Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4434: Lục gia gia

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiểu Long Nữ há miệng, đôi mắt đẹp là vẻ kinh ngạc lẫn sợ h nh, vậy mà có người có thể g**t ch*t đại quân trăm triệu người của gia tộc Tử Kim Hoa?”Một lúc lâu sau, Long Chiến Vũ mới phản ứng lại: “Hình như là vậy...” “Đây rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?”Thần Hi cũng chết lặng, không thể bình tĩnh được nữa.“Lục gia gia.Uông Hoàn Vũ nhìn Diệp Bắc Minh ở trên đạo đài Luân Hồi, thân thể run rẩy.Thần sắc ông lão xương khô kia cực kỳ nghiêm túc: “Chính là thanh kiếm đó, thanh kiếm đó nhất định có vấn đề! Đây là một thanh kiếm khát máu, chỉ cầndính máu thì chiến lực của nó sẽ ngày càng mạnh!”“Vậy lên đại quân của chúng ta xông vào lĩnh vực phép tắc của hắn mới đều bị tiêu diệt!”Trong mắt ông lão xương khô. Không có bất kỳ sự thương xót nào.Dường như người chết không phải trăm triệu đại quân, mà là trăm triệu cocn kiến.“Thanh kiếm đó?”Mọi người nheo mắt lại, ánh mắt rơi trên kiếm Càn Khôn Trấn Ngục.Quả nhiên.Thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục toàn thân nhuốm máu đỏ tươi, nhìn có vẻ như đã uống no máu.Nó mang lại cho người ta cảm giác chết chóc.“Có điều, trước sức mạnh tuyệt đối, bất kỳ vũ khí nào cũng vô dụng”, ông lão xương khô lắc đầu.Diệp Bắc Minh đứng trên đạo đài Luân Hồi nói: “Nếu đã như vậy, ông có dám lên đánh một trận không?”“Lão phu có gì mà không dám chứ?” Ông lão xương khô cười lạnh. Ông ta bay lên phía trước, khi sắp bước vào lĩnh vực phép tắc của Diệp Bắc.Minh thì đột nhiên dừng lại: “Cậu cho rằng lão phu sẽ bị lừa sao? Thần lực của cậu sớm muộn gì cũng sẽ cạn kiệt, lão phu đợi ở bên ngoài!”“Lĩnh vực phép tắc của cậu không thể kiên trì quá lâu, đợi thần lực của cậu cạn kiệt, lão phu một ngón tay g**t ch*t cậu!”Diệp Bắc Minh thở phào một hơi.Lập tức ngồi khoanh chân, lấy ra một viên đan dược nuốt xuống.“Ha ha ha, nhóc con, lão phu chỉ thăm dò cậu chút thôi, vậy mà đã lộ ra khuyết điểm rồi à?”, ông lão xương khô cười lớn, bước vào lĩnh vực phép tắc củaDiệp Bắc Minh.Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên nụ cười đểu: “Tiểu tháp, đóng cửa, đánh chói”Ầm!Một cỗ sức mạnh phong ấn ập tới.ông lão xương khô thầm kêu một tiếng, muốn rút lui khỏi lĩnh vực phép tắc của Diệp Bắc Minh.Nhưng phát hiện toàn bộ không gian đều đã bị phong ấn, không cách nào rời đi.Grào!Một tiếng rồng ngâm vang lên, sương máu trên bầu trời ngưng tụ lại thành một con huyết long và lao tới.“Cút!"Ông lão xương khô hét lớn một tiếng, Thiên Lãng Chỉ trong tay đập về phía trước.Với một đòn của cảnh giới Đạo Tôn hậu kỳ, huyết long bị đập cho vỡ nát, hóa thành sương máu rồi tan biến.

Tiểu Long Nữ há miệng, đôi mắt đẹp là vẻ kinh ngạc lẫn sợ h nh, vậy mà có người có thể g**t ch*t đại quân trăm triệu người của gia tộc Tử Kim Hoa?”

Một lúc lâu sau, Long Chiến Vũ mới phản ứng lại: “Hình như là vậy...” “Đây rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?”

Thần Hi cũng chết lặng, không thể bình tĩnh được nữa.

“Lục gia gia.

Uông Hoàn Vũ nhìn Diệp Bắc Minh ở trên đạo đài Luân Hồi, thân thể run rẩy.

Thần sắc ông lão xương khô kia cực kỳ nghiêm túc: “Chính là thanh kiếm đó, thanh kiếm đó nhất định có vấn đề! Đây là một thanh kiếm khát máu, chỉ cần

dính máu thì chiến lực của nó sẽ ngày càng mạnh!”

“Vậy lên đại quân của chúng ta xông vào lĩnh vực phép tắc của hắn mới đều bị tiêu diệt!”

Trong mắt ông lão xương khô. Không có bất kỳ sự thương xót nào.

Dường như người chết không phải trăm triệu đại quân, mà là trăm triệu cocn kiến.

“Thanh kiếm đó?”

Mọi người nheo mắt lại, ánh mắt rơi trên kiếm Càn Khôn Trấn Ngục.

Quả nhiên.

Thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục toàn thân nhuốm máu đỏ tươi, nhìn có vẻ như đã uống no máu.

Nó mang lại cho người ta cảm giác chết chóc.

“Có điều, trước sức mạnh tuyệt đối, bất kỳ vũ khí nào cũng vô dụng”, ông lão xương khô lắc đầu.

Diệp Bắc Minh đứng trên đạo đài Luân Hồi nói: “Nếu đã như vậy, ông có dám lên đánh một trận không?”

“Lão phu có gì mà không dám chứ?” Ông lão xương khô cười lạnh. Ông ta bay lên phía trước, khi sắp bước vào lĩnh vực phép tắc của Diệp Bắc.

Minh thì đột nhiên dừng lại: “Cậu cho rằng lão phu sẽ bị lừa sao? Thần lực của cậu sớm muộn gì cũng sẽ cạn kiệt, lão phu đợi ở bên ngoài!”

“Lĩnh vực phép tắc của cậu không thể kiên trì quá lâu, đợi thần lực của cậu cạn kiệt, lão phu một ngón tay g**t ch*t cậu!”

Diệp Bắc Minh thở phào một hơi.

Lập tức ngồi khoanh chân, lấy ra một viên đan dược nuốt xuống.

“Ha ha ha, nhóc con, lão phu chỉ thăm dò cậu chút thôi, vậy mà đã lộ ra khuyết điểm rồi à?”, ông lão xương khô cười lớn, bước vào lĩnh vực phép tắc của

Diệp Bắc Minh.

Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên nụ cười đểu: “Tiểu tháp, đóng cửa, đánh chói”

Ầm!

Một cỗ sức mạnh phong ấn ập tới.

ông lão xương khô thầm kêu một tiếng, muốn rút lui khỏi lĩnh vực phép tắc của Diệp Bắc Minh.

Nhưng phát hiện toàn bộ không gian đều đã bị phong ấn, không cách nào rời đi.

Grào!

Một tiếng rồng ngâm vang lên, sương máu trên bầu trời ngưng tụ lại thành một con huyết long và lao tới.

“Cút!"

Ông lão xương khô hét lớn một tiếng, Thiên Lãng Chỉ trong tay đập về phía trước.

Với một đòn của cảnh giới Đạo Tôn hậu kỳ, huyết long bị đập cho vỡ nát, hóa thành sương máu rồi tan biến.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiểu Long Nữ há miệng, đôi mắt đẹp là vẻ kinh ngạc lẫn sợ h nh, vậy mà có người có thể g**t ch*t đại quân trăm triệu người của gia tộc Tử Kim Hoa?”Một lúc lâu sau, Long Chiến Vũ mới phản ứng lại: “Hình như là vậy...” “Đây rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?”Thần Hi cũng chết lặng, không thể bình tĩnh được nữa.“Lục gia gia.Uông Hoàn Vũ nhìn Diệp Bắc Minh ở trên đạo đài Luân Hồi, thân thể run rẩy.Thần sắc ông lão xương khô kia cực kỳ nghiêm túc: “Chính là thanh kiếm đó, thanh kiếm đó nhất định có vấn đề! Đây là một thanh kiếm khát máu, chỉ cầndính máu thì chiến lực của nó sẽ ngày càng mạnh!”“Vậy lên đại quân của chúng ta xông vào lĩnh vực phép tắc của hắn mới đều bị tiêu diệt!”Trong mắt ông lão xương khô. Không có bất kỳ sự thương xót nào.Dường như người chết không phải trăm triệu đại quân, mà là trăm triệu cocn kiến.“Thanh kiếm đó?”Mọi người nheo mắt lại, ánh mắt rơi trên kiếm Càn Khôn Trấn Ngục.Quả nhiên.Thanh kiếm Càn Khôn Trấn Ngục toàn thân nhuốm máu đỏ tươi, nhìn có vẻ như đã uống no máu.Nó mang lại cho người ta cảm giác chết chóc.“Có điều, trước sức mạnh tuyệt đối, bất kỳ vũ khí nào cũng vô dụng”, ông lão xương khô lắc đầu.Diệp Bắc Minh đứng trên đạo đài Luân Hồi nói: “Nếu đã như vậy, ông có dám lên đánh một trận không?”“Lão phu có gì mà không dám chứ?” Ông lão xương khô cười lạnh. Ông ta bay lên phía trước, khi sắp bước vào lĩnh vực phép tắc của Diệp Bắc.Minh thì đột nhiên dừng lại: “Cậu cho rằng lão phu sẽ bị lừa sao? Thần lực của cậu sớm muộn gì cũng sẽ cạn kiệt, lão phu đợi ở bên ngoài!”“Lĩnh vực phép tắc của cậu không thể kiên trì quá lâu, đợi thần lực của cậu cạn kiệt, lão phu một ngón tay g**t ch*t cậu!”Diệp Bắc Minh thở phào một hơi.Lập tức ngồi khoanh chân, lấy ra một viên đan dược nuốt xuống.“Ha ha ha, nhóc con, lão phu chỉ thăm dò cậu chút thôi, vậy mà đã lộ ra khuyết điểm rồi à?”, ông lão xương khô cười lớn, bước vào lĩnh vực phép tắc củaDiệp Bắc Minh.Khóe miệng Diệp Bắc Minh nhếch lên nụ cười đểu: “Tiểu tháp, đóng cửa, đánh chói”Ầm!Một cỗ sức mạnh phong ấn ập tới.ông lão xương khô thầm kêu một tiếng, muốn rút lui khỏi lĩnh vực phép tắc của Diệp Bắc Minh.Nhưng phát hiện toàn bộ không gian đều đã bị phong ấn, không cách nào rời đi.Grào!Một tiếng rồng ngâm vang lên, sương máu trên bầu trời ngưng tụ lại thành một con huyết long và lao tới.“Cút!"Ông lão xương khô hét lớn một tiếng, Thiên Lãng Chỉ trong tay đập về phía trước.Với một đòn của cảnh giới Đạo Tôn hậu kỳ, huyết long bị đập cho vỡ nát, hóa thành sương máu rồi tan biến.

Chương 4434: Lục gia gia