Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4201: Đáng tiếc là Tù Sư đã chạy rồi!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Giết!H"Kiếm khí bùng nổ, sương máu bay đầy trời!Dưới Kiếm Trấn Ngục, mười người chết không toàn thây! "Đừng..."“Tôi sai rồi... cứu tôi!"Các tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên!Có người cầu xin tha mạng, có người chiến đấu tới cùng, có người chạy trốn thảm hại!Tất cả đều không ngoại lệ, bị huyết mang đánh úp tới rồi ngã xuống đất.Một lát sau, hơn 500 người cảnh giới Chân Quân đều ngã xuống, ngay cả thân thể cũng không còn sót lại chút gì!Toàn bộ máu thịt và thần hồn đều bị Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục nuốt chửng! Giờ phút này. Ở giữa chiến trường chỉ còn lại một người, Diệp Bắc Minh!Trên người anh tỏa ra một luồng khí tức chết chóc áp đảo, khiến những tu võ giả ở gần tháp Đế Gốt run rẩy và tiếp tục rút lui...Cách xa tháp Đế Cốt cả ngàn dặm. Âm ầml!Một bóng người bay qua như phát điên, nhanh như tia chớp, vang dội như sấm sét!Người này chính là Tù Sư!Sau khi thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục g**t ch*t mất chục Chân Quân cảnh trong nháy mắt, Tù Sư cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức quay người bỏ chạy!"Mẹ kiếp! Tên nhóc này thật sự có được báu vật từ tổ tiên Hoa tộc! Đó là loại kiếm gì vậy?""Thật đáng sợi Vừa nhìn thấy thanh kiếm đó, bổn vương đã có cảm giác như: tử thần đang bóp cổ mình!"'Tù Sư không muốn tin!Hắn ta có một ảo tưởng.Nếu ở lại thì mình chắc chắn sẽ chết khi đối mặt với thanh kiếm đó! Vì vậy, Tù Sư đã lợi dụng lúc hỗn loạn để trốn thoát!Dù có xấu hổ thì cũng tốt hơn là mất mạng!Diệp Bắc Minh quay lại chỗ Tiêu Phi Yên và Nguyên Thi Vũ, chữa vết thương cho họ, sau đó ném cho mỗi người một viên đan dược!"Viên đan dược này có thể tạm thời ổn định thương thế của hai người, về sau chậm rãi khôi phục là được!""Đáng tiếc là Tù Sư đã chạy rồi!"Diệp Bắc Minh lắc đầu, có chút thất vọng.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Giết!H"
Kiếm khí bùng nổ, sương máu bay đầy trời!
Dưới Kiếm Trấn Ngục, mười người chết không toàn thây! "Đừng..."
“Tôi sai rồi... cứu tôi!"
Các tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên!
Có người cầu xin tha mạng, có người chiến đấu tới cùng, có người chạy trốn thảm hại!
Tất cả đều không ngoại lệ, bị huyết mang đánh úp tới rồi ngã xuống đất.
Một lát sau, hơn 500 người cảnh giới Chân Quân đều ngã xuống, ngay cả thân thể cũng không còn sót lại chút gì!
Toàn bộ máu thịt và thần hồn đều bị Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục nuốt chửng! Giờ phút này. Ở giữa chiến trường chỉ còn lại một người, Diệp Bắc Minh!
Trên người anh tỏa ra một luồng khí tức chết chóc áp đảo, khiến những tu võ giả ở gần tháp Đế Gốt run rẩy và tiếp tục rút lui...
Cách xa tháp Đế Cốt cả ngàn dặm. Âm ầml!
Một bóng người bay qua như phát điên, nhanh như tia chớp, vang dội như sấm sét!
Người này chính là Tù Sư!
Sau khi thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục g**t ch*t mất chục Chân Quân cảnh trong nháy mắt, Tù Sư cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức quay người bỏ chạy!
"Mẹ kiếp! Tên nhóc này thật sự có được báu vật từ tổ tiên Hoa tộc! Đó là loại kiếm gì vậy?"
"Thật đáng sợi Vừa nhìn thấy thanh kiếm đó, bổn vương đã có cảm giác như: tử thần đang bóp cổ mình!"
'Tù Sư không muốn tin!
Hắn ta có một ảo tưởng.
Nếu ở lại thì mình chắc chắn sẽ chết khi đối mặt với thanh kiếm đó! Vì vậy, Tù Sư đã lợi dụng lúc hỗn loạn để trốn thoát!
Dù có xấu hổ thì cũng tốt hơn là mất mạng!
Diệp Bắc Minh quay lại chỗ Tiêu Phi Yên và Nguyên Thi Vũ, chữa vết thương cho họ, sau đó ném cho mỗi người một viên đan dược!
"Viên đan dược này có thể tạm thời ổn định thương thế của hai người, về sau chậm rãi khôi phục là được!"
"Đáng tiếc là Tù Sư đã chạy rồi!"
Diệp Bắc Minh lắc đầu, có chút thất vọng.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Giết!H"Kiếm khí bùng nổ, sương máu bay đầy trời!Dưới Kiếm Trấn Ngục, mười người chết không toàn thây! "Đừng..."“Tôi sai rồi... cứu tôi!"Các tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên!Có người cầu xin tha mạng, có người chiến đấu tới cùng, có người chạy trốn thảm hại!Tất cả đều không ngoại lệ, bị huyết mang đánh úp tới rồi ngã xuống đất.Một lát sau, hơn 500 người cảnh giới Chân Quân đều ngã xuống, ngay cả thân thể cũng không còn sót lại chút gì!Toàn bộ máu thịt và thần hồn đều bị Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục nuốt chửng! Giờ phút này. Ở giữa chiến trường chỉ còn lại một người, Diệp Bắc Minh!Trên người anh tỏa ra một luồng khí tức chết chóc áp đảo, khiến những tu võ giả ở gần tháp Đế Gốt run rẩy và tiếp tục rút lui...Cách xa tháp Đế Cốt cả ngàn dặm. Âm ầml!Một bóng người bay qua như phát điên, nhanh như tia chớp, vang dội như sấm sét!Người này chính là Tù Sư!Sau khi thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục g**t ch*t mất chục Chân Quân cảnh trong nháy mắt, Tù Sư cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức quay người bỏ chạy!"Mẹ kiếp! Tên nhóc này thật sự có được báu vật từ tổ tiên Hoa tộc! Đó là loại kiếm gì vậy?""Thật đáng sợi Vừa nhìn thấy thanh kiếm đó, bổn vương đã có cảm giác như: tử thần đang bóp cổ mình!"'Tù Sư không muốn tin!Hắn ta có một ảo tưởng.Nếu ở lại thì mình chắc chắn sẽ chết khi đối mặt với thanh kiếm đó! Vì vậy, Tù Sư đã lợi dụng lúc hỗn loạn để trốn thoát!Dù có xấu hổ thì cũng tốt hơn là mất mạng!Diệp Bắc Minh quay lại chỗ Tiêu Phi Yên và Nguyên Thi Vũ, chữa vết thương cho họ, sau đó ném cho mỗi người một viên đan dược!"Viên đan dược này có thể tạm thời ổn định thương thế của hai người, về sau chậm rãi khôi phục là được!""Đáng tiếc là Tù Sư đã chạy rồi!"Diệp Bắc Minh lắc đầu, có chút thất vọng.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!