Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3967: Trong tích tắc

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khuôn mặt trắng bệch của Tiêu Tiêu hiện lên tia ửng đỏ: “Chủ nhân, tôi... bây. giờ tôi rất bẩn, hơn nữa còn bị thương...”“Nếu chủ nhân muốn, có thể đợi tôi... hồi phục rồi tính không?”Diệp Bắc Minh trừng mắt: “Đầu óc cô nghĩ gì vậy? Cô không buông tay làm sao tôi trị thương cho cô?”“A?Ồ..ồI" Tiêu Tiêu vội gật đâu, buông tay ra!Diệp Bắc Minh tỉ mỉ rửa sạch cơ thể của Tiêu Tiêu, rồi lấy bột thuốc bôi lên người cô ta, cả quá trình vô cùng nhẹ nhàng dịu dàng!Trong đôi mắt càng không có chút d*c v*ng nào!“Con gái mà để lại sẹo trên người thì rất khó coi, có thuốc này của tôi, sau này chắc sẽ không để lại sẹo!”“Cảm ơn, cảm ơn chủ nhân..." Trái tim băng lạnh của Tiêu Tiêu có thứ gì chạm vào.Diệp Bắc Minh lấy ra một bộ quần áo ném qua: “Thay áo trước đã, mặc tạm đi.Sau khi Tiêu Tiêu mặc áo xong. “Có thể tự đi không?”Sau một hồi chữa trị, lại thêm đan dược của Diệp Bắc Minh, Tiêu Tiêu đã hồi phục rất nhiều: “Được!Diệp Bắc Minh gật đầu, đột nhiên bước ra một bước, thanh kiếm trong tay bùng phát ra sau đường kiếm khí liên tiếp chui vào vách đá đại điện!Đợi khi khói bụi tiêu tan!Một chữ “giết xuất hiện trước mắt.Ba canh giờ sau, ở tổng đà Thiên Sát Môn. Rất nhiều mặc áo choàng đen tập trung trước một cái bàn tròn.Lần trước là một trăm linh bảy người, lần này chỉ còn lại một trăm linh sáu người!“Lần trước mới họp chưa đến nửa tháng, sao bây giờ lại họp nữa?” “Triệu tập mọi người đến gấp như vậy, đã xảy ra chuyện gì?” Có mấy đà chủ không nhịn được kêu ca!Đà chủ phân đà số một ngồi trên vị trí đầu lên tiếng: “Phân đà số chín đã bị tiêu diệt rồi!”Chỉ mấy chữ ngắn ngủi giống như có ma lực!Tất cả đà chủ áo choàng đen đều ngẩng đầu, không dám tin nhìn về phía đà chủ phân đà số một!Rồi lại nhìn sang vị trí của đà chủ phân đà số chín, trống không!Trong tích tắc.Trong hội trường lập tức tràn đầy khí tức nặng nề! “Là ai?”Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Khuôn mặt trắng bệch của Tiêu Tiêu hiện lên tia ửng đỏ: “Chủ nhân, tôi... bây. giờ tôi rất bẩn, hơn nữa còn bị thương...”

“Nếu chủ nhân muốn, có thể đợi tôi... hồi phục rồi tính không?”

Diệp Bắc Minh trừng mắt: “Đầu óc cô nghĩ gì vậy? Cô không buông tay làm sao tôi trị thương cho cô?”

“A?Ồ..ồI" Tiêu Tiêu vội gật đâu, buông tay ra!

Diệp Bắc Minh tỉ mỉ rửa sạch cơ thể của Tiêu Tiêu, rồi lấy bột thuốc bôi lên người cô ta, cả quá trình vô cùng nhẹ nhàng dịu dàng!

Trong đôi mắt càng không có chút d*c v*ng nào!

“Con gái mà để lại sẹo trên người thì rất khó coi, có thuốc này của tôi, sau này chắc sẽ không để lại sẹo!”

“Cảm ơn, cảm ơn chủ nhân..." Trái tim băng lạnh của Tiêu Tiêu có thứ gì chạm vào.

Diệp Bắc Minh lấy ra một bộ quần áo ném qua: “Thay áo trước đã, mặc tạm đi.

Sau khi Tiêu Tiêu mặc áo xong. “Có thể tự đi không?”

Sau một hồi chữa trị, lại thêm đan dược của Diệp Bắc Minh, Tiêu Tiêu đã hồi phục rất nhiều: “Được!

Diệp Bắc Minh gật đầu, đột nhiên bước ra một bước, thanh kiếm trong tay bùng phát ra sau đường kiếm khí liên tiếp chui vào vách đá đại điện!

Đợi khi khói bụi tiêu tan!

Một chữ “giết xuất hiện trước mắt.

Ba canh giờ sau, ở tổng đà Thiên Sát Môn. Rất nhiều mặc áo choàng đen tập trung trước một cái bàn tròn.

Lần trước là một trăm linh bảy người, lần này chỉ còn lại một trăm linh sáu người!

“Lần trước mới họp chưa đến nửa tháng, sao bây giờ lại họp nữa?” “Triệu tập mọi người đến gấp như vậy, đã xảy ra chuyện gì?” Có mấy đà chủ không nhịn được kêu ca!

Đà chủ phân đà số một ngồi trên vị trí đầu lên tiếng: “Phân đà số chín đã bị tiêu diệt rồi!”

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi giống như có ma lực!

Tất cả đà chủ áo choàng đen đều ngẩng đầu, không dám tin nhìn về phía đà chủ phân đà số một!

Rồi lại nhìn sang vị trí của đà chủ phân đà số chín, trống không!

Trong tích tắc.

Trong hội trường lập tức tràn đầy khí tức nặng nề! “Là ai?”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khuôn mặt trắng bệch của Tiêu Tiêu hiện lên tia ửng đỏ: “Chủ nhân, tôi... bây. giờ tôi rất bẩn, hơn nữa còn bị thương...”“Nếu chủ nhân muốn, có thể đợi tôi... hồi phục rồi tính không?”Diệp Bắc Minh trừng mắt: “Đầu óc cô nghĩ gì vậy? Cô không buông tay làm sao tôi trị thương cho cô?”“A?Ồ..ồI" Tiêu Tiêu vội gật đâu, buông tay ra!Diệp Bắc Minh tỉ mỉ rửa sạch cơ thể của Tiêu Tiêu, rồi lấy bột thuốc bôi lên người cô ta, cả quá trình vô cùng nhẹ nhàng dịu dàng!Trong đôi mắt càng không có chút d*c v*ng nào!“Con gái mà để lại sẹo trên người thì rất khó coi, có thuốc này của tôi, sau này chắc sẽ không để lại sẹo!”“Cảm ơn, cảm ơn chủ nhân..." Trái tim băng lạnh của Tiêu Tiêu có thứ gì chạm vào.Diệp Bắc Minh lấy ra một bộ quần áo ném qua: “Thay áo trước đã, mặc tạm đi.Sau khi Tiêu Tiêu mặc áo xong. “Có thể tự đi không?”Sau một hồi chữa trị, lại thêm đan dược của Diệp Bắc Minh, Tiêu Tiêu đã hồi phục rất nhiều: “Được!Diệp Bắc Minh gật đầu, đột nhiên bước ra một bước, thanh kiếm trong tay bùng phát ra sau đường kiếm khí liên tiếp chui vào vách đá đại điện!Đợi khi khói bụi tiêu tan!Một chữ “giết xuất hiện trước mắt.Ba canh giờ sau, ở tổng đà Thiên Sát Môn. Rất nhiều mặc áo choàng đen tập trung trước một cái bàn tròn.Lần trước là một trăm linh bảy người, lần này chỉ còn lại một trăm linh sáu người!“Lần trước mới họp chưa đến nửa tháng, sao bây giờ lại họp nữa?” “Triệu tập mọi người đến gấp như vậy, đã xảy ra chuyện gì?” Có mấy đà chủ không nhịn được kêu ca!Đà chủ phân đà số một ngồi trên vị trí đầu lên tiếng: “Phân đà số chín đã bị tiêu diệt rồi!”Chỉ mấy chữ ngắn ngủi giống như có ma lực!Tất cả đà chủ áo choàng đen đều ngẩng đầu, không dám tin nhìn về phía đà chủ phân đà số một!Rồi lại nhìn sang vị trí của đà chủ phân đà số chín, trống không!Trong tích tắc.Trong hội trường lập tức tràn đầy khí tức nặng nề! “Là ai?”Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 3967: Trong tích tắc