Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4285: Thậm chí
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mặt đẹp của cô gái quay lại liếc nhìn Diệp Bắc Minh: “Còn về vị công tử. này... tôi tên là Vương Quỳnh, dám hỏi đại danh của anh?”“Diệp Bắc Minh!”Diệp Bắc Minh không 'Vương Quỳnh có chút ngạc nhiên.Thông thường, thanh niên trẻ gặp cô ta đều sẽ rất kích động và giới thiệu bản thân một cách dài dòng.Giống như người trước mặt này, chỉ nói tên mình, vẫn là lần đầu tiên gặp. “Được”.Vương Quỳnh gật đầu: “Anh Diệp, việc này anh không có lỗi”.“Phòng bị hỏng, tôi cho người giúp anh đổi một phòng VỊP khác. “Chuyện lần này, là do Vương Gia không xử lý tốt, xin lỗi anh...”“Con mẹ nó...”Đám người vay quanh ngơ ngác, nhao nhao giơ ngón tay cái lên: ương đại tiểu thư đúng là người làm việc lớn!”“Không hổ là đại tiểu thư của Vương gia, EQ cao vãi...”Đã nói đến mức này thì ba người Bàng Sát chắc chản phải chết. Anh gật đầu: “Được!”“Tốt!”Vương Quỳnh phun ra một chữ, nhanh chóng biến mất.“Ôi, phòng to quá”.Nghê Hoàng nghìn căn phòng trước mặt, thật sự choáng váng.Điều đáng kinh ngạc nhất là, căn phòng vậy mà lại có một đài võ đạo. Không sailChính là một đài võ đạo."Tôi xem qua thì nơi này có mười mấy phòng, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng, cô Nghê có thể chọn bất kỳ phòng nào để ở lại”, Diệp Bắc Minh nói.Nghê Hoàng thấp giọng ẩm bẩm: "Nơi này tuy rằng rộng rãi, nhưng cũng không tốt bằng gian phòng chỉ có một cái giường kia”.“Cô Nghê cô nói gì?” “Không... không có gì”, khuôn mặt xinh đẹp của Nghê Hoàng đỏ bừng.Diệp Bắc Minh không để ý tới, lập tức truyền âm: “Tiểu Tháp, thể hỗn độn kia ở đâu?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Tôi đã khóa vị trí của cô ta lại, ở trong một đại sảnh trên tầng cao nhất của phi thuyền!”Đột nhiên.Có tiếng gõ cửa vang lên: "Anh Diệp, cô Nghê, hai người nghỉ ngơi chưa?” “Mời vào!"Cánh cửa mở ra.Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa với gương mặt tươi cười: “Cô chủ xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tình cờ có một bữa tiệc ở đại sảnh trên đỉnh phi thuyền!"Đột nhiên. Có tiếng gõ cửa vang lên: "Anh Diệp, cô Nghê, hai người nghỉ ngơi chưa?" “Mời vào!"Cánh cửa mở ra.Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa với gương mặt tươi cười: “Cô chủ nhà tôi rất xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tình cờ có một bữa tiệc ở đại sảnh trên đỉnh phi thuyền!""Có rất nhiều người từ các không gian khác nhau đang chuẩn bị tham gia cuộc thi Thiên Giới đảo, nếu hai người có hứng thú thì có thể đi xem một chút”.“Nhóc con, chính là ở nơi đó! ĐiI”, giọng nói của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại vang lên.Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động: “Được, dẫn đường đi”. “Xin vui lòng đi theo tôi”. Người đàn ông trung niên gật đầu rồi dẫn hai người l*n đ*nh phi thuyền.“Cậu Diệp, cô Nghệ, tôi không có tư cách tiến vào, mọi người tự mình đi vào thôi”, người đàn ông trung niên chỉ vào cánh cửa trước mặt mà nói.Diệp Bắc Minh thờ ơ gật đầu, cất bước đi vào trong. Không gian trước mặt chợt trở nên sáng rỡ. Hội trường cực kỳ rộng lớn, đại khái có hơn ba nghìn người!Tại khoảnh khắc Diệp Bắc Minh tiến vào hội trường, rất nhiều cặp mắt đều nhìn về phía anh.“Cảnh giới Thần Hoàng sơ kỳ? Bản Nguyên sơ kỳ?”“Cảnh giới thấp như vậy sao lại có tư cách vào đây?”, nhiều người cau mày bàn tán.Cảnh giới quá thấp! Lập tức mất đi hứng thú! “Nhóc con, thể hỗn độn ở bên kia!”Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, đi theo thanh âm của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đôi mặt đẹp của cô gái quay lại liếc nhìn Diệp Bắc Minh: “Còn về vị công tử. này... tôi tên là Vương Quỳnh, dám hỏi đại danh của anh?”
“Diệp Bắc Minh!”
Diệp Bắc Minh không 'Vương Quỳnh có chút ngạc nhiên.
Thông thường, thanh niên trẻ gặp cô ta đều sẽ rất kích động và giới thiệu bản thân một cách dài dòng.
Giống như người trước mặt này, chỉ nói tên mình, vẫn là lần đầu tiên gặp. “Được”.
Vương Quỳnh gật đầu: “Anh Diệp, việc này anh không có lỗi”.
“Phòng bị hỏng, tôi cho người giúp anh đổi một phòng VỊP khác. “Chuyện lần này, là do Vương Gia không xử lý tốt, xin lỗi anh...”
“Con mẹ nó...”
Đám người vay quanh ngơ ngác, nhao nhao giơ ngón tay cái lên: ương đại tiểu thư đúng là người làm việc lớn!”
“Không hổ là đại tiểu thư của Vương gia, EQ cao vãi...”
Đã nói đến mức này thì ba người Bàng Sát chắc chản phải chết. Anh gật đầu: “Được!”
“Tốt!”
Vương Quỳnh phun ra một chữ, nhanh chóng biến mất.
“Ôi, phòng to quá”.
Nghê Hoàng nghìn căn phòng trước mặt, thật sự choáng váng.
Điều đáng kinh ngạc nhất là, căn phòng vậy mà lại có một đài võ đạo. Không sail
Chính là một đài võ đạo.
"Tôi xem qua thì nơi này có mười mấy phòng, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng, cô Nghê có thể chọn bất kỳ phòng nào để ở lại”, Diệp Bắc Minh nói.
Nghê Hoàng thấp giọng ẩm bẩm: "Nơi này tuy rằng rộng rãi, nhưng cũng không tốt bằng gian phòng chỉ có một cái giường kia”.
“Cô Nghê cô nói gì?” “Không... không có gì”, khuôn mặt xinh đẹp của Nghê Hoàng đỏ bừng.
Diệp Bắc Minh không để ý tới, lập tức truyền âm: “Tiểu Tháp, thể hỗn độn kia ở đâu?"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Tôi đã khóa vị trí của cô ta lại, ở trong một đại sảnh trên tầng cao nhất của phi thuyền!”
Đột nhiên.
Có tiếng gõ cửa vang lên: "Anh Diệp, cô Nghê, hai người nghỉ ngơi chưa?” “Mời vào!"
Cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa với gương mặt tươi cười: “Cô chủ xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tình cờ có một bữa tiệc ở đại sảnh trên đỉnh phi thuyền!"
Đột nhiên. Có tiếng gõ cửa vang lên: "Anh Diệp, cô Nghê, hai người nghỉ ngơi chưa?" “Mời vào!"
Cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa với gương mặt tươi cười: “Cô chủ nhà tôi rất xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tình cờ có một bữa tiệc ở đại sảnh trên đỉnh phi thuyền!"
"Có rất nhiều người từ các không gian khác nhau đang chuẩn bị tham gia cuộc thi Thiên Giới đảo, nếu hai người có hứng thú thì có thể đi xem một chút”.
“Nhóc con, chính là ở nơi đó! ĐiI”, giọng nói của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại vang lên.
Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động: “Được, dẫn đường đi”. “Xin vui lòng đi theo tôi”. Người đàn ông trung niên gật đầu rồi dẫn hai người l*n đ*nh phi thuyền.
“Cậu Diệp, cô Nghệ, tôi không có tư cách tiến vào, mọi người tự mình đi vào thôi”, người đàn ông trung niên chỉ vào cánh cửa trước mặt mà nói.
Diệp Bắc Minh thờ ơ gật đầu, cất bước đi vào trong. Không gian trước mặt chợt trở nên sáng rỡ. Hội trường cực kỳ rộng lớn, đại khái có hơn ba nghìn người!
Tại khoảnh khắc Diệp Bắc Minh tiến vào hội trường, rất nhiều cặp mắt đều nhìn về phía anh.
“Cảnh giới Thần Hoàng sơ kỳ? Bản Nguyên sơ kỳ?”
“Cảnh giới thấp như vậy sao lại có tư cách vào đây?”, nhiều người cau mày bàn tán.
Cảnh giới quá thấp! Lập tức mất đi hứng thú! “Nhóc con, thể hỗn độn ở bên kia!”
Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, đi theo thanh âm của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mặt đẹp của cô gái quay lại liếc nhìn Diệp Bắc Minh: “Còn về vị công tử. này... tôi tên là Vương Quỳnh, dám hỏi đại danh của anh?”“Diệp Bắc Minh!”Diệp Bắc Minh không 'Vương Quỳnh có chút ngạc nhiên.Thông thường, thanh niên trẻ gặp cô ta đều sẽ rất kích động và giới thiệu bản thân một cách dài dòng.Giống như người trước mặt này, chỉ nói tên mình, vẫn là lần đầu tiên gặp. “Được”.Vương Quỳnh gật đầu: “Anh Diệp, việc này anh không có lỗi”.“Phòng bị hỏng, tôi cho người giúp anh đổi một phòng VỊP khác. “Chuyện lần này, là do Vương Gia không xử lý tốt, xin lỗi anh...”“Con mẹ nó...”Đám người vay quanh ngơ ngác, nhao nhao giơ ngón tay cái lên: ương đại tiểu thư đúng là người làm việc lớn!”“Không hổ là đại tiểu thư của Vương gia, EQ cao vãi...”Đã nói đến mức này thì ba người Bàng Sát chắc chản phải chết. Anh gật đầu: “Được!”“Tốt!”Vương Quỳnh phun ra một chữ, nhanh chóng biến mất.“Ôi, phòng to quá”.Nghê Hoàng nghìn căn phòng trước mặt, thật sự choáng váng.Điều đáng kinh ngạc nhất là, căn phòng vậy mà lại có một đài võ đạo. Không sailChính là một đài võ đạo."Tôi xem qua thì nơi này có mười mấy phòng, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng, cô Nghê có thể chọn bất kỳ phòng nào để ở lại”, Diệp Bắc Minh nói.Nghê Hoàng thấp giọng ẩm bẩm: "Nơi này tuy rằng rộng rãi, nhưng cũng không tốt bằng gian phòng chỉ có một cái giường kia”.“Cô Nghê cô nói gì?” “Không... không có gì”, khuôn mặt xinh đẹp của Nghê Hoàng đỏ bừng.Diệp Bắc Minh không để ý tới, lập tức truyền âm: “Tiểu Tháp, thể hỗn độn kia ở đâu?"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Tôi đã khóa vị trí của cô ta lại, ở trong một đại sảnh trên tầng cao nhất của phi thuyền!”Đột nhiên.Có tiếng gõ cửa vang lên: "Anh Diệp, cô Nghê, hai người nghỉ ngơi chưa?” “Mời vào!"Cánh cửa mở ra.Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa với gương mặt tươi cười: “Cô chủ xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tình cờ có một bữa tiệc ở đại sảnh trên đỉnh phi thuyền!"Đột nhiên. Có tiếng gõ cửa vang lên: "Anh Diệp, cô Nghê, hai người nghỉ ngơi chưa?" “Mời vào!"Cánh cửa mở ra.Một người đàn ông trung niên đứng ở cửa với gương mặt tươi cười: “Cô chủ nhà tôi rất xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tình cờ có một bữa tiệc ở đại sảnh trên đỉnh phi thuyền!""Có rất nhiều người từ các không gian khác nhau đang chuẩn bị tham gia cuộc thi Thiên Giới đảo, nếu hai người có hứng thú thì có thể đi xem một chút”.“Nhóc con, chính là ở nơi đó! ĐiI”, giọng nói của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại vang lên.Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động: “Được, dẫn đường đi”. “Xin vui lòng đi theo tôi”. Người đàn ông trung niên gật đầu rồi dẫn hai người l*n đ*nh phi thuyền.“Cậu Diệp, cô Nghệ, tôi không có tư cách tiến vào, mọi người tự mình đi vào thôi”, người đàn ông trung niên chỉ vào cánh cửa trước mặt mà nói.Diệp Bắc Minh thờ ơ gật đầu, cất bước đi vào trong. Không gian trước mặt chợt trở nên sáng rỡ. Hội trường cực kỳ rộng lớn, đại khái có hơn ba nghìn người!Tại khoảnh khắc Diệp Bắc Minh tiến vào hội trường, rất nhiều cặp mắt đều nhìn về phía anh.“Cảnh giới Thần Hoàng sơ kỳ? Bản Nguyên sơ kỳ?”“Cảnh giới thấp như vậy sao lại có tư cách vào đây?”, nhiều người cau mày bàn tán.Cảnh giới quá thấp! Lập tức mất đi hứng thú! “Nhóc con, thể hỗn độn ở bên kia!”Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, đi theo thanh âm của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!