Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4097: Người đâu

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Sơ tâm võ đạo có thể đại diện cái gì chứ? Nếu trong lòng cô không có quỷ thì tại sao lại sợ sưu hồn?", Nghê Mộng Tuyết khế quát một tiếng."Tôi đồng ý với cách nói của Mộng Tuyết!" “Sưu hồn là biện pháp tốt nhất!" “Tôi cũng đồng ý sưu hồn hai người này!"Những người khác của Mị Tộc xung quanh Thánh đàn gật đầu phụ họa, rõ ràng tất cả đều hướng về Nghê Mộng Tuyết.Nghê Phong nhướng mày một cái: "Nghê Hoàng, mọi người đồng ý như vậy, thế thì đành phải khiến cô tủi thân một chút rồi!""Đại trưởng lão, chúng tôi thực sự không có!”Hai mắt Nghê Hoàng đỏ lên: "Nếu như nhất định phải sưu hồn thì chỉ cần sưu hồn một mình tôi là được!"“Anh Diệp tthực sự không có..."Lời còn chưa nói xong.Ở lối vào Thánh đàn có một sự náo động, một người phụ nữ trẻ trong bộ quần áo lộng lẫy, nhìn mặt khoảng ngoài ba mươi dẫn một theo một đám người với khí thế hung hăng xông vào."Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"Nghê Mộng Tuyết bất ngờ.Khuôn mặt già nua của Nghê Phong trầm xuống: "Bà Bạch, nơi này là Thánh đàn của Mị Tộc! Sao người của nhà họ Bạch có thể tùy tiện xông vào thế?"Bà Bạch hừ lạnh một tiếng: "Mị Vương đã băng hà, tôi là vợ của ông ấy, hiện tại chắc hẳn tôi nên thay mặt ông ấy xử lý tất cả công việc của Mị Tộc!""Tôi không thể đến Thánh đàn sao?""Cái gì? Nhà vua đã băng hà?”Nghê Phong và Nghê Khiếu đều nheo mắt lại. Diệp Bắc Minh có thể cảm nhận được rõ ràng.Khi nghe tin Mị Vương băng hà, thân thể mềm mại của Nghê Hoàng khế run lên!Quay đầu nhìn lại, đôi mắt xinh đẹp của cô ta bị bao phủ bởi một tầng hơi nước.Bà Bạch gật đầu: "Không sai! Trước khi Mị Vương băng hà đã hạ lệnh để cho Mộng Tuyết thừa kế ngôi vị Mị Vương!”Nghê Phong và Nghê Khiếu liếc nhìn nhau, hơi nhíu mày: "Nhưng Nghê Hoàng và Diệp Bắc Minh này đã thành công vượt qua khảo hạch của Mị Cảnh, Mị Cảnh đã lựa chọn vị này kế nhiệm ngôi vị Mị Vương đời tiếp theo!""“Hahal"Bà Bạch lắc đầu cười lạnh: "Sao ngôi vị Mị Vương có thể rơi vào tay người ngoài được? Tôi thấy hai vị trưởng lão đều hồ đồ cả rồi!"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

"Sơ tâm võ đạo có thể đại diện cái gì chứ? Nếu trong lòng cô không có quỷ thì tại sao lại sợ sưu hồn?", Nghê Mộng Tuyết khế quát một tiếng.

"Tôi đồng ý với cách nói của Mộng Tuyết!" “Sưu hồn là biện pháp tốt nhất!" “Tôi cũng đồng ý sưu hồn hai người này!"

Những người khác của Mị Tộc xung quanh Thánh đàn gật đầu phụ họa, rõ ràng tất cả đều hướng về Nghê Mộng Tuyết.

Nghê Phong nhướng mày một cái: "Nghê Hoàng, mọi người đồng ý như vậy, thế thì đành phải khiến cô tủi thân một chút rồi!"

"Đại trưởng lão, chúng tôi thực sự không có!”

Hai mắt Nghê Hoàng đỏ lên: "Nếu như nhất định phải sưu hồn thì chỉ cần sưu hồn một mình tôi là được!"

“Anh Diệp tthực sự không có..."

Lời còn chưa nói xong.

Ở lối vào Thánh đàn có một sự náo động, một người phụ nữ trẻ trong bộ quần áo lộng lẫy, nhìn mặt khoảng ngoài ba mươi dẫn một theo một đám người với khí thế hung hăng xông vào.

"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"

Nghê Mộng Tuyết bất ngờ.

Khuôn mặt già nua của Nghê Phong trầm xuống: "Bà Bạch, nơi này là Thánh đàn của Mị Tộc! Sao người của nhà họ Bạch có thể tùy tiện xông vào thế?"

Bà Bạch hừ lạnh một tiếng: "Mị Vương đã băng hà, tôi là vợ của ông ấy, hiện tại chắc hẳn tôi nên thay mặt ông ấy xử lý tất cả công việc của Mị Tộc!"

"Tôi không thể đến Thánh đàn sao?"

"Cái gì? Nhà vua đã băng hà?”

Nghê Phong và Nghê Khiếu đều nheo mắt lại. Diệp Bắc Minh có thể cảm nhận được rõ ràng.

Khi nghe tin Mị Vương băng hà, thân thể mềm mại của Nghê Hoàng khế run lên!

Quay đầu nhìn lại, đôi mắt xinh đẹp của cô ta bị bao phủ bởi một tầng hơi nước.

Bà Bạch gật đầu: "Không sai! Trước khi Mị Vương băng hà đã hạ lệnh để cho Mộng Tuyết thừa kế ngôi vị Mị Vương!”

Nghê Phong và Nghê Khiếu liếc nhìn nhau, hơi nhíu mày: "Nhưng Nghê Hoàng và Diệp Bắc Minh này đã thành công vượt qua khảo hạch của Mị Cảnh, Mị Cảnh đã lựa chọn vị này kế nhiệm ngôi vị Mị Vương đời tiếp theo!"

"“Hahal"

Bà Bạch lắc đầu cười lạnh: "Sao ngôi vị Mị Vương có thể rơi vào tay người ngoài được? Tôi thấy hai vị trưởng lão đều hồ đồ cả rồi!"

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Sơ tâm võ đạo có thể đại diện cái gì chứ? Nếu trong lòng cô không có quỷ thì tại sao lại sợ sưu hồn?", Nghê Mộng Tuyết khế quát một tiếng."Tôi đồng ý với cách nói của Mộng Tuyết!" “Sưu hồn là biện pháp tốt nhất!" “Tôi cũng đồng ý sưu hồn hai người này!"Những người khác của Mị Tộc xung quanh Thánh đàn gật đầu phụ họa, rõ ràng tất cả đều hướng về Nghê Mộng Tuyết.Nghê Phong nhướng mày một cái: "Nghê Hoàng, mọi người đồng ý như vậy, thế thì đành phải khiến cô tủi thân một chút rồi!""Đại trưởng lão, chúng tôi thực sự không có!”Hai mắt Nghê Hoàng đỏ lên: "Nếu như nhất định phải sưu hồn thì chỉ cần sưu hồn một mình tôi là được!"“Anh Diệp tthực sự không có..."Lời còn chưa nói xong.Ở lối vào Thánh đàn có một sự náo động, một người phụ nữ trẻ trong bộ quần áo lộng lẫy, nhìn mặt khoảng ngoài ba mươi dẫn một theo một đám người với khí thế hung hăng xông vào."Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"Nghê Mộng Tuyết bất ngờ.Khuôn mặt già nua của Nghê Phong trầm xuống: "Bà Bạch, nơi này là Thánh đàn của Mị Tộc! Sao người của nhà họ Bạch có thể tùy tiện xông vào thế?"Bà Bạch hừ lạnh một tiếng: "Mị Vương đã băng hà, tôi là vợ của ông ấy, hiện tại chắc hẳn tôi nên thay mặt ông ấy xử lý tất cả công việc của Mị Tộc!""Tôi không thể đến Thánh đàn sao?""Cái gì? Nhà vua đã băng hà?”Nghê Phong và Nghê Khiếu đều nheo mắt lại. Diệp Bắc Minh có thể cảm nhận được rõ ràng.Khi nghe tin Mị Vương băng hà, thân thể mềm mại của Nghê Hoàng khế run lên!Quay đầu nhìn lại, đôi mắt xinh đẹp của cô ta bị bao phủ bởi một tầng hơi nước.Bà Bạch gật đầu: "Không sai! Trước khi Mị Vương băng hà đã hạ lệnh để cho Mộng Tuyết thừa kế ngôi vị Mị Vương!”Nghê Phong và Nghê Khiếu liếc nhìn nhau, hơi nhíu mày: "Nhưng Nghê Hoàng và Diệp Bắc Minh này đã thành công vượt qua khảo hạch của Mị Cảnh, Mị Cảnh đã lựa chọn vị này kế nhiệm ngôi vị Mị Vương đời tiếp theo!""“Hahal"Bà Bạch lắc đầu cười lạnh: "Sao ngôi vị Mị Vương có thể rơi vào tay người ngoài được? Tôi thấy hai vị trưởng lão đều hồ đồ cả rồi!"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4097: Người đâu