Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4192: Nhưng không ngờ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Không... không... công tử... anh hiểu lầm rồi..."Uông Hăng hoảng sợ đến nỗi mồ hôi đầm đìa trên trán: "Tôi không có ý đó!" Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Vậy mày có ý gì? Quỳ xuống rồi nói!"Một luồng khí tức cực kỳ thô bạo tràn đến!Uông Hằng hoàn toàn không chống cự nổi, quỳ xuống đất: 'Mày dám bắt tao. quỳ xuống ư? Mẹ kiếp!"“Tao là người nhà họ Uông, nhà họ Uông là gia tộc được Tù Sư đại nhân nâng đỡ, mày dám đối xử với tao như vậy ư?"Nghe đến hai chữ "Tù Sư”! Tất cả mọi người có mặt tại đây đều vô thức lùi lại phía saul Ngay cả Diệp Bắc Minh cũng hơi ngẩn ra một lúc!Thấy cảnh tượng đó, Uông Hằng nở nụ cười nham hiểm: "Nhóc con, đã sợ rồi sao? Tù Sư đại nhân ấy..."Nhưng không ngờ!Diệp Bắc Minh bước tới, dừng ngay trước mặt Uông Hăng: "Vậy mày càng đáng chết hơn!"Thanh dao găm màu xanh trong tay lóe lên một tia sáng lạnh buốt!Uông Hằng hoảng sợ ôm chặt cổ: "Mày... mày dám giết tao..."Đầu anh ta nghiêng sang một bên, rơi xuống đất!Thân thể vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối!Trong đám người, ánh mắt của vài tên tu võ giả giật giật, nhanh chóng rời đi.Tiêu Phi Yên truyền âm: "Diệp Thần, chúng ta nên đi thôi! Tôi vừa nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc rời đi, có lẽ họ là người của Tù tộc!""Tù Sư sẽ nhanh chóng đến đây, chúng ta chỉ còn thời gian nửa ngày!” Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn về phía Tháp Đế Cốt: "Nửa ngày ư? Đủ rồi!" Giây lát sau.Một đạo quang mang lạnh lẽo b*n r* từ đôi mắt Diệp Bắc Minh, anh xoay người đi về hướng Tháp Đế Cốt!"Hắn muốn làm gì vậy?" "Chưa đầy một canh giờ, không lẽ hắn lại muốn tiến vào Tháp Đế Cốt?” Những tu võ giả xung quanh trố mắt kinh ngạc.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

"Không... không... công tử... anh hiểu lầm rồi..."

Uông Hăng hoảng sợ đến nỗi mồ hôi đầm đìa trên trán: "Tôi không có ý đó!" Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Vậy mày có ý gì? Quỳ xuống rồi nói!"

Một luồng khí tức cực kỳ thô bạo tràn đến!

Uông Hằng hoàn toàn không chống cự nổi, quỳ xuống đất: 'Mày dám bắt tao. quỳ xuống ư? Mẹ kiếp!"

“Tao là người nhà họ Uông, nhà họ Uông là gia tộc được Tù Sư đại nhân nâng đỡ, mày dám đối xử với tao như vậy ư?"

Nghe đến hai chữ "Tù Sư”! Tất cả mọi người có mặt tại đây đều vô thức lùi lại phía saul Ngay cả Diệp Bắc Minh cũng hơi ngẩn ra một lúc!

Thấy cảnh tượng đó, Uông Hằng nở nụ cười nham hiểm: "Nhóc con, đã sợ rồi sao? Tù Sư đại nhân ấy..."

Nhưng không ngờ!

Diệp Bắc Minh bước tới, dừng ngay trước mặt Uông Hăng: "Vậy mày càng đáng chết hơn!"

Thanh dao găm màu xanh trong tay lóe lên một tia sáng lạnh buốt!

Uông Hằng hoảng sợ ôm chặt cổ: "Mày... mày dám giết tao..."

Đầu anh ta nghiêng sang một bên, rơi xuống đất!

Thân thể vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối!

Trong đám người, ánh mắt của vài tên tu võ giả giật giật, nhanh chóng rời đi.

Tiêu Phi Yên truyền âm: "Diệp Thần, chúng ta nên đi thôi! Tôi vừa nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc rời đi, có lẽ họ là người của Tù tộc!"

"Tù Sư sẽ nhanh chóng đến đây, chúng ta chỉ còn thời gian nửa ngày!” Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn về phía Tháp Đế Cốt: "Nửa ngày ư? Đủ rồi!" Giây lát sau.

Một đạo quang mang lạnh lẽo b*n r* từ đôi mắt Diệp Bắc Minh, anh xoay người đi về hướng Tháp Đế Cốt!

"Hắn muốn làm gì vậy?" "Chưa đầy một canh giờ, không lẽ hắn lại muốn tiến vào Tháp Đế Cốt?” Những tu võ giả xung quanh trố mắt kinh ngạc.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Không... không... công tử... anh hiểu lầm rồi..."Uông Hăng hoảng sợ đến nỗi mồ hôi đầm đìa trên trán: "Tôi không có ý đó!" Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Vậy mày có ý gì? Quỳ xuống rồi nói!"Một luồng khí tức cực kỳ thô bạo tràn đến!Uông Hằng hoàn toàn không chống cự nổi, quỳ xuống đất: 'Mày dám bắt tao. quỳ xuống ư? Mẹ kiếp!"“Tao là người nhà họ Uông, nhà họ Uông là gia tộc được Tù Sư đại nhân nâng đỡ, mày dám đối xử với tao như vậy ư?"Nghe đến hai chữ "Tù Sư”! Tất cả mọi người có mặt tại đây đều vô thức lùi lại phía saul Ngay cả Diệp Bắc Minh cũng hơi ngẩn ra một lúc!Thấy cảnh tượng đó, Uông Hằng nở nụ cười nham hiểm: "Nhóc con, đã sợ rồi sao? Tù Sư đại nhân ấy..."Nhưng không ngờ!Diệp Bắc Minh bước tới, dừng ngay trước mặt Uông Hăng: "Vậy mày càng đáng chết hơn!"Thanh dao găm màu xanh trong tay lóe lên một tia sáng lạnh buốt!Uông Hằng hoảng sợ ôm chặt cổ: "Mày... mày dám giết tao..."Đầu anh ta nghiêng sang một bên, rơi xuống đất!Thân thể vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối!Trong đám người, ánh mắt của vài tên tu võ giả giật giật, nhanh chóng rời đi.Tiêu Phi Yên truyền âm: "Diệp Thần, chúng ta nên đi thôi! Tôi vừa nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc rời đi, có lẽ họ là người của Tù tộc!""Tù Sư sẽ nhanh chóng đến đây, chúng ta chỉ còn thời gian nửa ngày!” Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn về phía Tháp Đế Cốt: "Nửa ngày ư? Đủ rồi!" Giây lát sau.Một đạo quang mang lạnh lẽo b*n r* từ đôi mắt Diệp Bắc Minh, anh xoay người đi về hướng Tháp Đế Cốt!"Hắn muốn làm gì vậy?" "Chưa đầy một canh giờ, không lẽ hắn lại muốn tiến vào Tháp Đế Cốt?” Những tu võ giả xung quanh trố mắt kinh ngạc.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4192: Nhưng không ngờ!