Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4336: Không có ánh sáng

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong nháy mắt hư không bị tiêu diệt, một cỗ áp lực không thể kháng cự ập đến.Diệp Bắc Minh cảm thấy trước mắt tối sầm, đột nhiên xuất hiện ở một khoảng không gian khác, bốn bề tối đen như mực.Không có ánh sáng. Không có lỗ hổng. Cũng không có đất liền.Thân thể cứ thế lơ lửng trong không trung, tựa như mọi thứ đều không tồn tại vậy.Diệp Bắc Minh kinh hãi: “Tiểu tháp, đây là đâu?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực trả lời: “Nhóc con, hiện tại cậu đang ở trong khe nứt của một không gian khác!”“Sức mạnh của một đòn vừa rồi quá lớn, mạnh đến mức khiến không gian sụp đổ, cậu và Đường Lạc Âm đều bị hút vào bên trong!”Diệp Bắc Minh cau mày: “Tiểu tháp, có cách nào để ra ngoài không?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đầu tiên, cậu cần phải biết, không gian có rất nhiều tầng!”“Một đòn vừa rồi của cậu và Đường Lạc Âm mở ra tầng không gian nào, tạm thời vẫn chưa biết được!”“Cho dù bổn tháp có xé nát một tầng không gian cho cậu, cũng không chắc cậu sẽ về lại được thế giới Bản Nguyên!”“Ngược lại, cậu rất có thể sẽ càng lúc càng mất phương hướng. Cách tốt nhất chính là tìm thấy Đường Lạc Âm, lặp lại một kích vừa rồi, một lân nữa xé rách vết nứt không gian mới có thể quay về thế giới Bản Nguyên.Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật.“Chúng ta bị hút vào khe nứt không gian, còn có thể tìm thấy cô ấy không?”“Cô ta ở bên trái của cậu, cách đây 5000 dặm!”Ánh mắt Diệp Bắc Minh khẽ động, nhanh chóng bay về phía Đường Lạc Âm.Không lâu sau, phía trước xuất hiện một tia sáng nhàn nhạt.Ánh tráng bao trùm một bóng người mờ mịt.Là Đường Lạc Âm đang ngồi khoanh chân chữa trị thương thế, ngực cô bị máu tươi nhuộm đỏ.Hơi thở có chút yếu ớt, nhìn có vẻ bị thương không nhẹ.Nhìn thấy Diệp Bắc Minh đang bay tới, Đường Lạc Âm mở mắt ra: “Anh vẫn chưa chết à? Mạng khá lớn đấy!”Diệp Bắc Minh trừng mắt lên nhìn Diệp Bắc Minh: “Cô còn tâm tư nói kháy tôi à, nếu không phải tại cô, làm sao tôi có thể bị hút vào khe nứt không gian này. chứ?”“Cách duy nhất bây giờ là cô phải giao đấu với tôi một lần nữa!”“Có lẽ chúng ta có thể đánh một kích vào không gian, trở về thế giới Bản Nguyên!”Đường Lạc Âm cười cợt nhìn Bắc Minh: “Tại sao tôi lại phải ra tay một lần nữa? Thế giới Bản Nguyên đối với tôi không còn gì để lưu luyến nữa!”“Ở lại khe nứt không gian này, thật ra cũng không tồi!”“Hơn nữa, một đòn vừa rồi đã khiến thần hồn của tôi bị thương, không còn có thể bạo phát ra sức mạnh như trước nữa!”Diệp Bắc Minh cũng lười nói nhảm với cô ta, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay.Grào!Tiếng rồng ngâm vang vọng trong hư không, ánh sáng đỏ như máu phát ra. Đường Lạc Âm vội vã nói: "Diệp Bắc Minh, anh điên rồi!”“Tôi thật sự không thể ngăn lại một kiếm này đâu! Mau dừng tay!”Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng, không chút động lòng.Một con huyết long lao nhanh về phía Đường Lạc Âm.Tốc độ cực kỳ nhanh.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Trong nháy mắt hư không bị tiêu diệt, một cỗ áp lực không thể kháng cự ập đến.

Diệp Bắc Minh cảm thấy trước mắt tối sầm, đột nhiên xuất hiện ở một khoảng không gian khác, bốn bề tối đen như mực.

Không có ánh sáng. Không có lỗ hổng. Cũng không có đất liền.

Thân thể cứ thế lơ lửng trong không trung, tựa như mọi thứ đều không tồn tại vậy.

Diệp Bắc Minh kinh hãi: “Tiểu tháp, đây là đâu?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực trả lời: “Nhóc con, hiện tại cậu đang ở trong khe nứt của một không gian khác!”

“Sức mạnh của một đòn vừa rồi quá lớn, mạnh đến mức khiến không gian sụp đổ, cậu và Đường Lạc Âm đều bị hút vào bên trong!”

Diệp Bắc Minh cau mày: “Tiểu tháp, có cách nào để ra ngoài không?”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đầu tiên, cậu cần phải biết, không gian có rất nhiều tầng!”

“Một đòn vừa rồi của cậu và Đường Lạc Âm mở ra tầng không gian nào, tạm thời vẫn chưa biết được!”

“Cho dù bổn tháp có xé nát một tầng không gian cho cậu, cũng không chắc cậu sẽ về lại được thế giới Bản Nguyên!”

“Ngược lại, cậu rất có thể sẽ càng lúc càng mất phương hướng. Cách tốt nhất chính là tìm thấy Đường Lạc Âm, lặp lại một kích vừa rồi, một lân nữa xé rách vết nứt không gian mới có thể quay về thế giới Bản Nguyên.

Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật.

“Chúng ta bị hút vào khe nứt không gian, còn có thể tìm thấy cô ấy không?”

“Cô ta ở bên trái của cậu, cách đây 5000 dặm!”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh khẽ động, nhanh chóng bay về phía Đường Lạc Âm.

Không lâu sau, phía trước xuất hiện một tia sáng nhàn nhạt.

Ánh tráng bao trùm một bóng người mờ mịt.

Là Đường Lạc Âm đang ngồi khoanh chân chữa trị thương thế, ngực cô bị máu tươi nhuộm đỏ.

Hơi thở có chút yếu ớt, nhìn có vẻ bị thương không nhẹ.

Nhìn thấy Diệp Bắc Minh đang bay tới, Đường Lạc Âm mở mắt ra: “Anh vẫn chưa chết à? Mạng khá lớn đấy!”

Diệp Bắc Minh trừng mắt lên nhìn Diệp Bắc Minh: “Cô còn tâm tư nói kháy tôi à, nếu không phải tại cô, làm sao tôi có thể bị hút vào khe nứt không gian này. chứ?”

“Cách duy nhất bây giờ là cô phải giao đấu với tôi một lần nữa!”

“Có lẽ chúng ta có thể đánh một kích vào không gian, trở về thế giới Bản Nguyên!”

Đường Lạc Âm cười cợt nhìn Bắc Minh: “Tại sao tôi lại phải ra tay một lần nữa? Thế giới Bản Nguyên đối với tôi không còn gì để lưu luyến nữa!”

“Ở lại khe nứt không gian này, thật ra cũng không tồi!”

“Hơn nữa, một đòn vừa rồi đã khiến thần hồn của tôi bị thương, không còn có thể bạo phát ra sức mạnh như trước nữa!”

Diệp Bắc Minh cũng lười nói nhảm với cô ta, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay.

Grào!

Tiếng rồng ngâm vang vọng trong hư không, ánh sáng đỏ như máu phát ra. Đường Lạc Âm vội vã nói: "Diệp Bắc Minh, anh điên rồi!”

“Tôi thật sự không thể ngăn lại một kiếm này đâu! Mau dừng tay!”

Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng, không chút động lòng.

Một con huyết long lao nhanh về phía Đường Lạc Âm.

Tốc độ cực kỳ nhanh.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong nháy mắt hư không bị tiêu diệt, một cỗ áp lực không thể kháng cự ập đến.Diệp Bắc Minh cảm thấy trước mắt tối sầm, đột nhiên xuất hiện ở một khoảng không gian khác, bốn bề tối đen như mực.Không có ánh sáng. Không có lỗ hổng. Cũng không có đất liền.Thân thể cứ thế lơ lửng trong không trung, tựa như mọi thứ đều không tồn tại vậy.Diệp Bắc Minh kinh hãi: “Tiểu tháp, đây là đâu?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bất lực trả lời: “Nhóc con, hiện tại cậu đang ở trong khe nứt của một không gian khác!”“Sức mạnh của một đòn vừa rồi quá lớn, mạnh đến mức khiến không gian sụp đổ, cậu và Đường Lạc Âm đều bị hút vào bên trong!”Diệp Bắc Minh cau mày: “Tiểu tháp, có cách nào để ra ngoài không?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đầu tiên, cậu cần phải biết, không gian có rất nhiều tầng!”“Một đòn vừa rồi của cậu và Đường Lạc Âm mở ra tầng không gian nào, tạm thời vẫn chưa biết được!”“Cho dù bổn tháp có xé nát một tầng không gian cho cậu, cũng không chắc cậu sẽ về lại được thế giới Bản Nguyên!”“Ngược lại, cậu rất có thể sẽ càng lúc càng mất phương hướng. Cách tốt nhất chính là tìm thấy Đường Lạc Âm, lặp lại một kích vừa rồi, một lân nữa xé rách vết nứt không gian mới có thể quay về thế giới Bản Nguyên.Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật.“Chúng ta bị hút vào khe nứt không gian, còn có thể tìm thấy cô ấy không?”“Cô ta ở bên trái của cậu, cách đây 5000 dặm!”Ánh mắt Diệp Bắc Minh khẽ động, nhanh chóng bay về phía Đường Lạc Âm.Không lâu sau, phía trước xuất hiện một tia sáng nhàn nhạt.Ánh tráng bao trùm một bóng người mờ mịt.Là Đường Lạc Âm đang ngồi khoanh chân chữa trị thương thế, ngực cô bị máu tươi nhuộm đỏ.Hơi thở có chút yếu ớt, nhìn có vẻ bị thương không nhẹ.Nhìn thấy Diệp Bắc Minh đang bay tới, Đường Lạc Âm mở mắt ra: “Anh vẫn chưa chết à? Mạng khá lớn đấy!”Diệp Bắc Minh trừng mắt lên nhìn Diệp Bắc Minh: “Cô còn tâm tư nói kháy tôi à, nếu không phải tại cô, làm sao tôi có thể bị hút vào khe nứt không gian này. chứ?”“Cách duy nhất bây giờ là cô phải giao đấu với tôi một lần nữa!”“Có lẽ chúng ta có thể đánh một kích vào không gian, trở về thế giới Bản Nguyên!”Đường Lạc Âm cười cợt nhìn Bắc Minh: “Tại sao tôi lại phải ra tay một lần nữa? Thế giới Bản Nguyên đối với tôi không còn gì để lưu luyến nữa!”“Ở lại khe nứt không gian này, thật ra cũng không tồi!”“Hơn nữa, một đòn vừa rồi đã khiến thần hồn của tôi bị thương, không còn có thể bạo phát ra sức mạnh như trước nữa!”Diệp Bắc Minh cũng lười nói nhảm với cô ta, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay.Grào!Tiếng rồng ngâm vang vọng trong hư không, ánh sáng đỏ như máu phát ra. Đường Lạc Âm vội vã nói: "Diệp Bắc Minh, anh điên rồi!”“Tôi thật sự không thể ngăn lại một kiếm này đâu! Mau dừng tay!”Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh lùng, không chút động lòng.Một con huyết long lao nhanh về phía Đường Lạc Âm.Tốc độ cực kỳ nhanh.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 4336: Không có ánh sáng