Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4030: Dừng tay!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Phế vật! Nhìn cái gì mà nhìn?”Trương Trác Nhã trực tiếp tát một cái qua: “Còn nhìn tôi bằng ánh mắt bẩn thỉu đó của cậu, bà đây cho người moi mắt của cậu ral”Bốp!Người đi đường đều nhìn qua, ánh mắt thú vị!Trương Đạc đỏ bừng đôi mắt, không nhịn được bùng phát: “Vãi! Trương Trác Nhã, lúc trước khi cô mê hoặc tôi, cũng không nói như vậy!”“Lúc trước còn xông vào phòng của ông đây, lúc bảo ông đây muốn cô đi cũng không tỏ thái độ này!”Trương Trác Nhã tức đến toàn thân run lên, khuôn mặt trở nên hung dữ: “Người đâu, đánh hắn tàn phế cho tôi!”Cùng lúc đó. Diệp Bắc Minh và Vương Yên Nhi đứng trên phố bên ngoài Dịch Bảo Các.Xung quanh đông người qua lại, rất nhiều võ giả chú ý đến Diệp Bắc Minh: “Trông người này giống với Diệp Bắc Minh? Nhưng trẻ hơn Diệp Bắc Minh nhiều!”“Hắn là Diệp Bắc Minh ư?”“Hắn làm sao có thể là Diệp tông chủ, chỉ là trông giống thôi! Thái Dương Tông xảy ra chuyện lớn như vậy, Diệp tông chủ chắc chắn sẽ không ra ngoài!”Rất nhiều người đi đường lắc đầu.Vương Yên Nhi lo lắng: “Cậu Diệp, chúng ta công khai như vậy có ổn thật không?”Cô ta suy nghĩ rồi đề nghị: “Chúng ta có cần dịch dung không?” Diệp Bắc Minh cười: “Tôi đang đợi họ đến gây chuyện với tôi!”Nhìn nụ cười như tử thần của Diệp Bắc Minh, Vương Yên Nhi không nhịn được ớn lạnh!Hai người đến cổng Dịch Bảo Các. Cuộc chiến đã kết thục, Trương Đạc thê thảm nằm dưới đất! Máu tươi chảy toàn thân, cũng không có chút sức chiến đấu!“Nói cậu là phế vật, cậu đúng là phế vật! Một cảnh giới Thần Hoàng sơ kỳ lại không đánh lại được năm người cảnh giới thần tôn đỉnh phong!”“Đúng là phế vật trong phế vật! Nếu không phải có lão tàn phế ông nội cậu, cậu có tư cách sử dụng nhiều đan dược thế không?”Ánh mắt Trương Trác Nhã băng lạnh: “Sỉ nhục vu khống người kế thừa gia tộc có kết cục thế nào, cậu tự biết phải không?”“Người đâu, phế đan điền của cậu ta cho tôi, giáng làm hạ nhân!” Năm ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong cười âm hiểm đi đến! Đang định ra tay.“Dừng tay!”Một giọng nói lạnh như băng vang lên.Năm ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong cảm thấy như một đôi tay vô hình bóp cổ họng của họ, lại không dám động đậy thật!Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

“Phế vật! Nhìn cái gì mà nhìn?”

Trương Trác Nhã trực tiếp tát một cái qua: “Còn nhìn tôi bằng ánh mắt bẩn thỉu đó của cậu, bà đây cho người moi mắt của cậu ral”

Bốp!

Người đi đường đều nhìn qua, ánh mắt thú vị!

Trương Đạc đỏ bừng đôi mắt, không nhịn được bùng phát: “Vãi! Trương Trác Nhã, lúc trước khi cô mê hoặc tôi, cũng không nói như vậy!”

“Lúc trước còn xông vào phòng của ông đây, lúc bảo ông đây muốn cô đi cũng không tỏ thái độ này!”

Trương Trác Nhã tức đến toàn thân run lên, khuôn mặt trở nên hung dữ: “Người đâu, đánh hắn tàn phế cho tôi!”

Cùng lúc đó. Diệp Bắc Minh và Vương Yên Nhi đứng trên phố bên ngoài Dịch Bảo Các.

Xung quanh đông người qua lại, rất nhiều võ giả chú ý đến Diệp Bắc Minh: “Trông người này giống với Diệp Bắc Minh? Nhưng trẻ hơn Diệp Bắc Minh nhiều!”

“Hắn là Diệp Bắc Minh ư?”

“Hắn làm sao có thể là Diệp tông chủ, chỉ là trông giống thôi! Thái Dương Tông xảy ra chuyện lớn như vậy, Diệp tông chủ chắc chắn sẽ không ra ngoài!”

Rất nhiều người đi đường lắc đầu.

Vương Yên Nhi lo lắng: “Cậu Diệp, chúng ta công khai như vậy có ổn thật không?”

Cô ta suy nghĩ rồi đề nghị: “Chúng ta có cần dịch dung không?” Diệp Bắc Minh cười: “Tôi đang đợi họ đến gây chuyện với tôi!”

Nhìn nụ cười như tử thần của Diệp Bắc Minh, Vương Yên Nhi không nhịn được ớn lạnh!

Hai người đến cổng Dịch Bảo Các. Cuộc chiến đã kết thục, Trương Đạc thê thảm nằm dưới đất! Máu tươi chảy toàn thân, cũng không có chút sức chiến đấu!

“Nói cậu là phế vật, cậu đúng là phế vật! Một cảnh giới Thần Hoàng sơ kỳ lại không đánh lại được năm người cảnh giới thần tôn đỉnh phong!”

“Đúng là phế vật trong phế vật! Nếu không phải có lão tàn phế ông nội cậu, cậu có tư cách sử dụng nhiều đan dược thế không?”

Ánh mắt Trương Trác Nhã băng lạnh: “Sỉ nhục vu khống người kế thừa gia tộc có kết cục thế nào, cậu tự biết phải không?”

“Người đâu, phế đan điền của cậu ta cho tôi, giáng làm hạ nhân!” Năm ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong cười âm hiểm đi đến! Đang định ra tay.

“Dừng tay!”

Một giọng nói lạnh như băng vang lên.

Năm ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong cảm thấy như một đôi tay vô hình bóp cổ họng của họ, lại không dám động đậy thật!

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Phế vật! Nhìn cái gì mà nhìn?”Trương Trác Nhã trực tiếp tát một cái qua: “Còn nhìn tôi bằng ánh mắt bẩn thỉu đó của cậu, bà đây cho người moi mắt của cậu ral”Bốp!Người đi đường đều nhìn qua, ánh mắt thú vị!Trương Đạc đỏ bừng đôi mắt, không nhịn được bùng phát: “Vãi! Trương Trác Nhã, lúc trước khi cô mê hoặc tôi, cũng không nói như vậy!”“Lúc trước còn xông vào phòng của ông đây, lúc bảo ông đây muốn cô đi cũng không tỏ thái độ này!”Trương Trác Nhã tức đến toàn thân run lên, khuôn mặt trở nên hung dữ: “Người đâu, đánh hắn tàn phế cho tôi!”Cùng lúc đó. Diệp Bắc Minh và Vương Yên Nhi đứng trên phố bên ngoài Dịch Bảo Các.Xung quanh đông người qua lại, rất nhiều võ giả chú ý đến Diệp Bắc Minh: “Trông người này giống với Diệp Bắc Minh? Nhưng trẻ hơn Diệp Bắc Minh nhiều!”“Hắn là Diệp Bắc Minh ư?”“Hắn làm sao có thể là Diệp tông chủ, chỉ là trông giống thôi! Thái Dương Tông xảy ra chuyện lớn như vậy, Diệp tông chủ chắc chắn sẽ không ra ngoài!”Rất nhiều người đi đường lắc đầu.Vương Yên Nhi lo lắng: “Cậu Diệp, chúng ta công khai như vậy có ổn thật không?”Cô ta suy nghĩ rồi đề nghị: “Chúng ta có cần dịch dung không?” Diệp Bắc Minh cười: “Tôi đang đợi họ đến gây chuyện với tôi!”Nhìn nụ cười như tử thần của Diệp Bắc Minh, Vương Yên Nhi không nhịn được ớn lạnh!Hai người đến cổng Dịch Bảo Các. Cuộc chiến đã kết thục, Trương Đạc thê thảm nằm dưới đất! Máu tươi chảy toàn thân, cũng không có chút sức chiến đấu!“Nói cậu là phế vật, cậu đúng là phế vật! Một cảnh giới Thần Hoàng sơ kỳ lại không đánh lại được năm người cảnh giới thần tôn đỉnh phong!”“Đúng là phế vật trong phế vật! Nếu không phải có lão tàn phế ông nội cậu, cậu có tư cách sử dụng nhiều đan dược thế không?”Ánh mắt Trương Trác Nhã băng lạnh: “Sỉ nhục vu khống người kế thừa gia tộc có kết cục thế nào, cậu tự biết phải không?”“Người đâu, phế đan điền của cậu ta cho tôi, giáng làm hạ nhân!” Năm ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong cười âm hiểm đi đến! Đang định ra tay.“Dừng tay!”Một giọng nói lạnh như băng vang lên.Năm ông lão cảnh giới thần tôn đỉnh phong cảm thấy như một đôi tay vô hình bóp cổ họng của họ, lại không dám động đậy thật!Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4030: Dừng tay!