Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4244: Nghe lời của mẹ nói
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”“Vật này cực kỳ hùng mạnh, đã từng là thánh vật vô thượng của Hoa Tộc, tổ tiên của Hoa Tổ chúng ta từng là nô bộc cho tòa tháp đới.“Tháp này thuộc về Hoa Vương Diệp Quân Lâm, còn về việc ông ta lấy được nó từ đâu thì mẹ cũng không biết”.“Còn có một thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đi kèm với tòa tháp đó, uy lực có thanh kiếm có thể chặt đứt thiên không, cực kỳ lợi hại!”“Hoa Tộc bị diệt vong chính bởi vì có người ở thế giới Bản Nguyên muốn cướp đi hai báu vật này!”“Thánh tháp đã mất tích từ lâu, Thánh Kiến có lẽ nằm trong miếng ngọc bội mà mẹ đưa cho conl”Nghe lời của mẹ nói.Diệp Bắc Minh ngây người, tổ tiên Hoa Tộc lại là nô bộc của tháp Càn Khôn Trấn Ngục ư?Chẳng trách lần đầu tiên chạm trán với tháp Càn Khôn Trấn Ngục, lão già này đã nhất quyết bắt anh nhận nó làm chủ nhân.Nếu mẹ anh biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã nhận mình làm chủ.Không biết sẽ có biểu cảm như thế nào.Trong khi anh đang suy nghĩ, có nên chia sẻ bí mật này hay không.Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, tôi nhắc nhở cậu một câu. Tốt nhất cậu không nên cho người khác biết về sự tồn tại của bổn tháp!"“Mặc dù cha mẹ cậu không phải là người ngoài, nhưng cậu nên nhớ!”“Thế giới này có thuật sưu hồn, nói một câu không dễ nghe, nếu một ngày nào đó cha mẹ cậu bị người khác dùng thuật sưu hồn, biết được sự tồn tại củabổn tháp!”“Khi đó cậu sẽ phải đối mặt với chuyện gì, không cần bổn tháp phải nói nữa đúng không?”Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút, truyền âm: “Tôi hiểu rồi!”Giữ kín bí mật này không chỉ là để bảo vệ tiểu tháp, càng là bảo vệ cha mẹ.Thấy Diệp Bắc Minh im lặng không nói gì.Diệp Thanh Lam liền nhắc nhở: “Minh Nhi, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục con cũng nên ít sử dụng lại, cho dù dùng thì cũng phải chú ý bên cạnh không có người”.“Hoặc kẻ địch đã nhìn thấy thanh kiếm này đều không được phép sống sót”.Diệp Thanh Lam, người trước nay vẫn luôn dịu dàng.Khi nói những lời này, ánh mắt lại ngập tràn sát ý.Diệp Bắc Minh gật đầu: “Con hiểu ạ”.Diệp Thanh Lam cũng gật đầu: “Để cha trả lời vấn đề thứ hai cho con đi”.Sắc mặt Dạ Huyền nghiêm nghị: “Cha và mẹ con đến U Minh Giới là để tìm di tích còn lưu lại của Thiên Ma Tộc”.“Lúc còn nhỏ cha rất ham chơi, Ma Đế đã đưa ta và chín người nữa ra ngoài thám hiểm!”“Lúc đó cha còn bế theo em gái mình là Tử Huyền đi cùng, kết quả lại đi nhầm vào một vết nứt không gian!”Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”
“Vật này cực kỳ hùng mạnh, đã từng là thánh vật vô thượng của Hoa Tộc, tổ tiên của Hoa Tổ chúng ta từng là nô bộc cho tòa tháp đới.
“Tháp này thuộc về Hoa Vương Diệp Quân Lâm, còn về việc ông ta lấy được nó từ đâu thì mẹ cũng không biết”.
“Còn có một thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đi kèm với tòa tháp đó, uy lực có thanh kiếm có thể chặt đứt thiên không, cực kỳ lợi hại!”
“Hoa Tộc bị diệt vong chính bởi vì có người ở thế giới Bản Nguyên muốn cướp đi hai báu vật này!”
“Thánh tháp đã mất tích từ lâu, Thánh Kiến có lẽ nằm trong miếng ngọc bội mà mẹ đưa cho conl”
Nghe lời của mẹ nói.
Diệp Bắc Minh ngây người, tổ tiên Hoa Tộc lại là nô bộc của tháp Càn Khôn Trấn Ngục ư?
Chẳng trách lần đầu tiên chạm trán với tháp Càn Khôn Trấn Ngục, lão già này đã nhất quyết bắt anh nhận nó làm chủ nhân.
Nếu mẹ anh biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã nhận mình làm chủ.
Không biết sẽ có biểu cảm như thế nào.
Trong khi anh đang suy nghĩ, có nên chia sẻ bí mật này hay không.
Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, tôi nhắc nhở cậu một câu. Tốt nhất cậu không nên cho người khác biết về sự tồn tại của bổn tháp!"
“Mặc dù cha mẹ cậu không phải là người ngoài, nhưng cậu nên nhớ!”
“Thế giới này có thuật sưu hồn, nói một câu không dễ nghe, nếu một ngày nào đó cha mẹ cậu bị người khác dùng thuật sưu hồn, biết được sự tồn tại của
bổn tháp!”
“Khi đó cậu sẽ phải đối mặt với chuyện gì, không cần bổn tháp phải nói nữa đúng không?”
Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút, truyền âm: “Tôi hiểu rồi!”
Giữ kín bí mật này không chỉ là để bảo vệ tiểu tháp, càng là bảo vệ cha mẹ.
Thấy Diệp Bắc Minh im lặng không nói gì.
Diệp Thanh Lam liền nhắc nhở: “Minh Nhi, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục con cũng nên ít sử dụng lại, cho dù dùng thì cũng phải chú ý bên cạnh không có người”.
“Hoặc kẻ địch đã nhìn thấy thanh kiếm này đều không được phép sống sót”.
Diệp Thanh Lam, người trước nay vẫn luôn dịu dàng.
Khi nói những lời này, ánh mắt lại ngập tràn sát ý.
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Con hiểu ạ”.
Diệp Thanh Lam cũng gật đầu: “Để cha trả lời vấn đề thứ hai cho con đi”.
Sắc mặt Dạ Huyền nghiêm nghị: “Cha và mẹ con đến U Minh Giới là để tìm di tích còn lưu lại của Thiên Ma Tộc”.
“Lúc còn nhỏ cha rất ham chơi, Ma Đế đã đưa ta và chín người nữa ra ngoài thám hiểm!”
“Lúc đó cha còn bế theo em gái mình là Tử Huyền đi cùng, kết quả lại đi nhầm vào một vết nứt không gian!”
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”“Vật này cực kỳ hùng mạnh, đã từng là thánh vật vô thượng của Hoa Tộc, tổ tiên của Hoa Tổ chúng ta từng là nô bộc cho tòa tháp đới.“Tháp này thuộc về Hoa Vương Diệp Quân Lâm, còn về việc ông ta lấy được nó từ đâu thì mẹ cũng không biết”.“Còn có một thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục đi kèm với tòa tháp đó, uy lực có thanh kiếm có thể chặt đứt thiên không, cực kỳ lợi hại!”“Hoa Tộc bị diệt vong chính bởi vì có người ở thế giới Bản Nguyên muốn cướp đi hai báu vật này!”“Thánh tháp đã mất tích từ lâu, Thánh Kiến có lẽ nằm trong miếng ngọc bội mà mẹ đưa cho conl”Nghe lời của mẹ nói.Diệp Bắc Minh ngây người, tổ tiên Hoa Tộc lại là nô bộc của tháp Càn Khôn Trấn Ngục ư?Chẳng trách lần đầu tiên chạm trán với tháp Càn Khôn Trấn Ngục, lão già này đã nhất quyết bắt anh nhận nó làm chủ nhân.Nếu mẹ anh biết tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã nhận mình làm chủ.Không biết sẽ có biểu cảm như thế nào.Trong khi anh đang suy nghĩ, có nên chia sẻ bí mật này hay không.Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, tôi nhắc nhở cậu một câu. Tốt nhất cậu không nên cho người khác biết về sự tồn tại của bổn tháp!"“Mặc dù cha mẹ cậu không phải là người ngoài, nhưng cậu nên nhớ!”“Thế giới này có thuật sưu hồn, nói một câu không dễ nghe, nếu một ngày nào đó cha mẹ cậu bị người khác dùng thuật sưu hồn, biết được sự tồn tại củabổn tháp!”“Khi đó cậu sẽ phải đối mặt với chuyện gì, không cần bổn tháp phải nói nữa đúng không?”Diệp Bắc Minh suy nghĩ một chút, truyền âm: “Tôi hiểu rồi!”Giữ kín bí mật này không chỉ là để bảo vệ tiểu tháp, càng là bảo vệ cha mẹ.Thấy Diệp Bắc Minh im lặng không nói gì.Diệp Thanh Lam liền nhắc nhở: “Minh Nhi, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục con cũng nên ít sử dụng lại, cho dù dùng thì cũng phải chú ý bên cạnh không có người”.“Hoặc kẻ địch đã nhìn thấy thanh kiếm này đều không được phép sống sót”.Diệp Thanh Lam, người trước nay vẫn luôn dịu dàng.Khi nói những lời này, ánh mắt lại ngập tràn sát ý.Diệp Bắc Minh gật đầu: “Con hiểu ạ”.Diệp Thanh Lam cũng gật đầu: “Để cha trả lời vấn đề thứ hai cho con đi”.Sắc mặt Dạ Huyền nghiêm nghị: “Cha và mẹ con đến U Minh Giới là để tìm di tích còn lưu lại của Thiên Ma Tộc”.“Lúc còn nhỏ cha rất ham chơi, Ma Đế đã đưa ta và chín người nữa ra ngoài thám hiểm!”“Lúc đó cha còn bế theo em gái mình là Tử Huyền đi cùng, kết quả lại đi nhầm vào một vết nứt không gian!”Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!