Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4141: Hỗn xược!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vẻ mặt càng khó coilCho họ một vạn cái gan, cũng không dám trái lời thần hậu!Tiêu Trấn Quốc thấy cục diện đã ổn định, quay đầu nhìn Diệp Bắc Minh: “Dạ Thần, đừng quậy nữa!”“Chuyện này kết thúc tại đây, tha cho ba người họ đi!” Diệp Bắc Minh cười: “Được, vậy thì tha cho họ!”Ba người Ngô Nguyên, Giang Thiên Minh, Hà Thành Xuyên vui mừng, đồng thời trên mặt hiện lên sát ý hung dữ băng lạnh!Họ thề rằng, nhất định phải điên cuồng báo thù Dạ Thần! Lúc trong đầu nảy ra suy nghĩ này!Diệp Bắc Minh đồn lực vào cổ tay kéo thật mạnh, xiềng xích lập tức chém đứt đầu của ba người!Bốp! Đầu người rơi xuống đất!Chó địa ngục trực tiếp xông lên, ngoặm từng cái nuốt chửng cái đầu của ba người!“Suýt!”Hàng triệu võ giả xung quanh đều hít khí lạnh, sợ đến tê dại da đầu, toàn thân run rẩy!Tiêu Trấn Quốc ngẩn người, con ngươi cũng sắp lồi ra: “Cậu Diệp Bắc Minh cười: “Xin lỗi, tay trơn quá”.“Chó địa ngục, mày cũng thật là, làm sao có thể ăn đầu của ba người chứ? Dù thế nào cũng phải giữ toàn thây cho ba vị công tử chứ!”“Gâu...Chó địa ngục ấm ức sủa một tiếng!Hàng triệu võ giả vây xem đều trố mắt!Người nào cũng giật khóe miệng?Anh tay trơn?Mẹ kiếp, mày cố ý thì đúng hơn!“AI”Ba người Ngô Thao, tông chủ Võ Cực Tông, lão Hà đều tức đến phát điên! Diệp Bắc Minh cười: “Làm sao? Không phục hả? Nhịn đi!”Quay người bỏ đi.“Dạ Thần, mày... phụt..”, lão Hà tức đến phun ra một ngụm máu, ngất xỉu tại chỗ.Ở sâu trong đại điện hậu cung đế đô. Tiêu Trấn Quốc báo cáo lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra một lượt! Cả đại điện tĩnh lặng như cái chết!“Một lát sau, sau tấm rèm lụa vang lên một giọng nói không thể tưởng tượng: “Dạ Thần làm vậy thật sao?”“Đúng thế!”Tiêu Trấn Quốc gật đầu khẳng định: “Kẻ này sát phạt quyết đoán, khiến người †a sợ hãi!”Cô gái và Nghe Hoàng đi theo bên cạnh Thần Hậu cùng tỏ vẻ mặt không dám tim“Được rồi, bản cung biết rồi, thái sư, ông lui xuống đi”.“Vâng!”Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vẻ mặt càng khó coil
Cho họ một vạn cái gan, cũng không dám trái lời thần hậu!
Tiêu Trấn Quốc thấy cục diện đã ổn định, quay đầu nhìn Diệp Bắc Minh: “Dạ Thần, đừng quậy nữa!”
“Chuyện này kết thúc tại đây, tha cho ba người họ đi!” Diệp Bắc Minh cười: “Được, vậy thì tha cho họ!”
Ba người Ngô Nguyên, Giang Thiên Minh, Hà Thành Xuyên vui mừng, đồng thời trên mặt hiện lên sát ý hung dữ băng lạnh!
Họ thề rằng, nhất định phải điên cuồng báo thù Dạ Thần! Lúc trong đầu nảy ra suy nghĩ này!
Diệp Bắc Minh đồn lực vào cổ tay kéo thật mạnh, xiềng xích lập tức chém đứt đầu của ba người!
Bốp! Đầu người rơi xuống đất!
Chó địa ngục trực tiếp xông lên, ngoặm từng cái nuốt chửng cái đầu của ba người!
“Suýt!”
Hàng triệu võ giả xung quanh đều hít khí lạnh, sợ đến tê dại da đầu, toàn thân run rẩy!
Tiêu Trấn Quốc ngẩn người, con ngươi cũng sắp lồi ra: “Cậu Diệp Bắc Minh cười: “Xin lỗi, tay trơn quá”.
“Chó địa ngục, mày cũng thật là, làm sao có thể ăn đầu của ba người chứ? Dù thế nào cũng phải giữ toàn thây cho ba vị công tử chứ!”
“Gâu...
Chó địa ngục ấm ức sủa một tiếng!
Hàng triệu võ giả vây xem đều trố mắt!
Người nào cũng giật khóe miệng?
Anh tay trơn?
Mẹ kiếp, mày cố ý thì đúng hơn!
“AI”
Ba người Ngô Thao, tông chủ Võ Cực Tông, lão Hà đều tức đến phát điên! Diệp Bắc Minh cười: “Làm sao? Không phục hả? Nhịn đi!”
Quay người bỏ đi.
“Dạ Thần, mày... phụt..”, lão Hà tức đến phun ra một ngụm máu, ngất xỉu tại chỗ.
Ở sâu trong đại điện hậu cung đế đô. Tiêu Trấn Quốc báo cáo lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra một lượt! Cả đại điện tĩnh lặng như cái chết!
“Một lát sau, sau tấm rèm lụa vang lên một giọng nói không thể tưởng tượng: “Dạ Thần làm vậy thật sao?”
“Đúng thế!”
Tiêu Trấn Quốc gật đầu khẳng định: “Kẻ này sát phạt quyết đoán, khiến người †a sợ hãi!”
Cô gái và Nghe Hoàng đi theo bên cạnh Thần Hậu cùng tỏ vẻ mặt không dám tim
“Được rồi, bản cung biết rồi, thái sư, ông lui xuống đi”.
“Vâng!”
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vẻ mặt càng khó coilCho họ một vạn cái gan, cũng không dám trái lời thần hậu!Tiêu Trấn Quốc thấy cục diện đã ổn định, quay đầu nhìn Diệp Bắc Minh: “Dạ Thần, đừng quậy nữa!”“Chuyện này kết thúc tại đây, tha cho ba người họ đi!” Diệp Bắc Minh cười: “Được, vậy thì tha cho họ!”Ba người Ngô Nguyên, Giang Thiên Minh, Hà Thành Xuyên vui mừng, đồng thời trên mặt hiện lên sát ý hung dữ băng lạnh!Họ thề rằng, nhất định phải điên cuồng báo thù Dạ Thần! Lúc trong đầu nảy ra suy nghĩ này!Diệp Bắc Minh đồn lực vào cổ tay kéo thật mạnh, xiềng xích lập tức chém đứt đầu của ba người!Bốp! Đầu người rơi xuống đất!Chó địa ngục trực tiếp xông lên, ngoặm từng cái nuốt chửng cái đầu của ba người!“Suýt!”Hàng triệu võ giả xung quanh đều hít khí lạnh, sợ đến tê dại da đầu, toàn thân run rẩy!Tiêu Trấn Quốc ngẩn người, con ngươi cũng sắp lồi ra: “Cậu Diệp Bắc Minh cười: “Xin lỗi, tay trơn quá”.“Chó địa ngục, mày cũng thật là, làm sao có thể ăn đầu của ba người chứ? Dù thế nào cũng phải giữ toàn thây cho ba vị công tử chứ!”“Gâu...Chó địa ngục ấm ức sủa một tiếng!Hàng triệu võ giả vây xem đều trố mắt!Người nào cũng giật khóe miệng?Anh tay trơn?Mẹ kiếp, mày cố ý thì đúng hơn!“AI”Ba người Ngô Thao, tông chủ Võ Cực Tông, lão Hà đều tức đến phát điên! Diệp Bắc Minh cười: “Làm sao? Không phục hả? Nhịn đi!”Quay người bỏ đi.“Dạ Thần, mày... phụt..”, lão Hà tức đến phun ra một ngụm máu, ngất xỉu tại chỗ.Ở sâu trong đại điện hậu cung đế đô. Tiêu Trấn Quốc báo cáo lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra một lượt! Cả đại điện tĩnh lặng như cái chết!“Một lát sau, sau tấm rèm lụa vang lên một giọng nói không thể tưởng tượng: “Dạ Thần làm vậy thật sao?”“Đúng thế!”Tiêu Trấn Quốc gật đầu khẳng định: “Kẻ này sát phạt quyết đoán, khiến người †a sợ hãi!”Cô gái và Nghe Hoàng đi theo bên cạnh Thần Hậu cùng tỏ vẻ mặt không dám tim“Được rồi, bản cung biết rồi, thái sư, ông lui xuống đi”.“Vâng!”Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!