Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4130: Còn chưa nói hết câu!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nguyễn Thanh Từ hít sâu một hơi: “Thánh tử điện hạ, cảm ơn anh đã trừng phạt Tù Kiếm! Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh một câu, tuy Tù Kiếm đáng sợ, nhưng anh trai của hắn Tù Thiên còn đáng sợ hơn!”“Tốt nhất anh mau chóng rời khỏi đế đô thì hơn! Còn nữa, nếu anh có hứng thú với tôi, thì xin anh từ bỏ đi!”“Trái tim Thanh Từ đã có người khác, tôi chỉ có thể dùng mạng để báo đáp ân tình của anh!”Nói xong.Giơ tay lấy ra một con dao găm từ trong chiếc nhẫn trữ vật, không hề do dự đâm về phía cổiDiệp Bắc Minh kinh ngạc.Tiến lên trước một bước, tóm chắt cổ tay của Nguyễn Thanh Từ: “Cô bé này, tính cách vẫn cương liệt như vậy hả?”Nguyễn Thanh Từ cất giọng cực kỳ băng lạnh: “Thánh tử điện hạ, xin anh tự trọng! Tôi không muốiCòn chưa nói hết câu!Diệp Bắc Minh bất lực cười: “Thanh Từ, cô nhìn xem tôi là ai?”Khuôn mặt biến đổi!Một khuôn mặt vô cùng quen thuộc xuất hiện trước mắt Nguyễn Thanh Từ! Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đó, Nguyễn Thanh Từ liền ngẩn người! Sau đó.Nước mắt lập tức tuôn rơi!“Hu hu hu... anh Diệp, sao lại là anhl”, trực tiếp nhào vào lòng Diệp Bắc Minh, ôm chặt: “Hu hu hu, tôi còn tưởng không còn được gặp lại anh nữa!”“Anh Diệp, tôi nhớ anh lắm! Hu hu hu”Diệp Bắc Minh vỗ vai cô ta, an ủi nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”“Chẳng phải cô đang yên ổn ở Thần Giới sao? Tại sao lại đến Đại Lục Hỗn Độn?”“Tôi...” Nguyễn Thanh Từ đỏ con mắt, cơ thể run lên.Cô ta kể lại chuyện Tù Kiếm tiến vào điện Thần Hoàng, giết mẹ của cô ta, rồi đưa cô ta đến Thần Quốc Hỗn Độn một lượt!Sắc mặt của Diệp Bắc Minh âm sầm đến dọa người: “Đáng chết! Vừa nấy tôi nên trực tiếp giết hắn!”Nguyễn Thanh Từ rơi nước mắt lắc đầu: “Anh Diệp, không cần! Vậy là đủ rồi!”“Nếu anh giết Tù Kiếm thật, ngược lại sẽ bị nhà họ Tù truy giết không ngừng nghỉ!”“Như này là đủ rồi, Thanh Từ thực sự thấy đủ rồi!”Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nguyễn Thanh Từ hít sâu một hơi: “Thánh tử điện hạ, cảm ơn anh đã trừng phạt Tù Kiếm! Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh một câu, tuy Tù Kiếm đáng sợ, nhưng anh trai của hắn Tù Thiên còn đáng sợ hơn!”

“Tốt nhất anh mau chóng rời khỏi đế đô thì hơn! Còn nữa, nếu anh có hứng thú với tôi, thì xin anh từ bỏ đi!”

“Trái tim Thanh Từ đã có người khác, tôi chỉ có thể dùng mạng để báo đáp ân tình của anh!”

Nói xong.

Giơ tay lấy ra một con dao găm từ trong chiếc nhẫn trữ vật, không hề do dự đâm về phía cổi

Diệp Bắc Minh kinh ngạc.

Tiến lên trước một bước, tóm chắt cổ tay của Nguyễn Thanh Từ: “Cô bé này, tính cách vẫn cương liệt như vậy hả?”

Nguyễn Thanh Từ cất giọng cực kỳ băng lạnh: “Thánh tử điện hạ, xin anh tự trọng! Tôi không muối

Còn chưa nói hết câu!

Diệp Bắc Minh bất lực cười: “Thanh Từ, cô nhìn xem tôi là ai?”

Khuôn mặt biến đổi!

Một khuôn mặt vô cùng quen thuộc xuất hiện trước mắt Nguyễn Thanh Từ! Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đó, Nguyễn Thanh Từ liền ngẩn người! Sau đó.

Nước mắt lập tức tuôn rơi!

“Hu hu hu... anh Diệp, sao lại là anhl”, trực tiếp nhào vào lòng Diệp Bắc Minh, ôm chặt: “Hu hu hu, tôi còn tưởng không còn được gặp lại anh nữa!”

“Anh Diệp, tôi nhớ anh lắm! Hu hu hu”

Diệp Bắc Minh vỗ vai cô ta, an ủi nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chẳng phải cô đang yên ổn ở Thần Giới sao? Tại sao lại đến Đại Lục Hỗn Độn?”

“Tôi...” Nguyễn Thanh Từ đỏ con mắt, cơ thể run lên.

Cô ta kể lại chuyện Tù Kiếm tiến vào điện Thần Hoàng, giết mẹ của cô ta, rồi đưa cô ta đến Thần Quốc Hỗn Độn một lượt!

Sắc mặt của Diệp Bắc Minh âm sầm đến dọa người: “Đáng chết! Vừa nấy tôi nên trực tiếp giết hắn!”

Nguyễn Thanh Từ rơi nước mắt lắc đầu: “Anh Diệp, không cần! Vậy là đủ rồi!”

“Nếu anh giết Tù Kiếm thật, ngược lại sẽ bị nhà họ Tù truy giết không ngừng nghỉ!”

“Như này là đủ rồi, Thanh Từ thực sự thấy đủ rồi!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nguyễn Thanh Từ hít sâu một hơi: “Thánh tử điện hạ, cảm ơn anh đã trừng phạt Tù Kiếm! Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh một câu, tuy Tù Kiếm đáng sợ, nhưng anh trai của hắn Tù Thiên còn đáng sợ hơn!”“Tốt nhất anh mau chóng rời khỏi đế đô thì hơn! Còn nữa, nếu anh có hứng thú với tôi, thì xin anh từ bỏ đi!”“Trái tim Thanh Từ đã có người khác, tôi chỉ có thể dùng mạng để báo đáp ân tình của anh!”Nói xong.Giơ tay lấy ra một con dao găm từ trong chiếc nhẫn trữ vật, không hề do dự đâm về phía cổiDiệp Bắc Minh kinh ngạc.Tiến lên trước một bước, tóm chắt cổ tay của Nguyễn Thanh Từ: “Cô bé này, tính cách vẫn cương liệt như vậy hả?”Nguyễn Thanh Từ cất giọng cực kỳ băng lạnh: “Thánh tử điện hạ, xin anh tự trọng! Tôi không muốiCòn chưa nói hết câu!Diệp Bắc Minh bất lực cười: “Thanh Từ, cô nhìn xem tôi là ai?”Khuôn mặt biến đổi!Một khuôn mặt vô cùng quen thuộc xuất hiện trước mắt Nguyễn Thanh Từ! Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đó, Nguyễn Thanh Từ liền ngẩn người! Sau đó.Nước mắt lập tức tuôn rơi!“Hu hu hu... anh Diệp, sao lại là anhl”, trực tiếp nhào vào lòng Diệp Bắc Minh, ôm chặt: “Hu hu hu, tôi còn tưởng không còn được gặp lại anh nữa!”“Anh Diệp, tôi nhớ anh lắm! Hu hu hu”Diệp Bắc Minh vỗ vai cô ta, an ủi nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”“Chẳng phải cô đang yên ổn ở Thần Giới sao? Tại sao lại đến Đại Lục Hỗn Độn?”“Tôi...” Nguyễn Thanh Từ đỏ con mắt, cơ thể run lên.Cô ta kể lại chuyện Tù Kiếm tiến vào điện Thần Hoàng, giết mẹ của cô ta, rồi đưa cô ta đến Thần Quốc Hỗn Độn một lượt!Sắc mặt của Diệp Bắc Minh âm sầm đến dọa người: “Đáng chết! Vừa nấy tôi nên trực tiếp giết hắn!”Nguyễn Thanh Từ rơi nước mắt lắc đầu: “Anh Diệp, không cần! Vậy là đủ rồi!”“Nếu anh giết Tù Kiếm thật, ngược lại sẽ bị nhà họ Tù truy giết không ngừng nghỉ!”“Như này là đủ rồi, Thanh Từ thực sự thấy đủ rồi!”Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4130: Còn chưa nói hết câu!