Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4267: Ai mà nghĩ tới

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bang!Mặt đất rung chuyển.Khói bụi cuồn cuộn, mọi thứ trở nên im lặng đến đáng sợ. Đợi cho đến khi khói tan.Nơi bị chân Thiên Cẩu đè xuống trực tiếp bị lõm xuống, Diệp Bắc Minh đã biến mất không dấu vết.“Ha ha hai” “Chỉ thế thôi sao? Quá yếu!” Đám người Tù Tộc cười lớn.Vẻ mặt Tù Sư nghỉ hoặc: “Thằng nhóc đó chết rồi sao? Chết dễ dàng như vậy?”Sau đó lại nghĩ: “Cũng đúng, thằng ranh đó có lợi hại thế nào thì cũng không phải là đối thủ của cảnh giới Thần Quân!”Đột nhiên. Rầm! Âm thanh của kiếm khí truyền tới.“PhụTất cả người của Tù Tộc đều quay lại nhìn, vừa hay thấy được cảnh tượng này.Máu tươi bay tung tóe, cái đầu chó trong ba cái đầu kia nổ tung.Hai cái đầu còn lại cảm thấy đau đớn, kêu lên một tiếng thảm thiết: “A... đầu của tôi!”“Trời ơiTộc nhân Tù Tộc run rẩy vì sợ hãi, sửng sốt nhìn chàng trai trẻ đang nắm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay.Hắn không những không chết mà còn chặt đứt một cái đầu của lão tổ. Đây là quái vật gì vậy? “Tiểu súc sinh, mày phải chết!”Đôi mắt của đầu rắn và đầu rùa đỏ ngầu, phát ra oán khí vô tận, giống như phát điên lao về phía Diệp Bắc Minh.Diệp Bắc Minh khẽ híp mắt.Khí tức của lão tổ Tù Tộc rõ ràng đã giảm xuống, từ cảnh giới Thần Quân trung kỳ xuống chu kỳ.Cảm giác áp bức càng không bằng lúc trước.“Chặt cái đầu rắn này trước!”Diệp Bắc Minh không chút sợ hãi, bước lên một bước. Khi lão tổ Tù Tộc giết về phía anh, thuấn ảnh, biết mất. Sau đó anh xuất hiện phía sau lão tổ Tù Tộc.Phập!Kiếm trong tay được vung ra, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Bùm!Đầu rắn nổ tung.“Chém đứt cái đầu rùa này nữa!”Kiếm thứ ba lao tới, không chút dè dặt, kiếm khí mang theo năng lượng sấm sét, sát khí như bao trùm thiên địa.Phụt!! Đầu rùa nổ tung! Thân thể ngã xuống đất. Toàn hiện trường yên lặng như chết.“Lão tổ, chết rồi... sao có thể chứ...”, thân thể Tù Sư cứng đờ, không ngừng run lên.“Thình thịch...”Mười mấy vạn người của Tù Tộc bị dọa đến mức tim như nổ tung, nhìn trân trân vào thi thể không đầu của lão tổ!Đầu óc họ trống rỗng.Ai mà nghĩ tới, Diệp Bắc Minh con mẹ nó lại dùng ba kiếm g**t ch*t lão tổ của họ! Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bang!

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi cuồn cuộn, mọi thứ trở nên im lặng đến đáng sợ. Đợi cho đến khi khói tan.

Nơi bị chân Thiên Cẩu đè xuống trực tiếp bị lõm xuống, Diệp Bắc Minh đã biến mất không dấu vết.

“Ha ha hai” “Chỉ thế thôi sao? Quá yếu!” Đám người Tù Tộc cười lớn.

Vẻ mặt Tù Sư nghỉ hoặc: “Thằng nhóc đó chết rồi sao? Chết dễ dàng như vậy?”

Sau đó lại nghĩ: “Cũng đúng, thằng ranh đó có lợi hại thế nào thì cũng không phải là đối thủ của cảnh giới Thần Quân!”

Đột nhiên. Rầm! Âm thanh của kiếm khí truyền tới.

“Phụ

Tất cả người của Tù Tộc đều quay lại nhìn, vừa hay thấy được cảnh tượng này.

Máu tươi bay tung tóe, cái đầu chó trong ba cái đầu kia nổ tung.

Hai cái đầu còn lại cảm thấy đau đớn, kêu lên một tiếng thảm thiết: “A... đầu của tôi!”

“Trời ơi

Tộc nhân Tù Tộc run rẩy vì sợ hãi, sửng sốt nhìn chàng trai trẻ đang nắm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay.

Hắn không những không chết mà còn chặt đứt một cái đầu của lão tổ. Đây là quái vật gì vậy? “Tiểu súc sinh, mày phải chết!”

Đôi mắt của đầu rắn và đầu rùa đỏ ngầu, phát ra oán khí vô tận, giống như phát điên lao về phía Diệp Bắc Minh.

Diệp Bắc Minh khẽ híp mắt.

Khí tức của lão tổ Tù Tộc rõ ràng đã giảm xuống, từ cảnh giới Thần Quân trung kỳ xuống chu kỳ.

Cảm giác áp bức càng không bằng lúc trước.

“Chặt cái đầu rắn này trước!”

Diệp Bắc Minh không chút sợ hãi, bước lên một bước. Khi lão tổ Tù Tộc giết về phía anh, thuấn ảnh, biết mất. Sau đó anh xuất hiện phía sau lão tổ Tù Tộc.

Phập!

Kiếm trong tay được vung ra, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Bùm!

Đầu rắn nổ tung.

“Chém đứt cái đầu rùa này nữa!”

Kiếm thứ ba lao tới, không chút dè dặt, kiếm khí mang theo năng lượng sấm sét, sát khí như bao trùm thiên địa.

Phụt!! Đầu rùa nổ tung! Thân thể ngã xuống đất. Toàn hiện trường yên lặng như chết.

“Lão tổ, chết rồi... sao có thể chứ...”, thân thể Tù Sư cứng đờ, không ngừng run lên.

“Thình thịch...”

Mười mấy vạn người của Tù Tộc bị dọa đến mức tim như nổ tung, nhìn trân trân vào thi thể không đầu của lão tổ!

Đầu óc họ trống rỗng.

Ai mà nghĩ tới, Diệp Bắc Minh con mẹ nó lại dùng ba kiếm g**t ch*t lão tổ của họ! 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bang!Mặt đất rung chuyển.Khói bụi cuồn cuộn, mọi thứ trở nên im lặng đến đáng sợ. Đợi cho đến khi khói tan.Nơi bị chân Thiên Cẩu đè xuống trực tiếp bị lõm xuống, Diệp Bắc Minh đã biến mất không dấu vết.“Ha ha hai” “Chỉ thế thôi sao? Quá yếu!” Đám người Tù Tộc cười lớn.Vẻ mặt Tù Sư nghỉ hoặc: “Thằng nhóc đó chết rồi sao? Chết dễ dàng như vậy?”Sau đó lại nghĩ: “Cũng đúng, thằng ranh đó có lợi hại thế nào thì cũng không phải là đối thủ của cảnh giới Thần Quân!”Đột nhiên. Rầm! Âm thanh của kiếm khí truyền tới.“PhụTất cả người của Tù Tộc đều quay lại nhìn, vừa hay thấy được cảnh tượng này.Máu tươi bay tung tóe, cái đầu chó trong ba cái đầu kia nổ tung.Hai cái đầu còn lại cảm thấy đau đớn, kêu lên một tiếng thảm thiết: “A... đầu của tôi!”“Trời ơiTộc nhân Tù Tộc run rẩy vì sợ hãi, sửng sốt nhìn chàng trai trẻ đang nắm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trong tay.Hắn không những không chết mà còn chặt đứt một cái đầu của lão tổ. Đây là quái vật gì vậy? “Tiểu súc sinh, mày phải chết!”Đôi mắt của đầu rắn và đầu rùa đỏ ngầu, phát ra oán khí vô tận, giống như phát điên lao về phía Diệp Bắc Minh.Diệp Bắc Minh khẽ híp mắt.Khí tức của lão tổ Tù Tộc rõ ràng đã giảm xuống, từ cảnh giới Thần Quân trung kỳ xuống chu kỳ.Cảm giác áp bức càng không bằng lúc trước.“Chặt cái đầu rắn này trước!”Diệp Bắc Minh không chút sợ hãi, bước lên một bước. Khi lão tổ Tù Tộc giết về phía anh, thuấn ảnh, biết mất. Sau đó anh xuất hiện phía sau lão tổ Tù Tộc.Phập!Kiếm trong tay được vung ra, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Bùm!Đầu rắn nổ tung.“Chém đứt cái đầu rùa này nữa!”Kiếm thứ ba lao tới, không chút dè dặt, kiếm khí mang theo năng lượng sấm sét, sát khí như bao trùm thiên địa.Phụt!! Đầu rùa nổ tung! Thân thể ngã xuống đất. Toàn hiện trường yên lặng như chết.“Lão tổ, chết rồi... sao có thể chứ...”, thân thể Tù Sư cứng đờ, không ngừng run lên.“Thình thịch...”Mười mấy vạn người của Tù Tộc bị dọa đến mức tim như nổ tung, nhìn trân trân vào thi thể không đầu của lão tổ!Đầu óc họ trống rỗng.Ai mà nghĩ tới, Diệp Bắc Minh con mẹ nó lại dùng ba kiếm g**t ch*t lão tổ của họ! Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4267: Ai mà nghĩ tới