Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4529: Truyền lệnh xuống
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đế Cuồng bước vào hố đen, muốn trốn vào lòng đất.Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, năm ngón tay nắm chặt trong không trung.Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong bàn tay anh, bay lên phía hư không, sau đó đâm mạnh xuống đất.“AI” 'Từ sâu trong lòng đất vang lên tiếng hét đau đớn xé lòng.Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, Đế Cuồng giống như một con chó chết, bị một kiếm xuyên qua.Toàn thân đầm đìa máu tươi, nhìn vô cùng thê thảm. “Mày rốt cuộc là ai?”, khóe miệng Đế Cuồng run rẩy.Diệp Bắc Minh không trả lời, bước tới trước mặt Đế Cuồng, năm ngón tay. nắm lấy trái tim hắn.Phụt!Một trái tim vẫn còn đang đập được móc ra, ép ra một giọt tinh huyết, nhỏ vào chiếc bình nhỏ.“Mày cần tinh huyết của tao làm gì? Đợi đã?”Đế Cuồng lập tức phản ứng lại, kinh hãi hét lên: “Cấm địa Thiên Ma! Mày muốn đi vào Cấm địa Thiên Mail”Diệp Bắc Minh cười nói: “Chúc mừng, mày đoán đúng rồi!” Nắm lấy chuôi của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục: “Hấp thu...” “Khụ khu... a...”Cổ họng Đế Cuồng phát ra âm thanh như ho khan.Giây tiếp theo.Một cỗ thi thể đã bị hút khô rơi xuống đất.Trong não anh vang lên một giọng nói: “Nhóc con, có người đến! Mau đi thôi!”Diệp Bắc Minh vội vã sử dụng ảnh thuấn và biến mất.Ngay sau khi anh rời đi, vị trí anh đứng vừa rồi rung chuyển.Trong hư không mở ra một khe nứt, mấy chục bóng người lao ra, một người đàn ông trung niên mặc mãng bào gầm lên: “Cuồng nhi!!!”“Đế Chủ, thi thể của công tử...”Một lão giả đáp xuống đất, chỉ tay vào một cái xác khô.“Cuồng Nhi, không!”Đôi mắt cửa Đế chủ Đế Tộc gần như nổ tung, điên cuồng lao tới, ôm lấy thi thể khô héo của con trai mình trong lòng: “Không! Không! Là ai? Rốt cuộc là aiđã giết Cuồng Nhi?”“Đế Chủ, công tử mấy ngày nay luôn ở Phượng Tộc theo đuổi Phượng Cửu quận chủ!”Ông ta biết rõ sự việc. Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì ở Phượng Tộc.Còn có việc Phượng Cửu mang về một người đàn ông, tiến vào Loan Phượng Các.“Công tử có lẽ vì chuyện này, ghen tị, cho nên...” Chát!Đế Ngao vung tay cho ông ta một cái tát, đầu lão giả vừa nói chuyện nổ tung.“Con trai của bổn Vương, sẽ vì một người phụ nữ mà tranh đoạt ghen tuông sao?”“Lại còn mất đi mạng sống của mình?”Ông ta gầm lên: “Truyền lệnh xuống, Phượng Tộc cấu kết với ngoại tộc, có ý đồ mưu phản!”“Đế Cuồng con ta, phát hiện ra dã tâm của Phượng Tộc, muốn ngăn cản nhưng lại bị giết hại dã man!”“Phượng Tộc, ha ha ha... nhà sư có thể bỏ chạy, nhưng chùa vẫn còn đó! Đi thôi!”
Đế Cuồng bước vào hố đen, muốn trốn vào lòng đất.
Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, năm ngón tay nắm chặt trong không trung.
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong bàn tay anh, bay lên phía hư không, sau đó đâm mạnh xuống đất.
“AI” 'Từ sâu trong lòng đất vang lên tiếng hét đau đớn xé lòng.
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, Đế Cuồng giống như một con chó chết, bị một kiếm xuyên qua.
Toàn thân đầm đìa máu tươi, nhìn vô cùng thê thảm. “Mày rốt cuộc là ai?”, khóe miệng Đế Cuồng run rẩy.
Diệp Bắc Minh không trả lời, bước tới trước mặt Đế Cuồng, năm ngón tay. nắm lấy trái tim hắn.
Phụt!
Một trái tim vẫn còn đang đập được móc ra, ép ra một giọt tinh huyết, nhỏ vào chiếc bình nhỏ.
“Mày cần tinh huyết của tao làm gì? Đợi đã?”
Đế Cuồng lập tức phản ứng lại, kinh hãi hét lên: “Cấm địa Thiên Ma! Mày muốn đi vào Cấm địa Thiên Mail”
Diệp Bắc Minh cười nói: “Chúc mừng, mày đoán đúng rồi!” Nắm lấy chuôi của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục: “Hấp thu...” “Khụ khu... a...”
Cổ họng Đế Cuồng phát ra âm thanh như ho khan.
Giây tiếp theo.
Một cỗ thi thể đã bị hút khô rơi xuống đất.
Trong não anh vang lên một giọng nói: “Nhóc con, có người đến! Mau đi thôi!”
Diệp Bắc Minh vội vã sử dụng ảnh thuấn và biến mất.
Ngay sau khi anh rời đi, vị trí anh đứng vừa rồi rung chuyển.
Trong hư không mở ra một khe nứt, mấy chục bóng người lao ra, một người đàn ông trung niên mặc mãng bào gầm lên: “Cuồng nhi!!!”
“Đế Chủ, thi thể của công tử...”
Một lão giả đáp xuống đất, chỉ tay vào một cái xác khô.
“Cuồng Nhi, không!”
Đôi mắt cửa Đế chủ Đế Tộc gần như nổ tung, điên cuồng lao tới, ôm lấy thi thể khô héo của con trai mình trong lòng: “Không! Không! Là ai? Rốt cuộc là ai
đã giết Cuồng Nhi?”
“Đế Chủ, công tử mấy ngày nay luôn ở Phượng Tộc theo đuổi Phượng Cửu quận chủ!”
Ông ta biết rõ sự việc. Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì ở Phượng Tộc.
Còn có việc Phượng Cửu mang về một người đàn ông, tiến vào Loan Phượng Các.
“Công tử có lẽ vì chuyện này, ghen tị, cho nên...” Chát!
Đế Ngao vung tay cho ông ta một cái tát, đầu lão giả vừa nói chuyện nổ tung.
“Con trai của bổn Vương, sẽ vì một người phụ nữ mà tranh đoạt ghen tuông sao?”
“Lại còn mất đi mạng sống của mình?”
Ông ta gầm lên: “Truyền lệnh xuống, Phượng Tộc cấu kết với ngoại tộc, có ý đồ mưu phản!”
“Đế Cuồng con ta, phát hiện ra dã tâm của Phượng Tộc, muốn ngăn cản nhưng lại bị giết hại dã man!”
“Phượng Tộc, ha ha ha... nhà sư có thể bỏ chạy, nhưng chùa vẫn còn đó! Đi thôi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đế Cuồng bước vào hố đen, muốn trốn vào lòng đất.Diệp Bắc Minh nheo mắt lại, năm ngón tay nắm chặt trong không trung.Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong bàn tay anh, bay lên phía hư không, sau đó đâm mạnh xuống đất.“AI” 'Từ sâu trong lòng đất vang lên tiếng hét đau đớn xé lòng.Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay ra, Đế Cuồng giống như một con chó chết, bị một kiếm xuyên qua.Toàn thân đầm đìa máu tươi, nhìn vô cùng thê thảm. “Mày rốt cuộc là ai?”, khóe miệng Đế Cuồng run rẩy.Diệp Bắc Minh không trả lời, bước tới trước mặt Đế Cuồng, năm ngón tay. nắm lấy trái tim hắn.Phụt!Một trái tim vẫn còn đang đập được móc ra, ép ra một giọt tinh huyết, nhỏ vào chiếc bình nhỏ.“Mày cần tinh huyết của tao làm gì? Đợi đã?”Đế Cuồng lập tức phản ứng lại, kinh hãi hét lên: “Cấm địa Thiên Ma! Mày muốn đi vào Cấm địa Thiên Mail”Diệp Bắc Minh cười nói: “Chúc mừng, mày đoán đúng rồi!” Nắm lấy chuôi của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục: “Hấp thu...” “Khụ khu... a...”Cổ họng Đế Cuồng phát ra âm thanh như ho khan.Giây tiếp theo.Một cỗ thi thể đã bị hút khô rơi xuống đất.Trong não anh vang lên một giọng nói: “Nhóc con, có người đến! Mau đi thôi!”Diệp Bắc Minh vội vã sử dụng ảnh thuấn và biến mất.Ngay sau khi anh rời đi, vị trí anh đứng vừa rồi rung chuyển.Trong hư không mở ra một khe nứt, mấy chục bóng người lao ra, một người đàn ông trung niên mặc mãng bào gầm lên: “Cuồng nhi!!!”“Đế Chủ, thi thể của công tử...”Một lão giả đáp xuống đất, chỉ tay vào một cái xác khô.“Cuồng Nhi, không!”Đôi mắt cửa Đế chủ Đế Tộc gần như nổ tung, điên cuồng lao tới, ôm lấy thi thể khô héo của con trai mình trong lòng: “Không! Không! Là ai? Rốt cuộc là aiđã giết Cuồng Nhi?”“Đế Chủ, công tử mấy ngày nay luôn ở Phượng Tộc theo đuổi Phượng Cửu quận chủ!”Ông ta biết rõ sự việc. Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì ở Phượng Tộc.Còn có việc Phượng Cửu mang về một người đàn ông, tiến vào Loan Phượng Các.“Công tử có lẽ vì chuyện này, ghen tị, cho nên...” Chát!Đế Ngao vung tay cho ông ta một cái tát, đầu lão giả vừa nói chuyện nổ tung.“Con trai của bổn Vương, sẽ vì một người phụ nữ mà tranh đoạt ghen tuông sao?”“Lại còn mất đi mạng sống của mình?”Ông ta gầm lên: “Truyền lệnh xuống, Phượng Tộc cấu kết với ngoại tộc, có ý đồ mưu phản!”“Đế Cuồng con ta, phát hiện ra dã tâm của Phượng Tộc, muốn ngăn cản nhưng lại bị giết hại dã man!”“Phượng Tộc, ha ha ha... nhà sư có thể bỏ chạy, nhưng chùa vẫn còn đó! Đi thôi!”