Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4157: Các vị

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Kiếm Thiên Ma choang một tiếng, nửa thân kiếm c*m v** võ đài khẽ rung lên! Tù Sư bước ra một bước, lúc chuẩn bị giết Diệp Bắc Minh!“Dừng tay!”Tiêu Phi Yên khẽ quát một tiếng, lại chủ động xông lên võ đài, chặn trước người Diệp Bắc Minh.“Đáng ghét! Không thể sử dụng kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, nếu không cho dù không đánh lại được Tù Sư cũng sẽ không thể nào nhếch nhác như vậy!"Nhân cơ hội dừng nghỉ, Diệp Bắc Minh lau sạch máu nơi khóe miệng, lấy ra mấy viên đan dược nuốt xuống.Giọng của Tiêu Phi Yên vang lên: “Tù Sư, trên võ đài sống chết có số, ông đang coi thường uy nghiêm của Thần Quân sao?”“Ha ha hai”Tù Sư ngửa cổ lên trời cười lớn: “Thần Quân? Lục Thiên Thần đã chết lâu rồi, còn có uy nghiêm gì?”Lời vừa được nói ra, toàn hiện trường chấn kinh! “Cái gì? Thần Quân chết rồi?” “Làm sao có thể..”“Nếu Thần Quân chưa chết, Tù Sư làm sao có thể hống hách như vậy! Chẳng lẽ Thần Quân thực sự đã qua đời ư?”Cả quảng trường đế cung hoàn toàn sôi sục! Có người kinh ngạc!Có người chấn kinh!Có người ngạc nhiên!Có người hiểu ra!Trong con mắt của một số người tông môn hàng đầu bùng phát ra một luồng hào quang quỷ dị!Đám người Vũ Văn Phong, Vũ Xung Tiêu, thánh nữ Tân tộc đều kinh ngạc!Đám người Ngô Thao, Võ Cực Tông, lão Hà, Tiêu Trấn Quốc quan sát kỹ vẻ mặt của Tiêu Phi Yên, muốn nhìn ra điều gì đó!Tiêu Phi Yên quát nói: “Tù Sư, ông dám ăn nói bừa bãi, ông muốn chết hả?” “Cút!”Tù Sư vô cùng bá đạo, tát một cái qualPhụt!Tiêu Phi Yên phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngã xuống một cách thê thảm từ trên võ đài xuống!Một lão thái giám xông lên, quát lớn với vẻ mặt đầy tức giận: “Tù Sư, ông dám ra tay với Thần Hậu? Ông muốn tạo phản hả?”“Đúng thế, Tù Sư tôi, hôm nay, sẽ làm phản!”Tù Sư cười ngạo mạn, khí bá vương ầm ầm bùng phát! Nhìn xung quanh!“Lục Thiên Thần đã chết!”“Nếu không với tính cách của kẻ này, chúng ta ức h**p người phụ nữ của ông ta, ông ta sớm đã chạy ra rồi!”“Các vị, còn đợi cái gì nữa?”Vừa dứt lời.Ngô Thao xông lên đầu tiên: “Điện Huyết Nguyệt còn đợi cái gì? Ra đi!” Soạt! Soạt! Soạt...Hàng chục bóng hình xông ra từ trong đám người vây xem, khí tức kh*ng b* bùng phát, lập tức bao vây cả võ đài!Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Kiếm Thiên Ma choang một tiếng, nửa thân kiếm c*m v** võ đài khẽ rung lên! Tù Sư bước ra một bước, lúc chuẩn bị giết Diệp Bắc Minh!

“Dừng tay!”

Tiêu Phi Yên khẽ quát một tiếng, lại chủ động xông lên võ đài, chặn trước người Diệp Bắc Minh.

“Đáng ghét! Không thể sử dụng kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, nếu không cho dù không đánh lại được Tù Sư cũng sẽ không thể nào nhếch nhác như vậy!"

Nhân cơ hội dừng nghỉ, Diệp Bắc Minh lau sạch máu nơi khóe miệng, lấy ra mấy viên đan dược nuốt xuống.

Giọng của Tiêu Phi Yên vang lên: “Tù Sư, trên võ đài sống chết có số, ông đang coi thường uy nghiêm của Thần Quân sao?”

“Ha ha hai”

Tù Sư ngửa cổ lên trời cười lớn: “Thần Quân? Lục Thiên Thần đã chết lâu rồi, còn có uy nghiêm gì?”

Lời vừa được nói ra, toàn hiện trường chấn kinh! “Cái gì? Thần Quân chết rồi?” “Làm sao có thể..”

“Nếu Thần Quân chưa chết, Tù Sư làm sao có thể hống hách như vậy! Chẳng lẽ Thần Quân thực sự đã qua đời ư?”

Cả quảng trường đế cung hoàn toàn sôi sục! Có người kinh ngạc!

Có người chấn kinh!

Có người ngạc nhiên!

Có người hiểu ra!

Trong con mắt của một số người tông môn hàng đầu bùng phát ra một luồng hào quang quỷ dị!

Đám người Vũ Văn Phong, Vũ Xung Tiêu, thánh nữ Tân tộc đều kinh ngạc!

Đám người Ngô Thao, Võ Cực Tông, lão Hà, Tiêu Trấn Quốc quan sát kỹ vẻ mặt của Tiêu Phi Yên, muốn nhìn ra điều gì đó!

Tiêu Phi Yên quát nói: “Tù Sư, ông dám ăn nói bừa bãi, ông muốn chết hả?” “Cút!”

Tù Sư vô cùng bá đạo, tát một cái qual

Phụt!

Tiêu Phi Yên phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngã xuống một cách thê thảm từ trên võ đài xuống!

Một lão thái giám xông lên, quát lớn với vẻ mặt đầy tức giận: “Tù Sư, ông dám ra tay với Thần Hậu? Ông muốn tạo phản hả?”

“Đúng thế, Tù Sư tôi, hôm nay, sẽ làm phản!”

Tù Sư cười ngạo mạn, khí bá vương ầm ầm bùng phát! Nhìn xung quanh!

“Lục Thiên Thần đã chết!”

“Nếu không với tính cách của kẻ này, chúng ta ức h**p người phụ nữ của ông ta, ông ta sớm đã chạy ra rồi!”

“Các vị, còn đợi cái gì nữa?”

Vừa dứt lời.

Ngô Thao xông lên đầu tiên: “Điện Huyết Nguyệt còn đợi cái gì? Ra đi!” Soạt! Soạt! Soạt...

Hàng chục bóng hình xông ra từ trong đám người vây xem, khí tức kh*ng b* bùng phát, lập tức bao vây cả võ đài!

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Kiếm Thiên Ma choang một tiếng, nửa thân kiếm c*m v** võ đài khẽ rung lên! Tù Sư bước ra một bước, lúc chuẩn bị giết Diệp Bắc Minh!“Dừng tay!”Tiêu Phi Yên khẽ quát một tiếng, lại chủ động xông lên võ đài, chặn trước người Diệp Bắc Minh.“Đáng ghét! Không thể sử dụng kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, nếu không cho dù không đánh lại được Tù Sư cũng sẽ không thể nào nhếch nhác như vậy!"Nhân cơ hội dừng nghỉ, Diệp Bắc Minh lau sạch máu nơi khóe miệng, lấy ra mấy viên đan dược nuốt xuống.Giọng của Tiêu Phi Yên vang lên: “Tù Sư, trên võ đài sống chết có số, ông đang coi thường uy nghiêm của Thần Quân sao?”“Ha ha hai”Tù Sư ngửa cổ lên trời cười lớn: “Thần Quân? Lục Thiên Thần đã chết lâu rồi, còn có uy nghiêm gì?”Lời vừa được nói ra, toàn hiện trường chấn kinh! “Cái gì? Thần Quân chết rồi?” “Làm sao có thể..”“Nếu Thần Quân chưa chết, Tù Sư làm sao có thể hống hách như vậy! Chẳng lẽ Thần Quân thực sự đã qua đời ư?”Cả quảng trường đế cung hoàn toàn sôi sục! Có người kinh ngạc!Có người chấn kinh!Có người ngạc nhiên!Có người hiểu ra!Trong con mắt của một số người tông môn hàng đầu bùng phát ra một luồng hào quang quỷ dị!Đám người Vũ Văn Phong, Vũ Xung Tiêu, thánh nữ Tân tộc đều kinh ngạc!Đám người Ngô Thao, Võ Cực Tông, lão Hà, Tiêu Trấn Quốc quan sát kỹ vẻ mặt của Tiêu Phi Yên, muốn nhìn ra điều gì đó!Tiêu Phi Yên quát nói: “Tù Sư, ông dám ăn nói bừa bãi, ông muốn chết hả?” “Cút!”Tù Sư vô cùng bá đạo, tát một cái qualPhụt!Tiêu Phi Yên phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngã xuống một cách thê thảm từ trên võ đài xuống!Một lão thái giám xông lên, quát lớn với vẻ mặt đầy tức giận: “Tù Sư, ông dám ra tay với Thần Hậu? Ông muốn tạo phản hả?”“Đúng thế, Tù Sư tôi, hôm nay, sẽ làm phản!”Tù Sư cười ngạo mạn, khí bá vương ầm ầm bùng phát! Nhìn xung quanh!“Lục Thiên Thần đã chết!”“Nếu không với tính cách của kẻ này, chúng ta ức h**p người phụ nữ của ông ta, ông ta sớm đã chạy ra rồi!”“Các vị, còn đợi cái gì nữa?”Vừa dứt lời.Ngô Thao xông lên đầu tiên: “Điện Huyết Nguyệt còn đợi cái gì? Ra đi!” Soạt! Soạt! Soạt...Hàng chục bóng hình xông ra từ trong đám người vây xem, khí tức kh*ng b* bùng phát, lập tức bao vây cả võ đài!Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4157: Các vị