Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4536: Dị hỏa?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Dị hỏa?”Lôi Vân Tử ngẩn người, con ngươi cứng ngắc nheo lại! Không hay rồi!Ông ta cấp tốc lùi lại thật xa!Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh há miệng liền nôn ra.Một con rồng lửa hóa thân từ Phần Thiên Chi Diễm đã đáp xuống mặt ông tai"AhI"Lôi Vân Tử ngã lăn xuống đất điên cuồng lăn lộn, kêu gào thảm thiết xin tha: “Đại nhân, tháp Trấn Ngục đại nhân, xin tha mạng... đừng mà...”"AI Phần Thiên Chỉ Diễm, vậy mà lại là Phần Thiên Chi Diễm!” “Tháp Trấn Ngục đại nhân, ta không muốn chết, đừng mà.... ta biết sai rồi...” Trong chớp mắt!Máu thịt Lôi Vân Tử đã hóa thành khói xanh, một tia thần hồn nhanh chóng lao ra ngoài hòng chạy trốn!Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy lôi thương đâm xuyên qua lồng ngực mình kia, cứ như vậy dùng sức rút rồi ném ra ngoài!'Thần hồn của Lôi Vân Tử k** r*n thảm thiết, nổ tung tại chỗ, hoàn toàn bỏ mình!Trong khoảnh khắc thần hồn Lôi Vân Tử biến mất, một luồng sức mạnh liền mạnh mế bùng nổ, hình thành một vòng xoáy năng lượng cực lớn ở tầng một của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!Càn quét bừa bãi!“Tiểu Tháp, chuyện gì xảy ra vậy?”Diệp Bắc Minh ngạc nhiên hỏi.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười giải thích: "Nhóc con, nếu người tu võ chết ở thế giới bên ngoài, người chết đạo vong!”“Sức mạnh sẽ tiêu tán ra toàn bộ đất trời, nhưng chết bên trong không gian cơ thể của tôi lại không giống vậy!”"Toàn bộ năng lượng đều không có cách nào trốn thoát! Nhóc con cậu mau hấp thụ lấy đi, nó gần bằng 1⁄2 sức mạnh của bậc đại năng thượng cổ đó!”“Chỉ cần cậu hấp thu nó là có thể đột phá thẳng tới cảnh giới Đạo Quân, thậm chí là Đạo Tổi”Diệp Bắc Minh cân nhắc một hồi mới lắc đầu nói: “Tiểu Tháp, không cần đâu!”“Nhóc con, sao thế? Cho dù cậu không hấp thu, để lại đây cũng lãng phí”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục khó hiểu.“Ông cứ hấp thụ chúng đi!” “Đi theo tôi lâu như vậy, ba ngày đói chín bữa, là tôi có lỗi với ông!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phì cười: “Chuyện lần trước tôi nói đùa thôi, không cần phải...”“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”Diệp Bắc Minh hét lên, trực tiếp cắt ngang: “Tôi ra lệnh cho ông, hấp thu toàn bộ số năng lượng này!"“Đến lúc gặp phải đại năng thượng cổ còn cần ông nhanh chóng hạ gục đối phương nữa!”

“Dị hỏa?”

Lôi Vân Tử ngẩn người, con ngươi cứng ngắc nheo lại! Không hay rồi!

Ông ta cấp tốc lùi lại thật xa!

Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh há miệng liền nôn ra.

Một con rồng lửa hóa thân từ Phần Thiên Chi Diễm đã đáp xuống mặt ông tai

"AhI"

Lôi Vân Tử ngã lăn xuống đất điên cuồng lăn lộn, kêu gào thảm thiết xin tha: “Đại nhân, tháp Trấn Ngục đại nhân, xin tha mạng... đừng mà...”

"AI Phần Thiên Chỉ Diễm, vậy mà lại là Phần Thiên Chi Diễm!” “Tháp Trấn Ngục đại nhân, ta không muốn chết, đừng mà.... ta biết sai rồi...” Trong chớp mắt!

Máu thịt Lôi Vân Tử đã hóa thành khói xanh, một tia thần hồn nhanh chóng lao ra ngoài hòng chạy trốn!

Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy lôi thương đâm xuyên qua lồng ngực mình kia, cứ như vậy dùng sức rút rồi ném ra ngoài!

'Thần hồn của Lôi Vân Tử k** r*n thảm thiết, nổ tung tại chỗ, hoàn toàn bỏ mình!

Trong khoảnh khắc thần hồn Lôi Vân Tử biến mất, một luồng sức mạnh liền mạnh mế bùng nổ, hình thành một vòng xoáy năng lượng cực lớn ở tầng một của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!

Càn quét bừa bãi!

“Tiểu Tháp, chuyện gì xảy ra vậy?”

Diệp Bắc Minh ngạc nhiên hỏi.

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười giải thích: "Nhóc con, nếu người tu võ chết ở thế giới bên ngoài, người chết đạo vong!”

“Sức mạnh sẽ tiêu tán ra toàn bộ đất trời, nhưng chết bên trong không gian cơ thể của tôi lại không giống vậy!”

"Toàn bộ năng lượng đều không có cách nào trốn thoát! Nhóc con cậu mau hấp thụ lấy đi, nó gần bằng 1⁄2 sức mạnh của bậc đại năng thượng cổ đó!”

“Chỉ cần cậu hấp thu nó là có thể đột phá thẳng tới cảnh giới Đạo Quân, thậm chí là Đạo Tổi”

Diệp Bắc Minh cân nhắc một hồi mới lắc đầu nói: “Tiểu Tháp, không cần đâu!”

“Nhóc con, sao thế? Cho dù cậu không hấp thu, để lại đây cũng lãng phí”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục khó hiểu.

“Ông cứ hấp thụ chúng đi!” “Đi theo tôi lâu như vậy, ba ngày đói chín bữa, là tôi có lỗi với ông!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phì cười: “Chuyện lần trước tôi nói đùa thôi, không cần phải...”

“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”

Diệp Bắc Minh hét lên, trực tiếp cắt ngang: “Tôi ra lệnh cho ông, hấp thu toàn bộ số năng lượng này!"

“Đến lúc gặp phải đại năng thượng cổ còn cần ông nhanh chóng hạ gục đối phương nữa!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Dị hỏa?”Lôi Vân Tử ngẩn người, con ngươi cứng ngắc nheo lại! Không hay rồi!Ông ta cấp tốc lùi lại thật xa!Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh há miệng liền nôn ra.Một con rồng lửa hóa thân từ Phần Thiên Chi Diễm đã đáp xuống mặt ông tai"AhI"Lôi Vân Tử ngã lăn xuống đất điên cuồng lăn lộn, kêu gào thảm thiết xin tha: “Đại nhân, tháp Trấn Ngục đại nhân, xin tha mạng... đừng mà...”"AI Phần Thiên Chỉ Diễm, vậy mà lại là Phần Thiên Chi Diễm!” “Tháp Trấn Ngục đại nhân, ta không muốn chết, đừng mà.... ta biết sai rồi...” Trong chớp mắt!Máu thịt Lôi Vân Tử đã hóa thành khói xanh, một tia thần hồn nhanh chóng lao ra ngoài hòng chạy trốn!Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy lôi thương đâm xuyên qua lồng ngực mình kia, cứ như vậy dùng sức rút rồi ném ra ngoài!'Thần hồn của Lôi Vân Tử k** r*n thảm thiết, nổ tung tại chỗ, hoàn toàn bỏ mình!Trong khoảnh khắc thần hồn Lôi Vân Tử biến mất, một luồng sức mạnh liền mạnh mế bùng nổ, hình thành một vòng xoáy năng lượng cực lớn ở tầng một của tháp Càn Khôn Trấn Ngục!Càn quét bừa bãi!“Tiểu Tháp, chuyện gì xảy ra vậy?”Diệp Bắc Minh ngạc nhiên hỏi.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười giải thích: "Nhóc con, nếu người tu võ chết ở thế giới bên ngoài, người chết đạo vong!”“Sức mạnh sẽ tiêu tán ra toàn bộ đất trời, nhưng chết bên trong không gian cơ thể của tôi lại không giống vậy!”"Toàn bộ năng lượng đều không có cách nào trốn thoát! Nhóc con cậu mau hấp thụ lấy đi, nó gần bằng 1⁄2 sức mạnh của bậc đại năng thượng cổ đó!”“Chỉ cần cậu hấp thu nó là có thể đột phá thẳng tới cảnh giới Đạo Quân, thậm chí là Đạo Tổi”Diệp Bắc Minh cân nhắc một hồi mới lắc đầu nói: “Tiểu Tháp, không cần đâu!”“Nhóc con, sao thế? Cho dù cậu không hấp thu, để lại đây cũng lãng phí”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục khó hiểu.“Ông cứ hấp thụ chúng đi!” “Đi theo tôi lâu như vậy, ba ngày đói chín bữa, là tôi có lỗi với ông!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phì cười: “Chuyện lần trước tôi nói đùa thôi, không cần phải...”“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”Diệp Bắc Minh hét lên, trực tiếp cắt ngang: “Tôi ra lệnh cho ông, hấp thu toàn bộ số năng lượng này!"“Đến lúc gặp phải đại năng thượng cổ còn cần ông nhanh chóng hạ gục đối phương nữa!”

Chương 4536: Dị hỏa?