Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4278: Tôi không cố ý mà

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngay khoảnh khắc con dao găm sắp cắt đứt cổ họng Nghê Hoàng, Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy lưỡi dao!XoetlMáu tươi tuôn ra, nhuộm đỏ váy dài của Nghê Hoàng!"Diệp đại ca..."Nghê Hoàng sợ đến sửng sốt, vội vàng buông dao găm ra. Diệp Bắc Minh cũng nhìn ra, con dao găm này vô cùng sắc bén! Nghê Hoàng thực sự muốn tìm đến cái chết!Anh giận dữ gầm lên: "Nghê Hoàng, cô đang làm gì vậy? Gô thực sự muốn chết saollI"Bị Diệp Bắc Minh quát mắng, Nghê Hoàng lập tức khóc òa: "Là tôi hại chết cô Đường, chỉ có thể lấy mạng đền mạng thôi!""Tôi không cố ý mà, tôi thực sự không ngờ tình hình của cô ấy nghiêm trọng như vậy!"“Toi không muốn biến thành một người phụ nữ xấu xa trong lòng anh, Diệp đại ca hãy để tôi chết đi!"Diệp Bắc Minh thở dài một hơi, lắc đầu bất đắc dĩ: "Nghê Hoàng, cho dù cô chết thì có thể cứu cô Đường trở về không?""Lui một vạn bước mà nói, cô Đường cũng chưa đến mức chắc chắn phải chết!""Diệp đại ca, thật sao?” Đôi mắt Nghê Hoàng lóe lên tia kích động, nhìn Diệp Bắc Minh đầy hy vọng!Diệp Bắc Minh đang trao đổi với tháp Càn Khôn Trấn Ngục: "Tiểu tháp, có thể tìm ra vị trí của Đường Lạc Âm không?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Cô ta đã rời khỏi Đại lục Hỗn Độn, bổn tháp đã truy tìm được khí tức của cô ta, có lẽ đã trở về thế giới Bổn Nguyên rồi."Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Nếu bây giờ chúng ta đến thế giới Bổn Nguyên, có thể tìm được cô ấy không?""Không thành vấn đề!"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời khẳng định: "Tôi có thể dùng Vạn Lý Truy Tung!"Diệp Bắc Minh ngạc nhiên: "Ông không sợ bị lộ sao?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khẽ: "Nhóc con, tôi ở Đại lục Hỗn Độn, Thần giới lo lắng bị lộ, là vì có người từ thế giới Bổn Nguyên giám sát!""Nhưng mà, thế giới Bổn Nguyên quá lớn! Bọn chúng theo dõi một vị diện nhỏ thì dễ, muốn giám sát cả thế giới Bổn Nguyên căn bản là không thể nào!"Diệp Bắc Minh đột nhiên hiểu ra.Để Nghê Hoàng bớt cảm giác tội lỗi, anh trực tiếp nói: "Nghê Hoàng, chúng †a còn một tháng!""Chỉ cần trong vòng một tháng tìm được cô Đường, cô ấy vẫn còn cơ hội sống!""Được, được!" Nghê Hoàng liên tục gật đầu, như bám víu vào một tia hy vọng: "Diệp đại ca, anh muốn tôi làm gì?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: "Nhóc con, bổn tháp đề nghị cậu vẫn nên tìm hoa Tam Thế trước, rồi hãy đi tìm Đường Lạc Âm!""Dù sao, cuộc chiến đảo Thiên Giai chỉ còn mười ngày cuối cùng, nếu cậu tìm Đường Lạc Âm trước rồi mới đi tham gia cuộc chiến đảo Thiên Giai e là không kịp!"Diệp Bắc Minh gật đầu suy nghĩ.Nói với Nghê Hoàng ý định của mình, chuẩn bị đến đảo Thiên Giai trước!Chỉ cần có tư cách lên đảo, anh sẽ đến Dị Hỏa Tông một chuyến nữa, bất kể là trao đổi hay trực tiếp cướp đoạt! Nhất định phải có được hoa Tam ThếtNghê Hoàng vừa băng bó vết thương cho Diệp Bắc Minh, vừa kinh ngạc nói: "Diệp đại ca, anh thực sự có thể nắm chắc lên được đảo Thiên Giai sao?"Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: "Ồ? Chẳng lẽ cô cũng biết đảo Thiên Giai?" Nghê Hoàng gật gật đầu, muốn nói lại thôi.Một lúc sau, cô ta mới chậm rãi nói: "Đảo Thiên Giai mỗi trăm năm mở ra một lần đại chiến, tuyển chọn các tu võ giả có thiên phú cực mạnh từ các gi:“Trước đây đại lục Hỗn Độn của chúng ta cũng có người tham gia, đáng tiếc là...”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Ngay khoảnh khắc con dao găm sắp cắt đứt cổ họng Nghê Hoàng, Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy lưỡi dao!

Xoetl

Máu tươi tuôn ra, nhuộm đỏ váy dài của Nghê Hoàng!

"Diệp đại ca..."

Nghê Hoàng sợ đến sửng sốt, vội vàng buông dao găm ra. Diệp Bắc Minh cũng nhìn ra, con dao găm này vô cùng sắc bén! Nghê Hoàng thực sự muốn tìm đến cái chết!

Anh giận dữ gầm lên: "Nghê Hoàng, cô đang làm gì vậy? Gô thực sự muốn chết saollI"

Bị Diệp Bắc Minh quát mắng, Nghê Hoàng lập tức khóc òa: "Là tôi hại chết cô Đường, chỉ có thể lấy mạng đền mạng thôi!"

"Tôi không cố ý mà, tôi thực sự không ngờ tình hình của cô ấy nghiêm trọng như vậy!"

“Toi không muốn biến thành một người phụ nữ xấu xa trong lòng anh, Diệp đại ca hãy để tôi chết đi!"

Diệp Bắc Minh thở dài một hơi, lắc đầu bất đắc dĩ: "Nghê Hoàng, cho dù cô chết thì có thể cứu cô Đường trở về không?"

"Lui một vạn bước mà nói, cô Đường cũng chưa đến mức chắc chắn phải chết!"

"Diệp đại ca, thật sao?” Đôi mắt Nghê Hoàng lóe lên tia kích động, nhìn Diệp Bắc Minh đầy hy vọng!

Diệp Bắc Minh đang trao đổi với tháp Càn Khôn Trấn Ngục: "Tiểu tháp, có thể tìm ra vị trí của Đường Lạc Âm không?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Cô ta đã rời khỏi Đại lục Hỗn Độn, bổn tháp đã truy tìm được khí tức của cô ta, có lẽ đã trở về thế giới Bổn Nguyên rồi."

Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Nếu bây giờ chúng ta đến thế giới Bổn Nguyên, có thể tìm được cô ấy không?"

"Không thành vấn đề!"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời khẳng định: "Tôi có thể dùng Vạn Lý Truy Tung!"

Diệp Bắc Minh ngạc nhiên: "Ông không sợ bị lộ sao?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khẽ: "Nhóc con, tôi ở Đại lục Hỗn Độn, Thần giới lo lắng bị lộ, là vì có người từ thế giới Bổn Nguyên giám sát!"

"Nhưng mà, thế giới Bổn Nguyên quá lớn! Bọn chúng theo dõi một vị diện nhỏ thì dễ, muốn giám sát cả thế giới Bổn Nguyên căn bản là không thể nào!"

Diệp Bắc Minh đột nhiên hiểu ra.

Để Nghê Hoàng bớt cảm giác tội lỗi, anh trực tiếp nói: "Nghê Hoàng, chúng †a còn một tháng!"

"Chỉ cần trong vòng một tháng tìm được cô Đường, cô ấy vẫn còn cơ hội sống!"

"Được, được!" Nghê Hoàng liên tục gật đầu, như bám víu vào một tia hy vọng: "Diệp đại ca, anh muốn tôi làm gì?"

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: "Nhóc con, bổn tháp đề nghị cậu vẫn nên tìm hoa Tam Thế trước, rồi hãy đi tìm Đường Lạc Âm!"

"Dù sao, cuộc chiến đảo Thiên Giai chỉ còn mười ngày cuối cùng, nếu cậu tìm Đường Lạc Âm trước rồi mới đi tham gia cuộc chiến đảo Thiên Giai e là không kịp!"

Diệp Bắc Minh gật đầu suy nghĩ.

Nói với Nghê Hoàng ý định của mình, chuẩn bị đến đảo Thiên Giai trước!

Chỉ cần có tư cách lên đảo, anh sẽ đến Dị Hỏa Tông một chuyến nữa, bất kể là trao đổi hay trực tiếp cướp đoạt! Nhất định phải có được hoa Tam Thết

Nghê Hoàng vừa băng bó vết thương cho Diệp Bắc Minh, vừa kinh ngạc nói: "Diệp đại ca, anh thực sự có thể nắm chắc lên được đảo Thiên Giai sao?"

Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: "Ồ? Chẳng lẽ cô cũng biết đảo Thiên Giai?" Nghê Hoàng gật gật đầu, muốn nói lại thôi.

Một lúc sau, cô ta mới chậm rãi nói: "Đảo Thiên Giai mỗi trăm năm mở ra một lần đại chiến, tuyển chọn các tu võ giả có thiên phú cực mạnh từ các gi:

“Trước đây đại lục Hỗn Độn của chúng ta cũng có người tham gia, đáng tiếc là...”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngay khoảnh khắc con dao găm sắp cắt đứt cổ họng Nghê Hoàng, Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy lưỡi dao!XoetlMáu tươi tuôn ra, nhuộm đỏ váy dài của Nghê Hoàng!"Diệp đại ca..."Nghê Hoàng sợ đến sửng sốt, vội vàng buông dao găm ra. Diệp Bắc Minh cũng nhìn ra, con dao găm này vô cùng sắc bén! Nghê Hoàng thực sự muốn tìm đến cái chết!Anh giận dữ gầm lên: "Nghê Hoàng, cô đang làm gì vậy? Gô thực sự muốn chết saollI"Bị Diệp Bắc Minh quát mắng, Nghê Hoàng lập tức khóc òa: "Là tôi hại chết cô Đường, chỉ có thể lấy mạng đền mạng thôi!""Tôi không cố ý mà, tôi thực sự không ngờ tình hình của cô ấy nghiêm trọng như vậy!"“Toi không muốn biến thành một người phụ nữ xấu xa trong lòng anh, Diệp đại ca hãy để tôi chết đi!"Diệp Bắc Minh thở dài một hơi, lắc đầu bất đắc dĩ: "Nghê Hoàng, cho dù cô chết thì có thể cứu cô Đường trở về không?""Lui một vạn bước mà nói, cô Đường cũng chưa đến mức chắc chắn phải chết!""Diệp đại ca, thật sao?” Đôi mắt Nghê Hoàng lóe lên tia kích động, nhìn Diệp Bắc Minh đầy hy vọng!Diệp Bắc Minh đang trao đổi với tháp Càn Khôn Trấn Ngục: "Tiểu tháp, có thể tìm ra vị trí của Đường Lạc Âm không?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: "Cô ta đã rời khỏi Đại lục Hỗn Độn, bổn tháp đã truy tìm được khí tức của cô ta, có lẽ đã trở về thế giới Bổn Nguyên rồi."Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Nếu bây giờ chúng ta đến thế giới Bổn Nguyên, có thể tìm được cô ấy không?""Không thành vấn đề!"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời khẳng định: "Tôi có thể dùng Vạn Lý Truy Tung!"Diệp Bắc Minh ngạc nhiên: "Ông không sợ bị lộ sao?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười khẽ: "Nhóc con, tôi ở Đại lục Hỗn Độn, Thần giới lo lắng bị lộ, là vì có người từ thế giới Bổn Nguyên giám sát!""Nhưng mà, thế giới Bổn Nguyên quá lớn! Bọn chúng theo dõi một vị diện nhỏ thì dễ, muốn giám sát cả thế giới Bổn Nguyên căn bản là không thể nào!"Diệp Bắc Minh đột nhiên hiểu ra.Để Nghê Hoàng bớt cảm giác tội lỗi, anh trực tiếp nói: "Nghê Hoàng, chúng †a còn một tháng!""Chỉ cần trong vòng một tháng tìm được cô Đường, cô ấy vẫn còn cơ hội sống!""Được, được!" Nghê Hoàng liên tục gật đầu, như bám víu vào một tia hy vọng: "Diệp đại ca, anh muốn tôi làm gì?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: "Nhóc con, bổn tháp đề nghị cậu vẫn nên tìm hoa Tam Thế trước, rồi hãy đi tìm Đường Lạc Âm!""Dù sao, cuộc chiến đảo Thiên Giai chỉ còn mười ngày cuối cùng, nếu cậu tìm Đường Lạc Âm trước rồi mới đi tham gia cuộc chiến đảo Thiên Giai e là không kịp!"Diệp Bắc Minh gật đầu suy nghĩ.Nói với Nghê Hoàng ý định của mình, chuẩn bị đến đảo Thiên Giai trước!Chỉ cần có tư cách lên đảo, anh sẽ đến Dị Hỏa Tông một chuyến nữa, bất kể là trao đổi hay trực tiếp cướp đoạt! Nhất định phải có được hoa Tam ThếtNghê Hoàng vừa băng bó vết thương cho Diệp Bắc Minh, vừa kinh ngạc nói: "Diệp đại ca, anh thực sự có thể nắm chắc lên được đảo Thiên Giai sao?"Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: "Ồ? Chẳng lẽ cô cũng biết đảo Thiên Giai?" Nghê Hoàng gật gật đầu, muốn nói lại thôi.Một lúc sau, cô ta mới chậm rãi nói: "Đảo Thiên Giai mỗi trăm năm mở ra một lần đại chiến, tuyển chọn các tu võ giả có thiên phú cực mạnh từ các gi:“Trước đây đại lục Hỗn Độn của chúng ta cũng có người tham gia, đáng tiếc là...”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 4278: Tôi không cố ý mà