Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4227: Trong nháy mắt
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ha ha!” Diệp Bắc Minh mỉm cười, giơ tay hướng về phía người kia. Thanh niên áo choàng tím nheo mắt lại: “Mày đang muốn chết sao?”Hắn ta đang ở cảnh giới Chân Quân chu kỳ, chỉ một thằng ranh Thần Hoàng cũng dám ra tay với hắn sao?Hắn ta giơ tay hướng về phía cổ tay Diệp Bắc Minh, chuẩn bị phế đi bàn tay của anh.Trong nháy mắt, hai bàn tay chạm nhau, ngón tay của thanh niên áo choàng tím nổ tung tại chỗ, Diệp Bắc Minh nhanh như chớp đã tóm lấy cổ hắn.Từ từ nâng lên cao. Cảm giác nghẹt thở dần ập đến!Ngọn nến Minh Chúc trong tay hắn ta không ngừng rung lắc, có thể tắt bất cứ lúc nào.“Mày... mày dám làm vậy với tao?”Thanh niên áo choàng tím kinh hãi hét lên: “Tao là người của nhà họ Hà ở đại lục Lăng Tiêu, mày dám...”Ẩm!Diệp Bắc Minh ném thanh niên mặc áo choàng tím ra xa, khiến hắn đập mạnh hắn xuống sàn thuyền, hắn ta lăn lông lốc đến bên cạnh mái chèo.“Chào thuyền, hoặc, chết!”Giọng nói lạnh lùng vang lên.Thanh niên mặc áo choàng tím run rẩy, ánh mắt của người trước mặt này lạnh lùng đến đáng sợ. Trực giác mách bảo hắn, nếu không chèo thuyền, hắn ta thực sự sẽ chết.Hắn ta vội vã cầm lấy mái chèo, dùng sức chèo thật mạnh.Hơn mười người đi cùng thấy vậy, định bước tới giúp đỡ.Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Các người ai dám giúp đỡ, tao sẽ vặt đầu hắn xuống!” Lời này vừa nói ra, không ai còn dám cử động nữa.Người đàn ông có khuôn mặt chữ quốc liếc nhìn Diệp Bắc Minh, trong ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng: “Người thanh niên này, cậu có thiên phú không †ồi, tôi tên là Lục Thanh Phong, đến từ Vô Cực Tông của thế giới Bản Nguyên”.“Cậu có hứng thú gia nhập Vô Cực Tông của chúng tôi không?”Con mẹ nó!Thế giới Bản Nguyên.Vô Cực Tông?Bà nó chứ!Thanh niên áo choàng tím nghe được lời này, toàn thân lập tức run lên vì kích động.Hắn ta buột miệng nói: “Lục... Lục tiền tối, tôi tên là Hà Đức Bản...tôi...” “Cút!” Lục Thanh Phong phun ra một câu.Hà Đức Bản cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, tai ù đi, cả người đột nhiên bay ra ngoài.Lục Thanh Phong không thèm nhìn hắn ta mà vẫn mỉm cười với Diệp Bắc Minh: “Chàng thanh niên này, cậu là một hạt giống tốt, cân nhắc một chút!”Diệp Bắc Minh quay lại chỗ cũ, khoanh chân ngồi xuống: “Không thích!” Lục Thanh Phong cau mày.Năm người thanh niên đứng phía sau không nhịn được, một người mặc áo. trắng trong số đó hét lên giận dữ: “Nhóc con, đừng có không biết điều...”“Thôi đi!”Lục Thanh Phong trực tiếp ngăn cản người này tiếp tục nói, lắc lắc đầu.Người áo trắng lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh một cái, đè xuống cơn lửa giận trong lòng.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Ha ha!” Diệp Bắc Minh mỉm cười, giơ tay hướng về phía người kia. Thanh niên áo choàng tím nheo mắt lại: “Mày đang muốn chết sao?”
Hắn ta đang ở cảnh giới Chân Quân chu kỳ, chỉ một thằng ranh Thần Hoàng cũng dám ra tay với hắn sao?
Hắn ta giơ tay hướng về phía cổ tay Diệp Bắc Minh, chuẩn bị phế đi bàn tay của anh.
Trong nháy mắt, hai bàn tay chạm nhau, ngón tay của thanh niên áo choàng tím nổ tung tại chỗ, Diệp Bắc Minh nhanh như chớp đã tóm lấy cổ hắn.
Từ từ nâng lên cao. Cảm giác nghẹt thở dần ập đến!
Ngọn nến Minh Chúc trong tay hắn ta không ngừng rung lắc, có thể tắt bất cứ lúc nào.
“Mày... mày dám làm vậy với tao?”
Thanh niên áo choàng tím kinh hãi hét lên: “Tao là người của nhà họ Hà ở đại lục Lăng Tiêu, mày dám...”
Ẩm!
Diệp Bắc Minh ném thanh niên mặc áo choàng tím ra xa, khiến hắn đập mạnh hắn xuống sàn thuyền, hắn ta lăn lông lốc đến bên cạnh mái chèo.
“Chào thuyền, hoặc, chết!”
Giọng nói lạnh lùng vang lên.
Thanh niên mặc áo choàng tím run rẩy, ánh mắt của người trước mặt này lạnh lùng đến đáng sợ. Trực giác mách bảo hắn, nếu không chèo thuyền, hắn ta thực sự sẽ chết.
Hắn ta vội vã cầm lấy mái chèo, dùng sức chèo thật mạnh.
Hơn mười người đi cùng thấy vậy, định bước tới giúp đỡ.
Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Các người ai dám giúp đỡ, tao sẽ vặt đầu hắn xuống!” Lời này vừa nói ra, không ai còn dám cử động nữa.
Người đàn ông có khuôn mặt chữ quốc liếc nhìn Diệp Bắc Minh, trong ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng: “Người thanh niên này, cậu có thiên phú không †ồi, tôi tên là Lục Thanh Phong, đến từ Vô Cực Tông của thế giới Bản Nguyên”.
“Cậu có hứng thú gia nhập Vô Cực Tông của chúng tôi không?”
Con mẹ nó!
Thế giới Bản Nguyên.
Vô Cực Tông?
Bà nó chứ!
Thanh niên áo choàng tím nghe được lời này, toàn thân lập tức run lên vì kích động.
Hắn ta buột miệng nói: “Lục... Lục tiền tối, tôi tên là Hà Đức Bản...tôi...” “Cút!” Lục Thanh Phong phun ra một câu.
Hà Đức Bản cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, tai ù đi, cả người đột nhiên bay ra ngoài.
Lục Thanh Phong không thèm nhìn hắn ta mà vẫn mỉm cười với Diệp Bắc Minh: “Chàng thanh niên này, cậu là một hạt giống tốt, cân nhắc một chút!”
Diệp Bắc Minh quay lại chỗ cũ, khoanh chân ngồi xuống: “Không thích!” Lục Thanh Phong cau mày.
Năm người thanh niên đứng phía sau không nhịn được, một người mặc áo. trắng trong số đó hét lên giận dữ: “Nhóc con, đừng có không biết điều...”
“Thôi đi!”
Lục Thanh Phong trực tiếp ngăn cản người này tiếp tục nói, lắc lắc đầu.
Người áo trắng lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh một cái, đè xuống cơn lửa giận trong lòng.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ha ha!” Diệp Bắc Minh mỉm cười, giơ tay hướng về phía người kia. Thanh niên áo choàng tím nheo mắt lại: “Mày đang muốn chết sao?”Hắn ta đang ở cảnh giới Chân Quân chu kỳ, chỉ một thằng ranh Thần Hoàng cũng dám ra tay với hắn sao?Hắn ta giơ tay hướng về phía cổ tay Diệp Bắc Minh, chuẩn bị phế đi bàn tay của anh.Trong nháy mắt, hai bàn tay chạm nhau, ngón tay của thanh niên áo choàng tím nổ tung tại chỗ, Diệp Bắc Minh nhanh như chớp đã tóm lấy cổ hắn.Từ từ nâng lên cao. Cảm giác nghẹt thở dần ập đến!Ngọn nến Minh Chúc trong tay hắn ta không ngừng rung lắc, có thể tắt bất cứ lúc nào.“Mày... mày dám làm vậy với tao?”Thanh niên áo choàng tím kinh hãi hét lên: “Tao là người của nhà họ Hà ở đại lục Lăng Tiêu, mày dám...”Ẩm!Diệp Bắc Minh ném thanh niên mặc áo choàng tím ra xa, khiến hắn đập mạnh hắn xuống sàn thuyền, hắn ta lăn lông lốc đến bên cạnh mái chèo.“Chào thuyền, hoặc, chết!”Giọng nói lạnh lùng vang lên.Thanh niên mặc áo choàng tím run rẩy, ánh mắt của người trước mặt này lạnh lùng đến đáng sợ. Trực giác mách bảo hắn, nếu không chèo thuyền, hắn ta thực sự sẽ chết.Hắn ta vội vã cầm lấy mái chèo, dùng sức chèo thật mạnh.Hơn mười người đi cùng thấy vậy, định bước tới giúp đỡ.Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Các người ai dám giúp đỡ, tao sẽ vặt đầu hắn xuống!” Lời này vừa nói ra, không ai còn dám cử động nữa.Người đàn ông có khuôn mặt chữ quốc liếc nhìn Diệp Bắc Minh, trong ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng: “Người thanh niên này, cậu có thiên phú không †ồi, tôi tên là Lục Thanh Phong, đến từ Vô Cực Tông của thế giới Bản Nguyên”.“Cậu có hứng thú gia nhập Vô Cực Tông của chúng tôi không?”Con mẹ nó!Thế giới Bản Nguyên.Vô Cực Tông?Bà nó chứ!Thanh niên áo choàng tím nghe được lời này, toàn thân lập tức run lên vì kích động.Hắn ta buột miệng nói: “Lục... Lục tiền tối, tôi tên là Hà Đức Bản...tôi...” “Cút!” Lục Thanh Phong phun ra một câu.Hà Đức Bản cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, tai ù đi, cả người đột nhiên bay ra ngoài.Lục Thanh Phong không thèm nhìn hắn ta mà vẫn mỉm cười với Diệp Bắc Minh: “Chàng thanh niên này, cậu là một hạt giống tốt, cân nhắc một chút!”Diệp Bắc Minh quay lại chỗ cũ, khoanh chân ngồi xuống: “Không thích!” Lục Thanh Phong cau mày.Năm người thanh niên đứng phía sau không nhịn được, một người mặc áo. trắng trong số đó hét lên giận dữ: “Nhóc con, đừng có không biết điều...”“Thôi đi!”Lục Thanh Phong trực tiếp ngăn cản người này tiếp tục nói, lắc lắc đầu.Người áo trắng lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh một cái, đè xuống cơn lửa giận trong lòng.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!