Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4185: Nếu thực sự rơi vào
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Ông ta đánh người của tôi, chỉ có thể lấy mạng sống để đền tội thôi!""Chị Thi Vũ còn không đi à? Không đi thì sẽ không có cơ hội nữa đâu."Nguyên Thi Vũ tức giận đỏ mặt!Lão giả nhìn thấy sự do dự của Nguyên Thi Vũ, đau đớn gượng cười: "Điện hạ, mạng già này của lão nô không đáng gì, xin điện hạ hãy đi điNói rồi, ông ta giơ tay lên định đập vào đầu! Ầm! Đầu ông ta vỡ tan!Thi thể không đầu của lão giả đổ ập xuống!Đôi mắt đẹp của Nguyên Thi Vũ đỏ hoe, năm đấm dưới ống tay áo siết chặt: "Chúng ta đi!"Chiếc xe ngựa nhanh chóng rời khỏi đế đô!Nụ cười trên gương mặt Tù Tuệ biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng đáng sợ: "Đem thi thể lão già này đi xé ra làm mồi cho chó!"Vài bóng người nhanh chóng xông tới, kéo lê thi thể lão giả đi. Những người còn lại run lẩy bẩy!Tù Binh đến gần nịnh hót: "Tiểu thư, thật sự để Nguyên Thi Vũ đi như vậy sao?"Tù Tuệ cười nói: "Anh nghĩ có khả năng không? Trước tiên hãy để cô ta vui vẻ một lúc!""Khi cô ta nghĩ rằng mình đã thoát hiểm, chúng ta sẽ xuất hiện, anh nói xem liệu cô ta có tuyệt vọng không?”Nhìn nụ cười của Tù Tuệ, Tù Binh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tới tận đỉnh đầu!Nếu thực sự rơi vào tay tiểu thư, chắc chắn anh ta sẽ tự sát ngay lập tức như lão giả vừa rồi!Nửa canh giờ sau, chiếc xe ngựa dừng lại bên ngoài một thung lũng.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Ông ta đánh người của tôi, chỉ có thể lấy mạng sống để đền tội thôi!"
"Chị Thi Vũ còn không đi à? Không đi thì sẽ không có cơ hội nữa đâu."
Nguyên Thi Vũ tức giận đỏ mặt!
Lão giả nhìn thấy sự do dự của Nguyên Thi Vũ, đau đớn gượng cười: "Điện hạ, mạng già này của lão nô không đáng gì, xin điện hạ hãy đi đi
Nói rồi, ông ta giơ tay lên định đập vào đầu! Ầm! Đầu ông ta vỡ tan!
Thi thể không đầu của lão giả đổ ập xuống!
Đôi mắt đẹp của Nguyên Thi Vũ đỏ hoe, năm đấm dưới ống tay áo siết chặt: "Chúng ta đi!"
Chiếc xe ngựa nhanh chóng rời khỏi đế đô!
Nụ cười trên gương mặt Tù Tuệ biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng đáng sợ: "Đem thi thể lão già này đi xé ra làm mồi cho chó!"
Vài bóng người nhanh chóng xông tới, kéo lê thi thể lão giả đi. Những người còn lại run lẩy bẩy!
Tù Binh đến gần nịnh hót: "Tiểu thư, thật sự để Nguyên Thi Vũ đi như vậy sao?"
Tù Tuệ cười nói: "Anh nghĩ có khả năng không? Trước tiên hãy để cô ta vui vẻ một lúc!"
"Khi cô ta nghĩ rằng mình đã thoát hiểm, chúng ta sẽ xuất hiện, anh nói xem liệu cô ta có tuyệt vọng không?”
Nhìn nụ cười của Tù Tuệ, Tù Binh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tới tận đỉnh đầu!
Nếu thực sự rơi vào tay tiểu thư, chắc chắn anh ta sẽ tự sát ngay lập tức như lão giả vừa rồi!
Nửa canh giờ sau, chiếc xe ngựa dừng lại bên ngoài một thung lũng.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Ông ta đánh người của tôi, chỉ có thể lấy mạng sống để đền tội thôi!""Chị Thi Vũ còn không đi à? Không đi thì sẽ không có cơ hội nữa đâu."Nguyên Thi Vũ tức giận đỏ mặt!Lão giả nhìn thấy sự do dự của Nguyên Thi Vũ, đau đớn gượng cười: "Điện hạ, mạng già này của lão nô không đáng gì, xin điện hạ hãy đi điNói rồi, ông ta giơ tay lên định đập vào đầu! Ầm! Đầu ông ta vỡ tan!Thi thể không đầu của lão giả đổ ập xuống!Đôi mắt đẹp của Nguyên Thi Vũ đỏ hoe, năm đấm dưới ống tay áo siết chặt: "Chúng ta đi!"Chiếc xe ngựa nhanh chóng rời khỏi đế đô!Nụ cười trên gương mặt Tù Tuệ biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng đáng sợ: "Đem thi thể lão già này đi xé ra làm mồi cho chó!"Vài bóng người nhanh chóng xông tới, kéo lê thi thể lão giả đi. Những người còn lại run lẩy bẩy!Tù Binh đến gần nịnh hót: "Tiểu thư, thật sự để Nguyên Thi Vũ đi như vậy sao?"Tù Tuệ cười nói: "Anh nghĩ có khả năng không? Trước tiên hãy để cô ta vui vẻ một lúc!""Khi cô ta nghĩ rằng mình đã thoát hiểm, chúng ta sẽ xuất hiện, anh nói xem liệu cô ta có tuyệt vọng không?”Nhìn nụ cười của Tù Tuệ, Tù Binh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tới tận đỉnh đầu!Nếu thực sự rơi vào tay tiểu thư, chắc chắn anh ta sẽ tự sát ngay lập tức như lão giả vừa rồi!Nửa canh giờ sau, chiếc xe ngựa dừng lại bên ngoài một thung lũng.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!