Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4225: Ngọn lửa bùng cháy
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đúng lúc chuyến đò trước mới rời đi.Diệp Bắc Minh là người đầu tiên xếp hàng, một người không nhìn rõ được giới tính, ẩn mình trong chiếc áo choàng rộng màu đen, nói với giọng vô hồn: “Sinh thần bát tự!”“Ngày 16 tháng 10 năm 1998”, Diệp Bắc Minh nói.Lão giả đó lấy ra một ngọn đèn linh hồn, đưa nó về phía ngọn nến trắng trên tay mình và đốt lên.Phập—! Khoảnh khắc ngọn nến được thắp lên, nó đột nhiên vụt tắt.“Cậu!”Lão giả đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt già nua tái nhợt, trong con ngươi là vẻ kinh hãi: “Minh Chúc không thể thắp sáng? Sao có thể chứ?”“Trong sổ sinh tử không hề có sinh thần bát tự của cậu? Cậu rốt cuộc là ai?” Rì rầm!Bến đò Hoàng Tuyền vốn dĩ trầm lặng, thoáng chốc trở nên nhốn nháo.Vô số người ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Diệp Bắc Minh.Ở phía trong cùng của bến đò, đôi mắt của ông già lưng còng không ngừng lóe lên.Diệp Bắc Minh cau mày: “Tôi không biết ông đang nói gì!”Lão giả cười khà khà, lộ ra một hàm răng đen nhánh: “Thằng nhóc, sổ sinh tử không có tên của cậu, cũng có nghĩa là cậu sinh ra đã thiếu một hồn một phách!”“Cậu vốn dĩ không thuộc về Dương giới, việc cậu đến Hoàng Tuyền chính là số kiếp đã định”.“Nhưng lão thân này muốn nhắc nhở cậu một câu, thân phận này của cậu nếu đi đến Minh Giới, chỉ có đi mà không có về, chắc chắn sẽ chết!”“Khà khà khà....” Lão giả cười một tiếng: “Cậu, còn muốn đi không?”“Ông cho rằng tôi là Đại Học Hạ Môn à?”, Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: “đ*t”Lão giả cau mày: “Cái gì mà tuyết rơi?” “Nếu như cậu nhất quyết muốn đi, thì ta cũng không ngăn cản?”Vừa nói.Lão giả tùy ý lấy ra một chiếc bình pha lê trong suốt: “Đổ đầy máu của cậu vào trong chiếc bình này”.Diệp Bắc Minh lấy ra một con dao găm, cắt vào lòng bàn tay mình, máu tươi từng giọt tí tách chảy cho đến khi đầy bình.“Còn cần một lọn tóc của cậu!” Diệp Bắc Minh làm theo lời lão giả, cắt một lọn tóc đưa cho ông ta.Lão giả nhét tóc của Diệp Bắc Minh vào trong bình pha lê, dùng ngọn đèn linh hồn trong tay thắp sáng nó.Bùng!Ngọn lửa bùng cháy.Một cảnh tượng kì diệu xuất hiện.Ngọn nến trong tay những người khác đều có ánh sáng màu vàng nhạt.Riêng ngọn nến thắp trong bình pha lê của Diệp Bắc Minh là có màu đỏ tươi. Nó giống như bị nhuộm bởi máu tươi vậy.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đúng lúc chuyến đò trước mới rời đi.
Diệp Bắc Minh là người đầu tiên xếp hàng, một người không nhìn rõ được giới tính, ẩn mình trong chiếc áo choàng rộng màu đen, nói với giọng vô hồn: “Sinh thần bát tự!”
“Ngày 16 tháng 10 năm 1998”, Diệp Bắc Minh nói.
Lão giả đó lấy ra một ngọn đèn linh hồn, đưa nó về phía ngọn nến trắng trên tay mình và đốt lên.
Phập—! Khoảnh khắc ngọn nến được thắp lên, nó đột nhiên vụt tắt.
“Cậu!”
Lão giả đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt già nua tái nhợt, trong con ngươi là vẻ kinh hãi: “Minh Chúc không thể thắp sáng? Sao có thể chứ?”
“Trong sổ sinh tử không hề có sinh thần bát tự của cậu? Cậu rốt cuộc là ai?” Rì rầm!
Bến đò Hoàng Tuyền vốn dĩ trầm lặng, thoáng chốc trở nên nhốn nháo.
Vô số người ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Diệp Bắc Minh.
Ở phía trong cùng của bến đò, đôi mắt của ông già lưng còng không ngừng lóe lên.
Diệp Bắc Minh cau mày: “Tôi không biết ông đang nói gì!”
Lão giả cười khà khà, lộ ra một hàm răng đen nhánh: “Thằng nhóc, sổ sinh tử không có tên của cậu, cũng có nghĩa là cậu sinh ra đã thiếu một hồn một phách!”
“Cậu vốn dĩ không thuộc về Dương giới, việc cậu đến Hoàng Tuyền chính là số kiếp đã định”.
“Nhưng lão thân này muốn nhắc nhở cậu một câu, thân phận này của cậu nếu đi đến Minh Giới, chỉ có đi mà không có về, chắc chắn sẽ chết!”
“Khà khà khà....” Lão giả cười một tiếng: “Cậu, còn muốn đi không?”
“Ông cho rằng tôi là Đại Học Hạ Môn à?”, Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: “đ*t”
Lão giả cau mày: “Cái gì mà tuyết rơi?” “Nếu như cậu nhất quyết muốn đi, thì ta cũng không ngăn cản?”
Vừa nói.
Lão giả tùy ý lấy ra một chiếc bình pha lê trong suốt: “Đổ đầy máu của cậu vào trong chiếc bình này”.
Diệp Bắc Minh lấy ra một con dao găm, cắt vào lòng bàn tay mình, máu tươi từng giọt tí tách chảy cho đến khi đầy bình.
“Còn cần một lọn tóc của cậu!” Diệp Bắc Minh làm theo lời lão giả, cắt một lọn tóc đưa cho ông ta.
Lão giả nhét tóc của Diệp Bắc Minh vào trong bình pha lê, dùng ngọn đèn linh hồn trong tay thắp sáng nó.
Bùng!
Ngọn lửa bùng cháy.
Một cảnh tượng kì diệu xuất hiện.
Ngọn nến trong tay những người khác đều có ánh sáng màu vàng nhạt.
Riêng ngọn nến thắp trong bình pha lê của Diệp Bắc Minh là có màu đỏ tươi. Nó giống như bị nhuộm bởi máu tươi vậy.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đúng lúc chuyến đò trước mới rời đi.Diệp Bắc Minh là người đầu tiên xếp hàng, một người không nhìn rõ được giới tính, ẩn mình trong chiếc áo choàng rộng màu đen, nói với giọng vô hồn: “Sinh thần bát tự!”“Ngày 16 tháng 10 năm 1998”, Diệp Bắc Minh nói.Lão giả đó lấy ra một ngọn đèn linh hồn, đưa nó về phía ngọn nến trắng trên tay mình và đốt lên.Phập—! Khoảnh khắc ngọn nến được thắp lên, nó đột nhiên vụt tắt.“Cậu!”Lão giả đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt già nua tái nhợt, trong con ngươi là vẻ kinh hãi: “Minh Chúc không thể thắp sáng? Sao có thể chứ?”“Trong sổ sinh tử không hề có sinh thần bát tự của cậu? Cậu rốt cuộc là ai?” Rì rầm!Bến đò Hoàng Tuyền vốn dĩ trầm lặng, thoáng chốc trở nên nhốn nháo.Vô số người ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Diệp Bắc Minh.Ở phía trong cùng của bến đò, đôi mắt của ông già lưng còng không ngừng lóe lên.Diệp Bắc Minh cau mày: “Tôi không biết ông đang nói gì!”Lão giả cười khà khà, lộ ra một hàm răng đen nhánh: “Thằng nhóc, sổ sinh tử không có tên của cậu, cũng có nghĩa là cậu sinh ra đã thiếu một hồn một phách!”“Cậu vốn dĩ không thuộc về Dương giới, việc cậu đến Hoàng Tuyền chính là số kiếp đã định”.“Nhưng lão thân này muốn nhắc nhở cậu một câu, thân phận này của cậu nếu đi đến Minh Giới, chỉ có đi mà không có về, chắc chắn sẽ chết!”“Khà khà khà....” Lão giả cười một tiếng: “Cậu, còn muốn đi không?”“Ông cho rằng tôi là Đại Học Hạ Môn à?”, Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng: “đ*t”Lão giả cau mày: “Cái gì mà tuyết rơi?” “Nếu như cậu nhất quyết muốn đi, thì ta cũng không ngăn cản?”Vừa nói.Lão giả tùy ý lấy ra một chiếc bình pha lê trong suốt: “Đổ đầy máu của cậu vào trong chiếc bình này”.Diệp Bắc Minh lấy ra một con dao găm, cắt vào lòng bàn tay mình, máu tươi từng giọt tí tách chảy cho đến khi đầy bình.“Còn cần một lọn tóc của cậu!” Diệp Bắc Minh làm theo lời lão giả, cắt một lọn tóc đưa cho ông ta.Lão giả nhét tóc của Diệp Bắc Minh vào trong bình pha lê, dùng ngọn đèn linh hồn trong tay thắp sáng nó.Bùng!Ngọn lửa bùng cháy.Một cảnh tượng kì diệu xuất hiện.Ngọn nến trong tay những người khác đều có ánh sáng màu vàng nhạt.Riêng ngọn nến thắp trong bình pha lê của Diệp Bắc Minh là có màu đỏ tươi. Nó giống như bị nhuộm bởi máu tươi vậy.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!