Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4521: Phía sau bọn họ
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc Diệp Bắc Minh còn đang bị mắc kẹt trong Loan Phượng Các thì bên ngoài Hỗn Độn Giới, tại một di tích cổ.Dạ Huyền, Diệp Thanh Lam cau chặt mày nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá xanh trước mặt!Phía sau bọn họ là mấy người Lạc Khuynh Thành, Liễu Như Khanh, Đạm Đài 'Yêu Yêu, Chu Nhược Giai, Tôn Thiến!Ly Nguyệt, Sở Sở, Sở Vị Ương.Mặc Đình Đình, Vương Yên Nhi, Tiêu Tiêu một nhóm hồng nhan tri kỷ của Diệp Bắc Minh, đều được Hạ Nhược Tuyết tìm thấy!“Đã bảy ngày trôi qua rồi, sớm biết vậy thì anh đã cùng Nhược Tuyết đi vào, sao có thể để con dâu một mình mạo hiểm đây?", Dạ Huyền siết chặt nắm đấm lẩm bẩm.Đây là nơi Diệp Bắc Minh nhắn nhủ rằng hơi thở Đông Phương Xá Nguyệt đã biến mất!Sau khi Hạ Nhược Tuyết tìm được nhóm hồng nhan tri kỷ của anh liền đưa mọi người một đường tới bên ngoài di tích cổ này.Thực lực của cô mạnh nhất nên đã sắp xếp cho mọi người đợi ở bên ngoài, còn bản thân thì mạo hiểm vào trong!Diệp Thanh Lam nhìn của đá, nói: “Anh Huyền à, yên tâm đi”.“Nhược Tuyết là thể kiếm tâm, lại giành được truyền thừa của Thương Khung Kiếm tông, trong tay còn có kiếm Thương Khung!”“Nếu chúng ta đi theo, không biết chừng còn còn kéo chân con bé nữa!”Chu Nhược Giai mỉm cười: “Bố mẹ, Nhược Tuyết em ấy nhất định sẽ bình yên ra ngoài thôi!"Vứa nói dứt câu. Bùm-!Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa đá xanh nổ tung, cuộn lên khói bụi mịt mù!Hai bóng người chậm chạp bước ra từ trong làn khói, chính là Hạ Nhược Tuyết cùng Đông Phương Xá Nguyệt!“Nhược Tuyết, em thế nào rồi?” Khoảnh khắc nhìn thấy hai người họ, tất cả đều biến sắc.Bởi Đông Phương Xá Nguyệt đang đỡ lấy Hạ Nhược Tuyết với khí sắc không được tốt lắm.Khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Nhược Tuyết tái nhợt, khóe miệng thì vương vệt máu, trên người còn có nhiều vết thương lớn nhỏ trông vô cùng kh*ng b*.Vết máu đã đông cứng lại!Trên mặt Đông Phương Xá Nguyệt tràn đầy tự trách: "Đều là lỗi của tôi, nếu không phải do tôi tiến vào di tích này thì Nhược Tuyết cũng sẽ không bị thương!”
Lúc Diệp Bắc Minh còn đang bị mắc kẹt trong Loan Phượng Các thì bên ngoài Hỗn Độn Giới, tại một di tích cổ.
Dạ Huyền, Diệp Thanh Lam cau chặt mày nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá xanh trước mặt!
Phía sau bọn họ là mấy người Lạc Khuynh Thành, Liễu Như Khanh, Đạm Đài 'Yêu Yêu, Chu Nhược Giai, Tôn Thiến!
Ly Nguyệt, Sở Sở, Sở Vị Ương.
Mặc Đình Đình, Vương Yên Nhi, Tiêu Tiêu một nhóm hồng nhan tri kỷ của Diệp Bắc Minh, đều được Hạ Nhược Tuyết tìm thấy!
“Đã bảy ngày trôi qua rồi, sớm biết vậy thì anh đã cùng Nhược Tuyết đi vào, sao có thể để con dâu một mình mạo hiểm đây?", Dạ Huyền siết chặt nắm đấm lẩm bẩm.
Đây là nơi Diệp Bắc Minh nhắn nhủ rằng hơi thở Đông Phương Xá Nguyệt đã biến mất!
Sau khi Hạ Nhược Tuyết tìm được nhóm hồng nhan tri kỷ của anh liền đưa mọi người một đường tới bên ngoài di tích cổ này.
Thực lực của cô mạnh nhất nên đã sắp xếp cho mọi người đợi ở bên ngoài, còn bản thân thì mạo hiểm vào trong!
Diệp Thanh Lam nhìn của đá, nói: “Anh Huyền à, yên tâm đi”.
“Nhược Tuyết là thể kiếm tâm, lại giành được truyền thừa của Thương Khung Kiếm tông, trong tay còn có kiếm Thương Khung!”
“Nếu chúng ta đi theo, không biết chừng còn còn kéo chân con bé nữa!”
Chu Nhược Giai mỉm cười: “Bố mẹ, Nhược Tuyết em ấy nhất định sẽ bình yên ra ngoài thôi!"
Vứa nói dứt câu. Bùm-!
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa đá xanh nổ tung, cuộn lên khói bụi mịt mù!
Hai bóng người chậm chạp bước ra từ trong làn khói, chính là Hạ Nhược Tuyết cùng Đông Phương Xá Nguyệt!
“Nhược Tuyết, em thế nào rồi?” Khoảnh khắc nhìn thấy hai người họ, tất cả đều biến sắc.
Bởi Đông Phương Xá Nguyệt đang đỡ lấy Hạ Nhược Tuyết với khí sắc không được tốt lắm.
Khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Nhược Tuyết tái nhợt, khóe miệng thì vương vệt máu, trên người còn có nhiều vết thương lớn nhỏ trông vô cùng kh*ng b*.
Vết máu đã đông cứng lại!
Trên mặt Đông Phương Xá Nguyệt tràn đầy tự trách: "Đều là lỗi của tôi, nếu không phải do tôi tiến vào di tích này thì Nhược Tuyết cũng sẽ không bị thương!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc Diệp Bắc Minh còn đang bị mắc kẹt trong Loan Phượng Các thì bên ngoài Hỗn Độn Giới, tại một di tích cổ.Dạ Huyền, Diệp Thanh Lam cau chặt mày nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá xanh trước mặt!Phía sau bọn họ là mấy người Lạc Khuynh Thành, Liễu Như Khanh, Đạm Đài 'Yêu Yêu, Chu Nhược Giai, Tôn Thiến!Ly Nguyệt, Sở Sở, Sở Vị Ương.Mặc Đình Đình, Vương Yên Nhi, Tiêu Tiêu một nhóm hồng nhan tri kỷ của Diệp Bắc Minh, đều được Hạ Nhược Tuyết tìm thấy!“Đã bảy ngày trôi qua rồi, sớm biết vậy thì anh đã cùng Nhược Tuyết đi vào, sao có thể để con dâu một mình mạo hiểm đây?", Dạ Huyền siết chặt nắm đấm lẩm bẩm.Đây là nơi Diệp Bắc Minh nhắn nhủ rằng hơi thở Đông Phương Xá Nguyệt đã biến mất!Sau khi Hạ Nhược Tuyết tìm được nhóm hồng nhan tri kỷ của anh liền đưa mọi người một đường tới bên ngoài di tích cổ này.Thực lực của cô mạnh nhất nên đã sắp xếp cho mọi người đợi ở bên ngoài, còn bản thân thì mạo hiểm vào trong!Diệp Thanh Lam nhìn của đá, nói: “Anh Huyền à, yên tâm đi”.“Nhược Tuyết là thể kiếm tâm, lại giành được truyền thừa của Thương Khung Kiếm tông, trong tay còn có kiếm Thương Khung!”“Nếu chúng ta đi theo, không biết chừng còn còn kéo chân con bé nữa!”Chu Nhược Giai mỉm cười: “Bố mẹ, Nhược Tuyết em ấy nhất định sẽ bình yên ra ngoài thôi!"Vứa nói dứt câu. Bùm-!Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa đá xanh nổ tung, cuộn lên khói bụi mịt mù!Hai bóng người chậm chạp bước ra từ trong làn khói, chính là Hạ Nhược Tuyết cùng Đông Phương Xá Nguyệt!“Nhược Tuyết, em thế nào rồi?” Khoảnh khắc nhìn thấy hai người họ, tất cả đều biến sắc.Bởi Đông Phương Xá Nguyệt đang đỡ lấy Hạ Nhược Tuyết với khí sắc không được tốt lắm.Khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Nhược Tuyết tái nhợt, khóe miệng thì vương vệt máu, trên người còn có nhiều vết thương lớn nhỏ trông vô cùng kh*ng b*.Vết máu đã đông cứng lại!Trên mặt Đông Phương Xá Nguyệt tràn đầy tự trách: "Đều là lỗi của tôi, nếu không phải do tôi tiến vào di tích này thì Nhược Tuyết cũng sẽ không bị thương!”