Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4082: Ông gọi tôi?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trên mặt bố Nghê tràn đầy vẻ mất mát nhìn theo bóng lưng Nghê Hoàng! Ngay vào lúc Diệp Bắc Minh sắp bước ra khỏi đại điện."Vị công tử này, xin chờ một chút!"Giọng của bố Nghê vang lên.Diệp Bắc Minh dừng lại, quay đầu: "Ông gọi tôi?""Đúng!"Bố Nghê chật vật gật đầu một cái.Nghê Hoàng cau mày: "Bố muốn làm gì? Anh ấy là người con mời đến, chẳng lẽ bố muốn ngăn cản con sao?”Bố Nghê thở dài một hơi: "Hoàng, đời này bố chưa từng yêu cầu con điều gì, hôm nay bố muốn nói hai câu với vị công tử này, được chứ?”Nghê Hoàng định quả quyết từ chối.Thế nhưng, nhìn thấy ánh mắt của bố Nghê, cô ta chỉ có thể im lặng gật đầu, rời khỏi đại điện!“Mọi người cũng ra ngoài đi”, bố Nghê mở miệng nói."Bố, thằng nhãi này tính là thứ gì, tại sao có thể cho anh ta ở một mình với bố?”, sắc mặt Nghê Mộng Tuyết đại biến, mở miệng ngăn cản."Cút!" Bố Nghê khẽ quát một tiếng, một ánh mắt lạnh như băng quét tới.Những người có mặt ở đây chuẩn bị mở miệng liền rối rít ngậm miệng lại, hung hăng lườm Diệp Bắc Minh một cái rồi rời khỏi đại điện!Cánh cửa đại điện đóng lại!Bố Nghê nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, đột nhiên cười: "Giống! Quá giống!"“Giống cái gì?"Vẻ mặt Diệp Bắc Minh vô cùng hoang mang: "Tiền bối bảo tôi ở lại, có lời gì muốn nói với tôi sao?”Bố Nghê cười nói: "Tôi nói cậu giống Hoa Vương, Diệp Quân Lâm!" "Quả thực là một khuôn đúc ra!"Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Trên mặt bố Nghê tràn đầy vẻ mất mát nhìn theo bóng lưng Nghê Hoàng! Ngay vào lúc Diệp Bắc Minh sắp bước ra khỏi đại điện.

"Vị công tử này, xin chờ một chút!"

Giọng của bố Nghê vang lên.

Diệp Bắc Minh dừng lại, quay đầu: "Ông gọi tôi?"

"Đúng!"

Bố Nghê chật vật gật đầu một cái.

Nghê Hoàng cau mày: "Bố muốn làm gì? Anh ấy là người con mời đến, chẳng lẽ bố muốn ngăn cản con sao?”

Bố Nghê thở dài một hơi: "Hoàng, đời này bố chưa từng yêu cầu con điều gì, hôm nay bố muốn nói hai câu với vị công tử này, được chứ?”

Nghê Hoàng định quả quyết từ chối.

Thế nhưng, nhìn thấy ánh mắt của bố Nghê, cô ta chỉ có thể im lặng gật đầu, rời khỏi đại điện!

“Mọi người cũng ra ngoài đi”, bố Nghê mở miệng nói.

"Bố, thằng nhãi này tính là thứ gì, tại sao có thể cho anh ta ở một mình với bố?”, sắc mặt Nghê Mộng Tuyết đại biến, mở miệng ngăn cản.

"Cút!" Bố Nghê khẽ quát một tiếng, một ánh mắt lạnh như băng quét tới.

Những người có mặt ở đây chuẩn bị mở miệng liền rối rít ngậm miệng lại, hung hăng lườm Diệp Bắc Minh một cái rồi rời khỏi đại điện!

Cánh cửa đại điện đóng lại!

Bố Nghê nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, đột nhiên cười: "Giống! Quá giống!"

“Giống cái gì?"

Vẻ mặt Diệp Bắc Minh vô cùng hoang mang: "Tiền bối bảo tôi ở lại, có lời gì muốn nói với tôi sao?”

Bố Nghê cười nói: "Tôi nói cậu giống Hoa Vương, Diệp Quân Lâm!" "Quả thực là một khuôn đúc ra!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trên mặt bố Nghê tràn đầy vẻ mất mát nhìn theo bóng lưng Nghê Hoàng! Ngay vào lúc Diệp Bắc Minh sắp bước ra khỏi đại điện."Vị công tử này, xin chờ một chút!"Giọng của bố Nghê vang lên.Diệp Bắc Minh dừng lại, quay đầu: "Ông gọi tôi?""Đúng!"Bố Nghê chật vật gật đầu một cái.Nghê Hoàng cau mày: "Bố muốn làm gì? Anh ấy là người con mời đến, chẳng lẽ bố muốn ngăn cản con sao?”Bố Nghê thở dài một hơi: "Hoàng, đời này bố chưa từng yêu cầu con điều gì, hôm nay bố muốn nói hai câu với vị công tử này, được chứ?”Nghê Hoàng định quả quyết từ chối.Thế nhưng, nhìn thấy ánh mắt của bố Nghê, cô ta chỉ có thể im lặng gật đầu, rời khỏi đại điện!“Mọi người cũng ra ngoài đi”, bố Nghê mở miệng nói."Bố, thằng nhãi này tính là thứ gì, tại sao có thể cho anh ta ở một mình với bố?”, sắc mặt Nghê Mộng Tuyết đại biến, mở miệng ngăn cản."Cút!" Bố Nghê khẽ quát một tiếng, một ánh mắt lạnh như băng quét tới.Những người có mặt ở đây chuẩn bị mở miệng liền rối rít ngậm miệng lại, hung hăng lườm Diệp Bắc Minh một cái rồi rời khỏi đại điện!Cánh cửa đại điện đóng lại!Bố Nghê nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh, đột nhiên cười: "Giống! Quá giống!"“Giống cái gì?"Vẻ mặt Diệp Bắc Minh vô cùng hoang mang: "Tiền bối bảo tôi ở lại, có lời gì muốn nói với tôi sao?”Bố Nghê cười nói: "Tôi nói cậu giống Hoa Vương, Diệp Quân Lâm!" "Quả thực là một khuôn đúc ra!"Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4082: Ông gọi tôi?