“Đưa Tiêu Tiêu lành lặn toàn vẹn về đây, nếu cô ta thiếu một cọng tóc, tao bảo đảm diệt cả Thiên Sát Môn!”Giơ tay thu hồi kim châm!Tên đội trưởng sát thủ ngẩn người, mình lại hoạt động được trở lại: “Mày... mày tha cho tao đi thật?”Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt khinh thường: “Trong mắt tao, mày truyền về một câu nói này còn có giá trị hơn cái mạng của mày!”“Mày!Trong mắt đội trưởng sát thủ lóe lên tia lửa giận: “Diệp Bắc Minh, mày sẽ hối hận!”Đứng lên biến mất trong tầm mắt!Phân đà số chín Thiên Sát Môn.Cả hội trường bày đầy dụng cụ hành hình, dưới đất đã nhuốm máu đỏ tươi! Trên đài cao!Tiêu Tiêu bi sợi xích xuyên bả vai, trên người đã ướt dẫm máu tươi!Máu tươi nhỏ xuống tí tách, men theo ngón châm bị đâm mười kim châm chảy xuống vũng máu dưới đất!Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 3961: Người này chính là đà chủ của phân đà số chín!