Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4512: Anh muốn giết tôi?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đáp: “Cô gái, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần thiết phải khai báo với cô nhiều như vậy chứ?”Phượng Cửu khịt mũi: “Tình cờ gặp nhau? Mười tên Ma tộc thượng cổ vừa rồi đều tới từ trong cung”.“Bọn họ không phải đang truy sát anh đó chứ? Nếu bây giờ tôi báo cho bọn họ biết, anh sẽ đối phó thế nào?”Diệp Bắc Minh âm hiểm nheo mắt!Trong lòng đã rục rịch sát ý!“Anh muốn giết tôi?”Phượng Cửu nhanh nhạy cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt! Gô ta có một loại ảo giác!Nếu Diệp Bắc Minh thực sự muốn ra tay, cô ta ắt phải chết không cần nghi ngờiGiây tiếp theo.Giọng điệu của Phượng Cửu lại chuyển: “Không bằng thế này đi, anh giúp tôi đánh xe trở về”.“Tránh việc mười tên kia lại tìm vòng trở lại, chỉ cần anh đưa tôi về tới Phượng tộc, tôi sẽ coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra!"“Được!”Diệp Bắc Minh thu hồi lại sát ý, trực tiếp đặt mông ngồi xuống xe ngựa. Hướng mà Phượng Cửu muốn tới vừa hay lại chính là nơi ma khí tụ hội! Trên đường.Mười tên Cổ Ma cảnh giới Thiên Tôn hậu kỳ kia đã lượn qua bay lại trên đầu họ vô số lần!Sau khi nhiều lần dùng thần niệm tra soát Diệp Bắc Minh, xác định chắc chắn anh chỉ có cảnh giới Nhập Đạo mới chịu rời đi.“Này, anh rốt cuộc là ai vậy?”Phượng Cửu ló đầu khỏi xe ngựa, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Diệp Bắc Minh, thậm chí còn vén tà váy tới tận đầu gối cho tiện.Một đôi chân thon dài trắng hồng thoải mái đung đưa trong gió.Diệp Bắc Minh liếc cô ta một cái, hỏi thẳng: “Cô muốn quyến rũ tôi à?”Phượng Cửu chẳng khách sáo quăng cho anh một cái trợn trắng mắt: “Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy, tôi là do bị bó buộc quá lâu nên mới thả lỏng một chút thôi!”“Vừa rồi anh còn lộ ra sát ý với tôi, cho thấy trong mắt anh thì an toàn còn vượt xa cả sắc đẹp!”Diệp Bắc Minh tiếp tục lái xe, lười phải để ý tới cô ta. “Tiểu Tháp, có manh mối gì không?” “Cậu phải tiến gần hơn một chút nữa mới được!”“Được!”Diệp Bắc Minh đẩy nhanh tốc độ.Phượng Cửu phát hiện ra rằng người đàn ông trước mắt này thực sự không hề có chút hứng thú nào với cô ta!Đôi khi lông mày anh sẽ hơi cau lại, môi cũng khẽ mấp máy, dường như đang nói chuyện với ai đó!Trong lòng cô ta không khỏi có chút khó chịu! “Này, tôi có một ý tưởng!”Diệp Bắc Minh đến nhìn cũng không nhìn cô ta lấy một cái, đáp gọn lỏn: “Nói!”
Diệp Bắc Minh đáp: “Cô gái, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần thiết phải khai báo với cô nhiều như vậy chứ?”
Phượng Cửu khịt mũi: “Tình cờ gặp nhau? Mười tên Ma tộc thượng cổ vừa rồi đều tới từ trong cung”.
“Bọn họ không phải đang truy sát anh đó chứ? Nếu bây giờ tôi báo cho bọn họ biết, anh sẽ đối phó thế nào?”
Diệp Bắc Minh âm hiểm nheo mắt!
Trong lòng đã rục rịch sát ý!
“Anh muốn giết tôi?”
Phượng Cửu nhanh nhạy cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt! Gô ta có một loại ảo giác!
Nếu Diệp Bắc Minh thực sự muốn ra tay, cô ta ắt phải chết không cần nghi ngời
Giây tiếp theo.
Giọng điệu của Phượng Cửu lại chuyển: “Không bằng thế này đi, anh giúp tôi đánh xe trở về”.
“Tránh việc mười tên kia lại tìm vòng trở lại, chỉ cần anh đưa tôi về tới Phượng tộc, tôi sẽ coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra!"
“Được!”
Diệp Bắc Minh thu hồi lại sát ý, trực tiếp đặt mông ngồi xuống xe ngựa. Hướng mà Phượng Cửu muốn tới vừa hay lại chính là nơi ma khí tụ hội! Trên đường.
Mười tên Cổ Ma cảnh giới Thiên Tôn hậu kỳ kia đã lượn qua bay lại trên đầu họ vô số lần!
Sau khi nhiều lần dùng thần niệm tra soát Diệp Bắc Minh, xác định chắc chắn anh chỉ có cảnh giới Nhập Đạo mới chịu rời đi.
“Này, anh rốt cuộc là ai vậy?”
Phượng Cửu ló đầu khỏi xe ngựa, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Diệp Bắc Minh, thậm chí còn vén tà váy tới tận đầu gối cho tiện.
Một đôi chân thon dài trắng hồng thoải mái đung đưa trong gió.
Diệp Bắc Minh liếc cô ta một cái, hỏi thẳng: “Cô muốn quyến rũ tôi à?”
Phượng Cửu chẳng khách sáo quăng cho anh một cái trợn trắng mắt: “Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy, tôi là do bị bó buộc quá lâu nên mới thả lỏng một chút thôi!”
“Vừa rồi anh còn lộ ra sát ý với tôi, cho thấy trong mắt anh thì an toàn còn vượt xa cả sắc đẹp!”
Diệp Bắc Minh tiếp tục lái xe, lười phải để ý tới cô ta. “Tiểu Tháp, có manh mối gì không?” “Cậu phải tiến gần hơn một chút nữa mới được!”
“Được!”
Diệp Bắc Minh đẩy nhanh tốc độ.
Phượng Cửu phát hiện ra rằng người đàn ông trước mắt này thực sự không hề có chút hứng thú nào với cô ta!
Đôi khi lông mày anh sẽ hơi cau lại, môi cũng khẽ mấp máy, dường như đang nói chuyện với ai đó!
Trong lòng cô ta không khỏi có chút khó chịu! “Này, tôi có một ý tưởng!”
Diệp Bắc Minh đến nhìn cũng không nhìn cô ta lấy một cái, đáp gọn lỏn: “Nói!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh đáp: “Cô gái, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần thiết phải khai báo với cô nhiều như vậy chứ?”Phượng Cửu khịt mũi: “Tình cờ gặp nhau? Mười tên Ma tộc thượng cổ vừa rồi đều tới từ trong cung”.“Bọn họ không phải đang truy sát anh đó chứ? Nếu bây giờ tôi báo cho bọn họ biết, anh sẽ đối phó thế nào?”Diệp Bắc Minh âm hiểm nheo mắt!Trong lòng đã rục rịch sát ý!“Anh muốn giết tôi?”Phượng Cửu nhanh nhạy cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt! Gô ta có một loại ảo giác!Nếu Diệp Bắc Minh thực sự muốn ra tay, cô ta ắt phải chết không cần nghi ngờiGiây tiếp theo.Giọng điệu của Phượng Cửu lại chuyển: “Không bằng thế này đi, anh giúp tôi đánh xe trở về”.“Tránh việc mười tên kia lại tìm vòng trở lại, chỉ cần anh đưa tôi về tới Phượng tộc, tôi sẽ coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra!"“Được!”Diệp Bắc Minh thu hồi lại sát ý, trực tiếp đặt mông ngồi xuống xe ngựa. Hướng mà Phượng Cửu muốn tới vừa hay lại chính là nơi ma khí tụ hội! Trên đường.Mười tên Cổ Ma cảnh giới Thiên Tôn hậu kỳ kia đã lượn qua bay lại trên đầu họ vô số lần!Sau khi nhiều lần dùng thần niệm tra soát Diệp Bắc Minh, xác định chắc chắn anh chỉ có cảnh giới Nhập Đạo mới chịu rời đi.“Này, anh rốt cuộc là ai vậy?”Phượng Cửu ló đầu khỏi xe ngựa, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Diệp Bắc Minh, thậm chí còn vén tà váy tới tận đầu gối cho tiện.Một đôi chân thon dài trắng hồng thoải mái đung đưa trong gió.Diệp Bắc Minh liếc cô ta một cái, hỏi thẳng: “Cô muốn quyến rũ tôi à?”Phượng Cửu chẳng khách sáo quăng cho anh một cái trợn trắng mắt: “Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy, tôi là do bị bó buộc quá lâu nên mới thả lỏng một chút thôi!”“Vừa rồi anh còn lộ ra sát ý với tôi, cho thấy trong mắt anh thì an toàn còn vượt xa cả sắc đẹp!”Diệp Bắc Minh tiếp tục lái xe, lười phải để ý tới cô ta. “Tiểu Tháp, có manh mối gì không?” “Cậu phải tiến gần hơn một chút nữa mới được!”“Được!”Diệp Bắc Minh đẩy nhanh tốc độ.Phượng Cửu phát hiện ra rằng người đàn ông trước mắt này thực sự không hề có chút hứng thú nào với cô ta!Đôi khi lông mày anh sẽ hơi cau lại, môi cũng khẽ mấp máy, dường như đang nói chuyện với ai đó!Trong lòng cô ta không khỏi có chút khó chịu! “Này, tôi có một ý tưởng!”Diệp Bắc Minh đến nhìn cũng không nhìn cô ta lấy một cái, đáp gọn lỏn: “Nói!”