Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4494: Cực kỳ quỷ dị!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thần hồn của một trăm vị sư phụ càng lúc càng ảm đạm!Diệp Bắc Minh điên cuồng gào thét: “Tiểu Tháp! Mau giúp tôi! Mau giúp đi mà!! Mau chóng đưa thần hồn của các sư phụ vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi!”“Tiểu Tháp, ông không phải không chuyện gì không làm được sao? Mau hành động đi mài”'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng.Một lúc sau, mới u ám phun ra một câu: “Nhóc con, sức mạnh thần hồn của bọn họ đã hoàn toàn biến mất rồi”.“Họ sắp tiêu tán vào đất trời rồi, cho dù đưa vào bên trong tháp, cũng không có cách nào ngăn cản thần hồn của họ tan biến!”“Đây chính là ý chí của phép tắc thiên địa, cho dù là bổn tháp cũng không thể đi trái với ý trời!”“Tôi cứ muốn chống lại ý trời đó!!!” Diệp Bắc Minh phẫn nộ quát lên một tiếng! “Đạo đài Luân Hồi, đảo ngược thời gian cho talI!”Theo sau tiếng hét đầy phẫn uất của Diệp Bắc Minh, toàn bộ không gian phía trên đạo đài Luân Hồi bắt đầu rung chuyển!Một vòng xoáy đen trắng xoay tròn như Thái Cực đồ xuất hiện!“Đạo đài Luân Hồi, nghịch chuyển thời không! Thời gian quay ngược!!!!" “Đảo ngược thời gian, níu giữ thần hồn của các vị sư phụ lại cho ta!” Răng rắc!Trên đạo đài Luân Hồi bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt, gần như muốn phát nổiDiệp Bắc Minh cũng phun ra một ngụm máu xuống đạo đài Luân Hồi!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi, đang đi ngược lại ý trời đó!"ội khuyên ngăn: “Nhóc con, cậu đây là“Nếu cứ tiếp tục như vậy, đạo đài Luân Hồi sẽ sụp đổ, ngay cả cậu cũng sế không chịu được mà phải bỏ mạng!”“Sợ cái gì?” Diệp Bắc Minh nhe miệng cười!Máu điên cưồng theo kẽ răng anh trào ra: “Đạo đài Luân Hồi, nghịch chuyển thời không!!!"Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!Bắt đầu từ dưới chân của Diệp Bắc Minh, đạo đài Luân Hồi hoàn toàn nổ tung, các vứt nết giống như mạng nhện nhanh chóng trải rộng ra mọi phía!“Đạo đài Luân Hồi, đảo ngược thời gian không gian cho ta!" Theo mỗi tiếng gầm!Máu từ mắt, mũi, miệng và tai của Diệp Bắc Minh lại trào ra dữ dội, trông vô cùng kh*ng b*!“Đảo! Ngược! Thời! Không!”Khi câu nói cuối cùng vang lênMột tia sét giáng xuống từ phía trên đạo đài Luân Hồi, thần hồn của các vị sư phụ vậy mà ngừng lại quá trình tiêu tan, ngưng tụ thành từng tấm bia mộ treolơ lửng không trung!
Thần hồn của một trăm vị sư phụ càng lúc càng ảm đạm!
Diệp Bắc Minh điên cuồng gào thét: “Tiểu Tháp! Mau giúp tôi! Mau giúp đi mà!! Mau chóng đưa thần hồn của các sư phụ vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi!”
“Tiểu Tháp, ông không phải không chuyện gì không làm được sao? Mau hành động đi mài”
'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng.
Một lúc sau, mới u ám phun ra một câu: “Nhóc con, sức mạnh thần hồn của bọn họ đã hoàn toàn biến mất rồi”.
“Họ sắp tiêu tán vào đất trời rồi, cho dù đưa vào bên trong tháp, cũng không có cách nào ngăn cản thần hồn của họ tan biến!”
“Đây chính là ý chí của phép tắc thiên địa, cho dù là bổn tháp cũng không thể đi trái với ý trời!”
“Tôi cứ muốn chống lại ý trời đó!!!” Diệp Bắc Minh phẫn nộ quát lên một tiếng! “Đạo đài Luân Hồi, đảo ngược thời gian cho talI!”
Theo sau tiếng hét đầy phẫn uất của Diệp Bắc Minh, toàn bộ không gian phía trên đạo đài Luân Hồi bắt đầu rung chuyển!
Một vòng xoáy đen trắng xoay tròn như Thái Cực đồ xuất hiện!
“Đạo đài Luân Hồi, nghịch chuyển thời không! Thời gian quay ngược!!!!" “Đảo ngược thời gian, níu giữ thần hồn của các vị sư phụ lại cho ta!” Răng rắc!
Trên đạo đài Luân Hồi bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt, gần như muốn phát nổi
Diệp Bắc Minh cũng phun ra một ngụm máu xuống đạo đài Luân Hồi!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi, đang đi ngược lại ý trời đó!"
ội khuyên ngăn: “Nhóc con, cậu đây là
“Nếu cứ tiếp tục như vậy, đạo đài Luân Hồi sẽ sụp đổ, ngay cả cậu cũng sế không chịu được mà phải bỏ mạng!”
“Sợ cái gì?” Diệp Bắc Minh nhe miệng cười!
Máu điên cưồng theo kẽ răng anh trào ra: “Đạo đài Luân Hồi, nghịch chuyển thời không!!!"
Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!
Bắt đầu từ dưới chân của Diệp Bắc Minh, đạo đài Luân Hồi hoàn toàn nổ tung, các vứt nết giống như mạng nhện nhanh chóng trải rộng ra mọi phía!
“Đạo đài Luân Hồi, đảo ngược thời gian không gian cho ta!" Theo mỗi tiếng gầm!
Máu từ mắt, mũi, miệng và tai của Diệp Bắc Minh lại trào ra dữ dội, trông vô cùng kh*ng b*!
“Đảo! Ngược! Thời! Không!”
Khi câu nói cuối cùng vang lên
Một tia sét giáng xuống từ phía trên đạo đài Luân Hồi, thần hồn của các vị sư phụ vậy mà ngừng lại quá trình tiêu tan, ngưng tụ thành từng tấm bia mộ treo
lơ lửng không trung!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thần hồn của một trăm vị sư phụ càng lúc càng ảm đạm!Diệp Bắc Minh điên cuồng gào thét: “Tiểu Tháp! Mau giúp tôi! Mau giúp đi mà!! Mau chóng đưa thần hồn của các sư phụ vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục đi!”“Tiểu Tháp, ông không phải không chuyện gì không làm được sao? Mau hành động đi mài”'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục im lặng.Một lúc sau, mới u ám phun ra một câu: “Nhóc con, sức mạnh thần hồn của bọn họ đã hoàn toàn biến mất rồi”.“Họ sắp tiêu tán vào đất trời rồi, cho dù đưa vào bên trong tháp, cũng không có cách nào ngăn cản thần hồn của họ tan biến!”“Đây chính là ý chí của phép tắc thiên địa, cho dù là bổn tháp cũng không thể đi trái với ý trời!”“Tôi cứ muốn chống lại ý trời đó!!!” Diệp Bắc Minh phẫn nộ quát lên một tiếng! “Đạo đài Luân Hồi, đảo ngược thời gian cho talI!”Theo sau tiếng hét đầy phẫn uất của Diệp Bắc Minh, toàn bộ không gian phía trên đạo đài Luân Hồi bắt đầu rung chuyển!Một vòng xoáy đen trắng xoay tròn như Thái Cực đồ xuất hiện!“Đạo đài Luân Hồi, nghịch chuyển thời không! Thời gian quay ngược!!!!" “Đảo ngược thời gian, níu giữ thần hồn của các vị sư phụ lại cho ta!” Răng rắc!Trên đạo đài Luân Hồi bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt, gần như muốn phát nổiDiệp Bắc Minh cũng phun ra một ngụm máu xuống đạo đài Luân Hồi!Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi, đang đi ngược lại ý trời đó!"ội khuyên ngăn: “Nhóc con, cậu đây là“Nếu cứ tiếp tục như vậy, đạo đài Luân Hồi sẽ sụp đổ, ngay cả cậu cũng sế không chịu được mà phải bỏ mạng!”“Sợ cái gì?” Diệp Bắc Minh nhe miệng cười!Máu điên cưồng theo kẽ răng anh trào ra: “Đạo đài Luân Hồi, nghịch chuyển thời không!!!"Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!Bắt đầu từ dưới chân của Diệp Bắc Minh, đạo đài Luân Hồi hoàn toàn nổ tung, các vứt nết giống như mạng nhện nhanh chóng trải rộng ra mọi phía!“Đạo đài Luân Hồi, đảo ngược thời gian không gian cho ta!" Theo mỗi tiếng gầm!Máu từ mắt, mũi, miệng và tai của Diệp Bắc Minh lại trào ra dữ dội, trông vô cùng kh*ng b*!“Đảo! Ngược! Thời! Không!”Khi câu nói cuối cùng vang lênMột tia sét giáng xuống từ phía trên đạo đài Luân Hồi, thần hồn của các vị sư phụ vậy mà ngừng lại quá trình tiêu tan, ngưng tụ thành từng tấm bia mộ treolơ lửng không trung!