Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4246: Đã đến lúc này

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, tâm lý của cô gái này thật mạnh mẽ.Đã đến lúc này rồi vẫn còn có tâm trạng nói đùa!"Nếu không phải vừa rồi có cô ra tay thì nến Minh Chúc của cha mẹ tôi đã bị Hà Tinh Hà dập tắt rồi, hậu quả thật không dám tưởng tượng!”, Diệp Bắc Minh lắc đầu nói.“Tôi cảm ơn cô còn không kịp sao có thể có ý nghĩ giết người diệt khẩu cơ chứi”“Chỉ là tháp Càn Khôn Trấn Ngục có liên quan đến tính mạng của ba người nhà tôi, hy vọng cô không tiết lộ ra ngoài”.Cô gái nhàn nhạt phun ra một câu: “Ai mà không có bí mật đâu?” Diệp Bắc Minh nghe vậy thì sững người.“Anh yên tâm, Đường Lạc Âm tôi tuyệt đối không phải loại người nhiều chuyện đói!”“Đúng rồi, anh tên là gì?”, Đường Lạc Âm mặt đầy ý cười hỏi.“Tôi tên là Diệp Bắc Minh, đây là cha của tôi, Dạ Huyền và mẹ là Diệp Thanh Laml”Đường Lạc Âm nhoẻn miệng cười ngọt ngào: “Cháu chào bác Dạ, bác Diệp”. “Chào cô!” Dạ Huyền cứng ngắc gật đầu.Diệp Thanh Lam thì bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ của Đường Lạc Âm rồi từ trong nhãn chứa vật lấy ra một chiếc vòng tay và đeo vào cổ tay cô.“Lần đầu gặp mặt không chuẩn bị được thứ gì tốt, chiếc vòng tay này tặng cho cháu”.Diệp Bắc Minh phát hiện ra rằng, đây là vòng tay mẹ luôn mang theo bên mình!Tay nghề vô cùng tỉnh xảo, là một trong những món đồ mẹ quý trọng!“Mẹ, sao mẹ lại tặng thứ này cho cô ấy?”, Diệp Bắc Minh không kìm được cau mày hỏi.Diệp Thanh Lam quăng cho anh một cái trợn trắng mắt: “Cũng không phải đồ vật quý giá gì!"“Mẹ và Lạc Âm hợp ý, con bé còn là ân nhân cứu mạng của cha mẹ, mẹ tặng cho con bé một món quà kỷ niệm thì đã sao?”“Không lẽ chuyện này con cũng muốn quản?”Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, tâm lý của cô gái này thật mạnh mẽ.

Đã đến lúc này rồi vẫn còn có tâm trạng nói đùa!

"Nếu không phải vừa rồi có cô ra tay thì nến Minh Chúc của cha mẹ tôi đã bị Hà Tinh Hà dập tắt rồi, hậu quả thật không dám tưởng tượng!”, Diệp Bắc Minh lắc đầu nói.

“Tôi cảm ơn cô còn không kịp sao có thể có ý nghĩ giết người diệt khẩu cơ chứi”

“Chỉ là tháp Càn Khôn Trấn Ngục có liên quan đến tính mạng của ba người nhà tôi, hy vọng cô không tiết lộ ra ngoài”.

Cô gái nhàn nhạt phun ra một câu: “Ai mà không có bí mật đâu?” Diệp Bắc Minh nghe vậy thì sững người.

“Anh yên tâm, Đường Lạc Âm tôi tuyệt đối không phải loại người nhiều chuyện đói!”

“Đúng rồi, anh tên là gì?”, Đường Lạc Âm mặt đầy ý cười hỏi.

“Tôi tên là Diệp Bắc Minh, đây là cha của tôi, Dạ Huyền và mẹ là Diệp Thanh Laml”

Đường Lạc Âm nhoẻn miệng cười ngọt ngào: “Cháu chào bác Dạ, bác Diệp”. “Chào cô!” Dạ Huyền cứng ngắc gật đầu.

Diệp Thanh Lam thì bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ của Đường Lạc Âm rồi từ trong nhãn chứa vật lấy ra một chiếc vòng tay và đeo vào cổ tay cô.

“Lần đầu gặp mặt không chuẩn bị được thứ gì tốt, chiếc vòng tay này tặng cho cháu”.

Diệp Bắc Minh phát hiện ra rằng, đây là vòng tay mẹ luôn mang theo bên mình!

Tay nghề vô cùng tỉnh xảo, là một trong những món đồ mẹ quý trọng!

“Mẹ, sao mẹ lại tặng thứ này cho cô ấy?”, Diệp Bắc Minh không kìm được cau mày hỏi.

Diệp Thanh Lam quăng cho anh một cái trợn trắng mắt: “Cũng không phải đồ vật quý giá gì!"

“Mẹ và Lạc Âm hợp ý, con bé còn là ân nhân cứu mạng của cha mẹ, mẹ tặng cho con bé một món quà kỷ niệm thì đã sao?”

“Không lẽ chuyện này con cũng muốn quản?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh có chút không nói nên lời, tâm lý của cô gái này thật mạnh mẽ.Đã đến lúc này rồi vẫn còn có tâm trạng nói đùa!"Nếu không phải vừa rồi có cô ra tay thì nến Minh Chúc của cha mẹ tôi đã bị Hà Tinh Hà dập tắt rồi, hậu quả thật không dám tưởng tượng!”, Diệp Bắc Minh lắc đầu nói.“Tôi cảm ơn cô còn không kịp sao có thể có ý nghĩ giết người diệt khẩu cơ chứi”“Chỉ là tháp Càn Khôn Trấn Ngục có liên quan đến tính mạng của ba người nhà tôi, hy vọng cô không tiết lộ ra ngoài”.Cô gái nhàn nhạt phun ra một câu: “Ai mà không có bí mật đâu?” Diệp Bắc Minh nghe vậy thì sững người.“Anh yên tâm, Đường Lạc Âm tôi tuyệt đối không phải loại người nhiều chuyện đói!”“Đúng rồi, anh tên là gì?”, Đường Lạc Âm mặt đầy ý cười hỏi.“Tôi tên là Diệp Bắc Minh, đây là cha của tôi, Dạ Huyền và mẹ là Diệp Thanh Laml”Đường Lạc Âm nhoẻn miệng cười ngọt ngào: “Cháu chào bác Dạ, bác Diệp”. “Chào cô!” Dạ Huyền cứng ngắc gật đầu.Diệp Thanh Lam thì bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ của Đường Lạc Âm rồi từ trong nhãn chứa vật lấy ra một chiếc vòng tay và đeo vào cổ tay cô.“Lần đầu gặp mặt không chuẩn bị được thứ gì tốt, chiếc vòng tay này tặng cho cháu”.Diệp Bắc Minh phát hiện ra rằng, đây là vòng tay mẹ luôn mang theo bên mình!Tay nghề vô cùng tỉnh xảo, là một trong những món đồ mẹ quý trọng!“Mẹ, sao mẹ lại tặng thứ này cho cô ấy?”, Diệp Bắc Minh không kìm được cau mày hỏi.Diệp Thanh Lam quăng cho anh một cái trợn trắng mắt: “Cũng không phải đồ vật quý giá gì!"“Mẹ và Lạc Âm hợp ý, con bé còn là ân nhân cứu mạng của cha mẹ, mẹ tặng cho con bé một món quà kỷ niệm thì đã sao?”“Không lẽ chuyện này con cũng muốn quản?”Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4246: Đã đến lúc này