Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4239: Đạp liên tục mười mấy
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hắn ta đập mạnh xuống đất, trong mắt tràn đầy kinh hãi: “Mày... mày... sao.có thể... vừa nấy là ai đã ra tay? Đó không phải sức mạnh của mày, là ai đang ẩn trong bóng tối?”Hà Tinh Hà như phát điên mà gầm lên. Ánh mắt của lão Chu ba người cũng tràn ngập kinh hoàng. Tất cả nhao nhao lao tới chắn trước mặt Hà Tinh Hà.Diệp Bắc Minh cầm kiếm GCàn Khôn Trấn Ngục, giống như tử thần từng bước từng bước tiến đến: “Dám tổn thương cha mẹ tao, chết không oan!”Câu nói này, vừa hay nhắc nhở Hà Tinh Hà.“Dừng lại. Nếu mày dám tiến lên trước 1 bước, tao lập tức g**t ch*t cha mẹ mày!”Hà Tinh Hà giơ tay lên, hai ngọn nến Minh Chúc đồng thời xuất hiện trong bàn tay hắn ta.Đó chính là hai ngọn nến đại diện cho thần hồn của cha mẹ Diệp Bắc Minh.“Thăng ranh! Mày phải biết rằng, khi nến Minh Chúc tắt đi, có nghĩa là người đó sẽ vĩnh viễn ở lại Minh Giới, không thể rời đi được nữa!”, Hà Tinh Hà lạnh lùng đe dọa: “Tốt nhất là mày nên suy nghĩ kĩ, cha mẹ mày bây giờ vẫn còn là người sống!”“Một khi tao dập tắt hai ngọn nến này, cha mẹ mày sẽ thật sự không cứu được nữa!”Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng!Thấy Diệp Bắc Minh thật sự không dám cử động nữa. “Ha ha ha !”Hà Tinh Hà cười hung hăng: “Lão Chu, phế hắn đi!” “Vâng, công tử”.Lão Chu nhanh chóng lao tới trước mặt Diệp Bắc Minh, nhấc chân quét ngang qua: “Nhãi con, quỳ xuống trước mặt công tử trước đi!”Một cước này hung hãn đạp mạnh vào đầu gối Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh hừ lạnh nói: “Thả cha mẹ tao ra, tao có thể không giết mày!” “Ha ha hat”Hà Tinh Hà chậm rãi đứng dậy, cười ra nước mắt: “Ranh con, không ngờ mày lại hiếu thảo như vậy. Đã thế, tao sẽ thổi tắt nến của bọn họ!”Phù...Hắn ta thổi ra một hơi.“Không!", Diệp Bắc Minh phẫn nộ gầm lên. Lửa của hai ngọn nến Minh Chúc xao động, thiếu chút nữa là bị thổi tắt.Nhìn thấy ngọn lửa ổn định trở lại, hơi thở của Diệp Bắc Minh trở nên dồn dập, vừa rồi tim anh gần như đã nhảy ra khỏi lồng ngực.Hà Tinh Hà càng cảm thấy có thể bắt chẹt được Diệp Bắc Minh: “Ha ha ha, mày nhìn thấy chưa? Đứa con hiếu thảo! Thật là hiếu thảo quá đi!”“Sao mày vẫn còn chưa quỳ xuống!?”Lão Chu cũng giận dữ mà hét lên, điên cuồng đá vào đầu gối Diệp Bắc Minh.Bịch! Bịch! Bịch!Đạp liên tục mười mấy đạp trong một hơi thở.Khớp gối của Diệp Bắc Minh máu thịt lẫn lộn.Diệp Bắc Minh vẫn nghiến răng chịu đựng.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Hắn ta đập mạnh xuống đất, trong mắt tràn đầy kinh hãi: “Mày... mày... sao.
có thể... vừa nấy là ai đã ra tay? Đó không phải sức mạnh của mày, là ai đang ẩn trong bóng tối?”
Hà Tinh Hà như phát điên mà gầm lên. Ánh mắt của lão Chu ba người cũng tràn ngập kinh hoàng. Tất cả nhao nhao lao tới chắn trước mặt Hà Tinh Hà.
Diệp Bắc Minh cầm kiếm GCàn Khôn Trấn Ngục, giống như tử thần từng bước từng bước tiến đến: “Dám tổn thương cha mẹ tao, chết không oan!”
Câu nói này, vừa hay nhắc nhở Hà Tinh Hà.
“Dừng lại. Nếu mày dám tiến lên trước 1 bước, tao lập tức g**t ch*t cha mẹ mày!”
Hà Tinh Hà giơ tay lên, hai ngọn nến Minh Chúc đồng thời xuất hiện trong bàn tay hắn ta.
Đó chính là hai ngọn nến đại diện cho thần hồn của cha mẹ Diệp Bắc Minh.
“Thăng ranh! Mày phải biết rằng, khi nến Minh Chúc tắt đi, có nghĩa là người đó sẽ vĩnh viễn ở lại Minh Giới, không thể rời đi được nữa!”, Hà Tinh Hà lạnh lùng đe dọa: “Tốt nhất là mày nên suy nghĩ kĩ, cha mẹ mày bây giờ vẫn còn là người sống!”
“Một khi tao dập tắt hai ngọn nến này, cha mẹ mày sẽ thật sự không cứu được nữa!”
Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng!
Thấy Diệp Bắc Minh thật sự không dám cử động nữa. “Ha ha ha !”
Hà Tinh Hà cười hung hăng: “Lão Chu, phế hắn đi!” “Vâng, công tử”.
Lão Chu nhanh chóng lao tới trước mặt Diệp Bắc Minh, nhấc chân quét ngang qua: “Nhãi con, quỳ xuống trước mặt công tử trước đi!”
Một cước này hung hãn đạp mạnh vào đầu gối Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh hừ lạnh nói: “Thả cha mẹ tao ra, tao có thể không giết mày!” “Ha ha hat”
Hà Tinh Hà chậm rãi đứng dậy, cười ra nước mắt: “Ranh con, không ngờ mày lại hiếu thảo như vậy. Đã thế, tao sẽ thổi tắt nến của bọn họ!”
Phù...
Hắn ta thổi ra một hơi.
“Không!", Diệp Bắc Minh phẫn nộ gầm lên. Lửa của hai ngọn nến Minh Chúc xao động, thiếu chút nữa là bị thổi tắt.
Nhìn thấy ngọn lửa ổn định trở lại, hơi thở của Diệp Bắc Minh trở nên dồn dập, vừa rồi tim anh gần như đã nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hà Tinh Hà càng cảm thấy có thể bắt chẹt được Diệp Bắc Minh: “Ha ha ha, mày nhìn thấy chưa? Đứa con hiếu thảo! Thật là hiếu thảo quá đi!”
“Sao mày vẫn còn chưa quỳ xuống!?”
Lão Chu cũng giận dữ mà hét lên, điên cuồng đá vào đầu gối Diệp Bắc Minh.
Bịch! Bịch! Bịch!
Đạp liên tục mười mấy đạp trong một hơi thở.
Khớp gối của Diệp Bắc Minh máu thịt lẫn lộn.
Diệp Bắc Minh vẫn nghiến răng chịu đựng.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hắn ta đập mạnh xuống đất, trong mắt tràn đầy kinh hãi: “Mày... mày... sao.có thể... vừa nấy là ai đã ra tay? Đó không phải sức mạnh của mày, là ai đang ẩn trong bóng tối?”Hà Tinh Hà như phát điên mà gầm lên. Ánh mắt của lão Chu ba người cũng tràn ngập kinh hoàng. Tất cả nhao nhao lao tới chắn trước mặt Hà Tinh Hà.Diệp Bắc Minh cầm kiếm GCàn Khôn Trấn Ngục, giống như tử thần từng bước từng bước tiến đến: “Dám tổn thương cha mẹ tao, chết không oan!”Câu nói này, vừa hay nhắc nhở Hà Tinh Hà.“Dừng lại. Nếu mày dám tiến lên trước 1 bước, tao lập tức g**t ch*t cha mẹ mày!”Hà Tinh Hà giơ tay lên, hai ngọn nến Minh Chúc đồng thời xuất hiện trong bàn tay hắn ta.Đó chính là hai ngọn nến đại diện cho thần hồn của cha mẹ Diệp Bắc Minh.“Thăng ranh! Mày phải biết rằng, khi nến Minh Chúc tắt đi, có nghĩa là người đó sẽ vĩnh viễn ở lại Minh Giới, không thể rời đi được nữa!”, Hà Tinh Hà lạnh lùng đe dọa: “Tốt nhất là mày nên suy nghĩ kĩ, cha mẹ mày bây giờ vẫn còn là người sống!”“Một khi tao dập tắt hai ngọn nến này, cha mẹ mày sẽ thật sự không cứu được nữa!”Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng!Thấy Diệp Bắc Minh thật sự không dám cử động nữa. “Ha ha ha !”Hà Tinh Hà cười hung hăng: “Lão Chu, phế hắn đi!” “Vâng, công tử”.Lão Chu nhanh chóng lao tới trước mặt Diệp Bắc Minh, nhấc chân quét ngang qua: “Nhãi con, quỳ xuống trước mặt công tử trước đi!”Một cước này hung hãn đạp mạnh vào đầu gối Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh hừ lạnh nói: “Thả cha mẹ tao ra, tao có thể không giết mày!” “Ha ha hat”Hà Tinh Hà chậm rãi đứng dậy, cười ra nước mắt: “Ranh con, không ngờ mày lại hiếu thảo như vậy. Đã thế, tao sẽ thổi tắt nến của bọn họ!”Phù...Hắn ta thổi ra một hơi.“Không!", Diệp Bắc Minh phẫn nộ gầm lên. Lửa của hai ngọn nến Minh Chúc xao động, thiếu chút nữa là bị thổi tắt.Nhìn thấy ngọn lửa ổn định trở lại, hơi thở của Diệp Bắc Minh trở nên dồn dập, vừa rồi tim anh gần như đã nhảy ra khỏi lồng ngực.Hà Tinh Hà càng cảm thấy có thể bắt chẹt được Diệp Bắc Minh: “Ha ha ha, mày nhìn thấy chưa? Đứa con hiếu thảo! Thật là hiếu thảo quá đi!”“Sao mày vẫn còn chưa quỳ xuống!?”Lão Chu cũng giận dữ mà hét lên, điên cuồng đá vào đầu gối Diệp Bắc Minh.Bịch! Bịch! Bịch!Đạp liên tục mười mấy đạp trong một hơi thở.Khớp gối của Diệp Bắc Minh máu thịt lẫn lộn.Diệp Bắc Minh vẫn nghiến răng chịu đựng.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!