Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4328: Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề sao?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhìn Diệp Bắc Minh và Tê Vạn Hạc rời đi, đám người ở quảng trường trung tâm bắt đầu bắt đầu nghị luận sôi nổi.“Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề sao? Vậy mà lại chọn gia nhập Dị Hỏa Tông, lẽ nào hắn không biết Dị Hỏa Tông sắp tàn rồi?”“Dị Hỏa Tông hiện tại đến một loại dị hỏa cũng không có, từ lâu đã chỉ còn †ồn tại trên danh nghĩa. Thằng nhóc này có lẽ đến đó là vì dị hỏa, mộng tưởng của hắn coi như tan vỡ rồi!”“Ha ha ha, mục đích không đạt được cũng thôi đi. Cuộc chiến Thiên Giai trăm năm sau, Dị Hỏa Tông ước chừng sẽ bị đá khỏi đảo Thiên Giai!”Mọi người không ngừng lắc đầu. Bọn họ đều cho rằng Diệp Bắc Minh quá ngu ngốc. “Lão Mạc, ông thấy sao?”, lão giả mặt đỏ nhìn qua hỏi.Mạc Trần cảm thấy khá tiếc nuối, lắc đầu nói: “Thôi vậy, mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, lão phu đã làm hết mình rồi!”“Chỉ là người đứng đầu của một cuộc chiến mà thôi, cuộc chiến Thiên Giai 100 năm diễn ra một lần. Chúng ta ít nhất đã chứng kiến hàng trăm đệ nhất Thiên Giai ra đời rồi”, La Thiên Chính hừ lạnh một tiếng.Một người đứng đầu cũng chẳng là gì cả.“Điều làm tôi quan tâm là, thể Hỗn Độn kia có thật sự nằm trong nhóm người này không?”Nghe thấy 3 từ thể Hỗn Độn. Đôi mắt của tất cả mọi người đều sáng lên. Đúng rồi!Khi cuộc chiến Thiên Giai vừa bắt đầu, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí tức của thể Hỗn Độn.“Nhanh đi tìm!”Quảng trường Thiên Giai.Nghê Hoàng thất vọng vô cùng, qua màn ảnh rộng, mặc dù không biết người ở trung tâm quảng trường 72 đảo đang nói gì.Nhưng mắt nhìn Diệp Bắc Minh cứ thế rời đi.“Anh Diệp...”“Chị Hoàng, chúng ta đi thôi!”, Lục Linh Nhi đi tới nắm lấy tay Nghê Hoàng. Hai mắt Nghê Hoàng đỏ hoe, ấm ức nói: “Anh Diệp quên mất tôi rồi sao?”Đi theo Diệp Bắc Minh một đoạn đường dài, căng thẳng nhìn anh leo hết Thiên Giai.Xếp hạng nhất trong cuộc chiến Thiên Giai. Từ tận đáy lòng, Nghê Hoàng cảm thấy vui thay cho Diệp Bắc Minh.Bây giờ, Diệp Bắc Minh cứ thế rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại, thậm chí còn không lưu lại một lời nhắn cho cô ta.Nghê Hoàng vô cùng buồn bã!Lục Linh Nhi đã sớm nhìn ra Nghê Hoàng thích Diệp Bắc Minh, lên tiếng nhẹ nhàng an ủi: “Chị Hoàng, phụ nữ chúng ta muốn được người như anh Diệp vâyquanh, căn bản là điều không thể”.“Với thiên phú và thực lực cửa anh ấy, một khi cảnh giới của anh ấy vượt xa chúng ta, sẽ nhìn thấy phong cảnh ở cao và xa hơn!”“Nhân lúc chúng ta vẫn có thể nhìn thấy bóng lưng anh ấy thì nên cố gắng dùng hết sức để đuổi theo!”Nghê Hoàng ngẩng đầu: “Ý của em là?”Ánh mắt Lục Linh Nhi chăm chú: “Lần này em đến Thiên Giai thành, chính là muốn mở mang kiến thức về cuộc chiến Thiên Giai”.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhìn Diệp Bắc Minh và Tê Vạn Hạc rời đi, đám người ở quảng trường trung tâm bắt đầu bắt đầu nghị luận sôi nổi.

“Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề sao? Vậy mà lại chọn gia nhập Dị Hỏa Tông, lẽ nào hắn không biết Dị Hỏa Tông sắp tàn rồi?”

“Dị Hỏa Tông hiện tại đến một loại dị hỏa cũng không có, từ lâu đã chỉ còn †ồn tại trên danh nghĩa. Thằng nhóc này có lẽ đến đó là vì dị hỏa, mộng tưởng của hắn coi như tan vỡ rồi!”

“Ha ha ha, mục đích không đạt được cũng thôi đi. Cuộc chiến Thiên Giai trăm năm sau, Dị Hỏa Tông ước chừng sẽ bị đá khỏi đảo Thiên Giai!”

Mọi người không ngừng lắc đầu. Bọn họ đều cho rằng Diệp Bắc Minh quá ngu ngốc. “Lão Mạc, ông thấy sao?”, lão giả mặt đỏ nhìn qua hỏi.

Mạc Trần cảm thấy khá tiếc nuối, lắc đầu nói: “Thôi vậy, mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, lão phu đã làm hết mình rồi!”

“Chỉ là người đứng đầu của một cuộc chiến mà thôi, cuộc chiến Thiên Giai 100 năm diễn ra một lần. Chúng ta ít nhất đã chứng kiến hàng trăm đệ nhất Thiên Giai ra đời rồi”, La Thiên Chính hừ lạnh một tiếng.

Một người đứng đầu cũng chẳng là gì cả.

“Điều làm tôi quan tâm là, thể Hỗn Độn kia có thật sự nằm trong nhóm người này không?”

Nghe thấy 3 từ thể Hỗn Độn. Đôi mắt của tất cả mọi người đều sáng lên. Đúng rồi!

Khi cuộc chiến Thiên Giai vừa bắt đầu, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí tức của thể Hỗn Độn.

“Nhanh đi tìm!”

Quảng trường Thiên Giai.

Nghê Hoàng thất vọng vô cùng, qua màn ảnh rộng, mặc dù không biết người ở trung tâm quảng trường 72 đảo đang nói gì.

Nhưng mắt nhìn Diệp Bắc Minh cứ thế rời đi.

“Anh Diệp...”

“Chị Hoàng, chúng ta đi thôi!”, Lục Linh Nhi đi tới nắm lấy tay Nghê Hoàng. Hai mắt Nghê Hoàng đỏ hoe, ấm ức nói: “Anh Diệp quên mất tôi rồi sao?”

Đi theo Diệp Bắc Minh một đoạn đường dài, căng thẳng nhìn anh leo hết Thiên Giai.

Xếp hạng nhất trong cuộc chiến Thiên Giai. Từ tận đáy lòng, Nghê Hoàng cảm thấy vui thay cho Diệp Bắc Minh.

Bây giờ, Diệp Bắc Minh cứ thế rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại, thậm chí còn không lưu lại một lời nhắn cho cô ta.

Nghê Hoàng vô cùng buồn bã!

Lục Linh Nhi đã sớm nhìn ra Nghê Hoàng thích Diệp Bắc Minh, lên tiếng nhẹ nhàng an ủi: “Chị Hoàng, phụ nữ chúng ta muốn được người như anh Diệp vây

quanh, căn bản là điều không thể”.

“Với thiên phú và thực lực cửa anh ấy, một khi cảnh giới của anh ấy vượt xa chúng ta, sẽ nhìn thấy phong cảnh ở cao và xa hơn!”

“Nhân lúc chúng ta vẫn có thể nhìn thấy bóng lưng anh ấy thì nên cố gắng dùng hết sức để đuổi theo!”

Nghê Hoàng ngẩng đầu: “Ý của em là?”

Ánh mắt Lục Linh Nhi chăm chú: “Lần này em đến Thiên Giai thành, chính là muốn mở mang kiến thức về cuộc chiến Thiên Giai”.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhìn Diệp Bắc Minh và Tê Vạn Hạc rời đi, đám người ở quảng trường trung tâm bắt đầu bắt đầu nghị luận sôi nổi.“Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề sao? Vậy mà lại chọn gia nhập Dị Hỏa Tông, lẽ nào hắn không biết Dị Hỏa Tông sắp tàn rồi?”“Dị Hỏa Tông hiện tại đến một loại dị hỏa cũng không có, từ lâu đã chỉ còn †ồn tại trên danh nghĩa. Thằng nhóc này có lẽ đến đó là vì dị hỏa, mộng tưởng của hắn coi như tan vỡ rồi!”“Ha ha ha, mục đích không đạt được cũng thôi đi. Cuộc chiến Thiên Giai trăm năm sau, Dị Hỏa Tông ước chừng sẽ bị đá khỏi đảo Thiên Giai!”Mọi người không ngừng lắc đầu. Bọn họ đều cho rằng Diệp Bắc Minh quá ngu ngốc. “Lão Mạc, ông thấy sao?”, lão giả mặt đỏ nhìn qua hỏi.Mạc Trần cảm thấy khá tiếc nuối, lắc đầu nói: “Thôi vậy, mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, lão phu đã làm hết mình rồi!”“Chỉ là người đứng đầu của một cuộc chiến mà thôi, cuộc chiến Thiên Giai 100 năm diễn ra một lần. Chúng ta ít nhất đã chứng kiến hàng trăm đệ nhất Thiên Giai ra đời rồi”, La Thiên Chính hừ lạnh một tiếng.Một người đứng đầu cũng chẳng là gì cả.“Điều làm tôi quan tâm là, thể Hỗn Độn kia có thật sự nằm trong nhóm người này không?”Nghe thấy 3 từ thể Hỗn Độn. Đôi mắt của tất cả mọi người đều sáng lên. Đúng rồi!Khi cuộc chiến Thiên Giai vừa bắt đầu, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí tức của thể Hỗn Độn.“Nhanh đi tìm!”Quảng trường Thiên Giai.Nghê Hoàng thất vọng vô cùng, qua màn ảnh rộng, mặc dù không biết người ở trung tâm quảng trường 72 đảo đang nói gì.Nhưng mắt nhìn Diệp Bắc Minh cứ thế rời đi.“Anh Diệp...”“Chị Hoàng, chúng ta đi thôi!”, Lục Linh Nhi đi tới nắm lấy tay Nghê Hoàng. Hai mắt Nghê Hoàng đỏ hoe, ấm ức nói: “Anh Diệp quên mất tôi rồi sao?”Đi theo Diệp Bắc Minh một đoạn đường dài, căng thẳng nhìn anh leo hết Thiên Giai.Xếp hạng nhất trong cuộc chiến Thiên Giai. Từ tận đáy lòng, Nghê Hoàng cảm thấy vui thay cho Diệp Bắc Minh.Bây giờ, Diệp Bắc Minh cứ thế rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại, thậm chí còn không lưu lại một lời nhắn cho cô ta.Nghê Hoàng vô cùng buồn bã!Lục Linh Nhi đã sớm nhìn ra Nghê Hoàng thích Diệp Bắc Minh, lên tiếng nhẹ nhàng an ủi: “Chị Hoàng, phụ nữ chúng ta muốn được người như anh Diệp vâyquanh, căn bản là điều không thể”.“Với thiên phú và thực lực cửa anh ấy, một khi cảnh giới của anh ấy vượt xa chúng ta, sẽ nhìn thấy phong cảnh ở cao và xa hơn!”“Nhân lúc chúng ta vẫn có thể nhìn thấy bóng lưng anh ấy thì nên cố gắng dùng hết sức để đuổi theo!”Nghê Hoàng ngẩng đầu: “Ý của em là?”Ánh mắt Lục Linh Nhi chăm chú: “Lần này em đến Thiên Giai thành, chính là muốn mở mang kiến thức về cuộc chiến Thiên Giai”.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4328: Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề sao?