Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4040: Giết thì cũng thôi đi!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trương La Vân tự tát mạnh mình một cái: “Đau... không phải nằm mơ, là thật...”Tiếng giòn tan này cũng khiến năm người khác tỉnh lại!Trần Lục Chỉ cũng không thể bình tĩnh: “Tên nhóc này không đơn giản như: tưởng tượng, đừng cho hắn cơ hội nào nữa!”Liền sau đó.Diệp Bắc Minh quay đầu cười: “Mẹ kiếp, ông là cái thá gì? Là tôi không cho năm người các ông cơ hội nào hết!”“Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục nuốt chứng tinh khí của bà lão áo choàng xám, chúng ta cùng thịt năm lão súc sinh này!”Thi thể của bà lão áo choàng xám mau chóng héo khô.Trong lúc hút, hóa thành cái xác khô.Sát khí ngút trời từ trong cơ thể bùng phát!Diệp Bắc Minh trực tiếp xông đến trước người Trần Lục Chỉ, khóe miệng lộ ravẻ hung hãn: “Tôi vốn định sau khi nghiệm chứng suy đoán của mình, rồi đi tiêu diệt từng nhà các người!“Các người sao lại vội vã đến nộp mạng chứ? Đã đến rồi, thì chết đi!” Một tiếng gầm thét!Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ralTrần Lục Chỉ biết sự kh*ng b* của thanh kiếm này, không dám tiếp chiêu.Hai tay kết ấn trước ngực, lập tức hình thành một trận pháp phòng ngự. khoảng một mét vuông!Choang! Chỉ một đường kiếm, trận pháp phòng ngự ầm ầm nổ tung!Uy lực còn lại đập mạnh lên lồng ngực của Trần Lục Chỉ, rắc một tiếng, lập tức gãy mười mấy chiếc xương sườn!Cơn đau dữ dội khiến Trần Lục Chỉ lùi lại thật xa, khuôn mặt già vốn cao ngạo chỉ còn lại nỗi sợ vô tận: “Rốt cuộc mày là cảnh giới gì? Chẳng lẽ mày cũng là TổCảnh sao?”Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Tôi chưa từng che giấu cảnh giới của mình!”“Cái gì?”Trần Lục Chỉ trố mắt há hốc miệng: “Cảnh giới thiên thân? Mày mới là cảnh giới thiên thần?”Bốn người còn lại không tin lắc đầu: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”Cảnh giới Thiên Thần, cảnh giới Thần Tôn, cảnh giới Thần Hoàng, Tổ Cảnh!Chênh lệch bốn cảnh giới lớn!Lại có thể làm đến mức giết được họ?Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trương La Vân tự tát mạnh mình một cái: “Đau... không phải nằm mơ, là thật...”
Tiếng giòn tan này cũng khiến năm người khác tỉnh lại!
Trần Lục Chỉ cũng không thể bình tĩnh: “Tên nhóc này không đơn giản như: tưởng tượng, đừng cho hắn cơ hội nào nữa!”
Liền sau đó.
Diệp Bắc Minh quay đầu cười: “Mẹ kiếp, ông là cái thá gì? Là tôi không cho năm người các ông cơ hội nào hết!”
“Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục nuốt chứng tinh khí của bà lão áo choàng xám, chúng ta cùng thịt năm lão súc sinh này!”
Thi thể của bà lão áo choàng xám mau chóng héo khô.
Trong lúc hút, hóa thành cái xác khô.
Sát khí ngút trời từ trong cơ thể bùng phát!
Diệp Bắc Minh trực tiếp xông đến trước người Trần Lục Chỉ, khóe miệng lộ ra
vẻ hung hãn: “Tôi vốn định sau khi nghiệm chứng suy đoán của mình, rồi đi tiêu diệt từng nhà các người!
“Các người sao lại vội vã đến nộp mạng chứ? Đã đến rồi, thì chết đi!” Một tiếng gầm thét!
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ral
Trần Lục Chỉ biết sự kh*ng b* của thanh kiếm này, không dám tiếp chiêu.
Hai tay kết ấn trước ngực, lập tức hình thành một trận pháp phòng ngự. khoảng một mét vuông!
Choang! Chỉ một đường kiếm, trận pháp phòng ngự ầm ầm nổ tung!
Uy lực còn lại đập mạnh lên lồng ngực của Trần Lục Chỉ, rắc một tiếng, lập tức gãy mười mấy chiếc xương sườn!
Cơn đau dữ dội khiến Trần Lục Chỉ lùi lại thật xa, khuôn mặt già vốn cao ngạo chỉ còn lại nỗi sợ vô tận: “Rốt cuộc mày là cảnh giới gì? Chẳng lẽ mày cũng là Tổ
Cảnh sao?”
Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Tôi chưa từng che giấu cảnh giới của mình!”
“Cái gì?”
Trần Lục Chỉ trố mắt há hốc miệng: “Cảnh giới thiên thân? Mày mới là cảnh giới thiên thần?”
Bốn người còn lại không tin lắc đầu: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
Cảnh giới Thiên Thần, cảnh giới Thần Tôn, cảnh giới Thần Hoàng, Tổ Cảnh!
Chênh lệch bốn cảnh giới lớn!
Lại có thể làm đến mức giết được họ?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trương La Vân tự tát mạnh mình một cái: “Đau... không phải nằm mơ, là thật...”Tiếng giòn tan này cũng khiến năm người khác tỉnh lại!Trần Lục Chỉ cũng không thể bình tĩnh: “Tên nhóc này không đơn giản như: tưởng tượng, đừng cho hắn cơ hội nào nữa!”Liền sau đó.Diệp Bắc Minh quay đầu cười: “Mẹ kiếp, ông là cái thá gì? Là tôi không cho năm người các ông cơ hội nào hết!”“Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục nuốt chứng tinh khí của bà lão áo choàng xám, chúng ta cùng thịt năm lão súc sinh này!”Thi thể của bà lão áo choàng xám mau chóng héo khô.Trong lúc hút, hóa thành cái xác khô.Sát khí ngút trời từ trong cơ thể bùng phát!Diệp Bắc Minh trực tiếp xông đến trước người Trần Lục Chỉ, khóe miệng lộ ravẻ hung hãn: “Tôi vốn định sau khi nghiệm chứng suy đoán của mình, rồi đi tiêu diệt từng nhà các người!“Các người sao lại vội vã đến nộp mạng chứ? Đã đến rồi, thì chết đi!” Một tiếng gầm thét!Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ralTrần Lục Chỉ biết sự kh*ng b* của thanh kiếm này, không dám tiếp chiêu.Hai tay kết ấn trước ngực, lập tức hình thành một trận pháp phòng ngự. khoảng một mét vuông!Choang! Chỉ một đường kiếm, trận pháp phòng ngự ầm ầm nổ tung!Uy lực còn lại đập mạnh lên lồng ngực của Trần Lục Chỉ, rắc một tiếng, lập tức gãy mười mấy chiếc xương sườn!Cơn đau dữ dội khiến Trần Lục Chỉ lùi lại thật xa, khuôn mặt già vốn cao ngạo chỉ còn lại nỗi sợ vô tận: “Rốt cuộc mày là cảnh giới gì? Chẳng lẽ mày cũng là TổCảnh sao?”Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh lùng: “Tôi chưa từng che giấu cảnh giới của mình!”“Cái gì?”Trần Lục Chỉ trố mắt há hốc miệng: “Cảnh giới thiên thân? Mày mới là cảnh giới thiên thần?”Bốn người còn lại không tin lắc đầu: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”Cảnh giới Thiên Thần, cảnh giới Thần Tôn, cảnh giới Thần Hoàng, Tổ Cảnh!Chênh lệch bốn cảnh giới lớn!Lại có thể làm đến mức giết được họ?Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!