Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4196: Tháp Càn Khôn Trấn Ngục
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!!!"Diệp Bắc Minh vô cùng phấn khích, đôi mắt hơi đỏ lên: "Nếu ông không tỉnh lại, có lẽ tôi sẽ thật sự phải ngã xuống nơi này rồi!"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khẽ: "Nhóc con, dù tôi đã mất hầu hết sức mạnh!""Nhưng vẫn giữ lại một chút ý thức, luôn theo dõi mọi việc của cậu.""Cậu lại có thể nghĩ ra cách sử dụng sức mạnh của vũ khí Thông Linh để đánh thức bổn tháp, thật sự không tồi chút nào!"Diệp Bắc Minh nói: "Đó là nhờ công của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, chính nó đã nhắc nhở tôi!"Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, xoay vòng quanh thân Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong không gian: "Chú tháp, chào mừng trở lại!""Ôi...Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thở dài một tiếng: "Xem ra bổn tháp muốn nghỉ ngơi một chút cũng không được rồi, nhưng bổn tháp đã hồi phục một phần nghìn sức mạnh, đủ để cậu đối phó với Tù Sư rồi!"Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Tiểu Tháp, sức mạnh của ông..."Anh nhớ lần trước phục hồi hơn năm phần nghìn.Sao lại chỉ còn một phần nghìn?"Nhóc con, cậu cứ tưởng lần trước tôi sử dụng thời không hồi tố là trò đùa à?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói một cách bất mãn: "Lần đó, bổn tháp đã mất toàn bộ sức mạnh, sức mạnh vất vả lắm mới ngưng tụ cũng không còn!""Lần này nếu không có hơn một trăm thanh vũ khí Thông Linh, có lẽ tôi cũng không thể tỉnh lại!""Một phần nghìn sức mạnh, cậu cũng phải biết đủ rồi! Đủ để phát huy sức mạnh của cậu gấp nhiều lần!"Diệp Bắc Minh gật đầu mạnh mẽ: "Đủ Có Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ở đây, ngoài việc tăng cường sức mạnh! Điều quan trọng hơn là sự tự tin trong lòng anh!Dưới chân Tháp Đế Cốt.Tù Sư cảm nhận được luồng khí tức biến hóa vừa rồi đã biến mất, không khỏi cười nhạt: "Thứ tàn phế! Sấm to mà mưa nhỏ à?”"Chỉ có vậy thôi à?"Rồi hét một tiếng thật lớn: "Diệp Thần, đừng có giả thần giả quỷ nữa! Mau cút xuống đây chịu chết đi!"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!!!"
Diệp Bắc Minh vô cùng phấn khích, đôi mắt hơi đỏ lên: "Nếu ông không tỉnh lại, có lẽ tôi sẽ thật sự phải ngã xuống nơi này rồi!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khẽ: "Nhóc con, dù tôi đã mất hầu hết sức mạnh!"
"Nhưng vẫn giữ lại một chút ý thức, luôn theo dõi mọi việc của cậu."
"Cậu lại có thể nghĩ ra cách sử dụng sức mạnh của vũ khí Thông Linh để đánh thức bổn tháp, thật sự không tồi chút nào!"
Diệp Bắc Minh nói: "Đó là nhờ công của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, chính nó đã nhắc nhở tôi!"
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, xoay vòng quanh thân Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong không gian: "Chú tháp, chào mừng trở lại!"
"Ôi...
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thở dài một tiếng: "Xem ra bổn tháp muốn nghỉ ngơi một chút cũng không được rồi, nhưng bổn tháp đã hồi phục một phần nghìn sức mạnh, đủ để cậu đối phó với Tù Sư rồi!"
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Tiểu Tháp, sức mạnh của ông..."
Anh nhớ lần trước phục hồi hơn năm phần nghìn.
Sao lại chỉ còn một phần nghìn?
"Nhóc con, cậu cứ tưởng lần trước tôi sử dụng thời không hồi tố là trò đùa à?"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói một cách bất mãn: "Lần đó, bổn tháp đã mất toàn bộ sức mạnh, sức mạnh vất vả lắm mới ngưng tụ cũng không còn!"
"Lần này nếu không có hơn một trăm thanh vũ khí Thông Linh, có lẽ tôi cũng không thể tỉnh lại!"
"Một phần nghìn sức mạnh, cậu cũng phải biết đủ rồi! Đủ để phát huy sức mạnh của cậu gấp nhiều lần!"
Diệp Bắc Minh gật đầu mạnh mẽ: "Đủ Có Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ở đây, ngoài việc tăng cường sức mạnh! Điều quan trọng hơn là sự tự tin trong lòng anh!
Dưới chân Tháp Đế Cốt.
Tù Sư cảm nhận được luồng khí tức biến hóa vừa rồi đã biến mất, không khỏi cười nhạt: "Thứ tàn phế! Sấm to mà mưa nhỏ à?”
"Chỉ có vậy thôi à?"
Rồi hét một tiếng thật lớn: "Diệp Thần, đừng có giả thần giả quỷ nữa! Mau cút xuống đây chịu chết đi!"
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!!!"Diệp Bắc Minh vô cùng phấn khích, đôi mắt hơi đỏ lên: "Nếu ông không tỉnh lại, có lẽ tôi sẽ thật sự phải ngã xuống nơi này rồi!"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khẽ: "Nhóc con, dù tôi đã mất hầu hết sức mạnh!""Nhưng vẫn giữ lại một chút ý thức, luôn theo dõi mọi việc của cậu.""Cậu lại có thể nghĩ ra cách sử dụng sức mạnh của vũ khí Thông Linh để đánh thức bổn tháp, thật sự không tồi chút nào!"Diệp Bắc Minh nói: "Đó là nhờ công của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục, chính nó đã nhắc nhở tôi!"Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, xoay vòng quanh thân Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trong không gian: "Chú tháp, chào mừng trở lại!""Ôi...Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thở dài một tiếng: "Xem ra bổn tháp muốn nghỉ ngơi một chút cũng không được rồi, nhưng bổn tháp đã hồi phục một phần nghìn sức mạnh, đủ để cậu đối phó với Tù Sư rồi!"Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Tiểu Tháp, sức mạnh của ông..."Anh nhớ lần trước phục hồi hơn năm phần nghìn.Sao lại chỉ còn một phần nghìn?"Nhóc con, cậu cứ tưởng lần trước tôi sử dụng thời không hồi tố là trò đùa à?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói một cách bất mãn: "Lần đó, bổn tháp đã mất toàn bộ sức mạnh, sức mạnh vất vả lắm mới ngưng tụ cũng không còn!""Lần này nếu không có hơn một trăm thanh vũ khí Thông Linh, có lẽ tôi cũng không thể tỉnh lại!""Một phần nghìn sức mạnh, cậu cũng phải biết đủ rồi! Đủ để phát huy sức mạnh của cậu gấp nhiều lần!"Diệp Bắc Minh gật đầu mạnh mẽ: "Đủ Có Tháp Càn Khôn Trấn Ngục ở đây, ngoài việc tăng cường sức mạnh! Điều quan trọng hơn là sự tự tin trong lòng anh!Dưới chân Tháp Đế Cốt.Tù Sư cảm nhận được luồng khí tức biến hóa vừa rồi đã biến mất, không khỏi cười nhạt: "Thứ tàn phế! Sấm to mà mưa nhỏ à?”"Chỉ có vậy thôi à?"Rồi hét một tiếng thật lớn: "Diệp Thần, đừng có giả thần giả quỷ nữa! Mau cút xuống đây chịu chết đi!"Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!