Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4541: Anh... đồ khốn kiếp!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Em thế nào rồi? Để tôi xem vết thương cho eml” Anh nhẹ nhàng đặt Phượng Cửu xuống muốn tiến tới kiểm tra.Phượng Cửu ôm chân ngồi xổm trên mặt đất, nước mắt lăn dài xuống má: “Anh đừng chạm vào tôi...”“Xin lỗi, chuyện này là do tôi mà ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em” "Thật ra, em không cần phải làm tổn thương bản thân, dùng cái kia...” “Anh còn nói!”Phượng Cửu trừng to hai mắt, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh quát lên!Diệp Bắc Minh có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn em chuyện ở Phượng Loan Các!"“Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em, từ nay em chính là người phụ nữ của anh!”Phượng Cửu nghiến răng, bướng bỉnh đáp: “Ai cần làm người phụ nữ của anh cơ chứ? Không phải là anh coi thường tôi sao?”“Lúc ở Phượng Loan Các còn nhục nhã tôi một trận, bây giờ lại cứu tôi!”“Anh tưởng rằng lòng tự trọng của Phượng Cửu tôi có thể tùy tiện dẫm đạp như vậy sao?”Cô loạng choạng muốn đứng dậy đi về phía cửa hang!Nhưng thân thể thực sự quá mức yếu đuối liền ngã nhào xuống đất!Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, nhanh gọn hạ xuống mấy cây trâm bạc tạm thời ổn định lại vết thương cho cô, lại đưa vài viên đan dược tới: “Ăn nó đi để trị thương!”"Tôi không cần!"Phượng Cửu lắc đầu nguầy nguậy.Diệp Bắc Minh cau mày: "Ăn!"“Không!"Phượng Cửu cắn chặt răng ngà không há miệng!"Không ăn à?"Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng, tự mình ngậm lấy đan dược rồi chủ động hôn Phượng Cửu.Phượng Cửu không ngờ tới hành động đột ngột này của anh, phản ứng đầu tiên là giấy dụa!Nhưng hoàn toàn không thể ngăn cản được nhiệt tình của anh, răng miệng bị cạy mở, dược lực liền truyền tới.“Anh... đồ khốn kiếp!” Phượng Cửu muốn chạy trốn.Diệp Bắc Minh giơ tay bắt lấy, một luồng ma khí cuốn tới: “Nếu tôi đã thừa nhận em là người phụ nữ của tôi, vậy em đừng chạy nữa!”“Nào, để tôi chữa thương cho eml”

“Em thế nào rồi? Để tôi xem vết thương cho eml” Anh nhẹ nhàng đặt Phượng Cửu xuống muốn tiến tới kiểm tra.

Phượng Cửu ôm chân ngồi xổm trên mặt đất, nước mắt lăn dài xuống má: “Anh đừng chạm vào tôi...”

“Xin lỗi, chuyện này là do tôi mà ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em” "Thật ra, em không cần phải làm tổn thương bản thân, dùng cái kia...” “Anh còn nói!”

Phượng Cửu trừng to hai mắt, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh quát lên!

Diệp Bắc Minh có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn em chuyện ở Phượng Loan Các!"

“Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em, từ nay em chính là người phụ nữ của anh!”

Phượng Cửu nghiến răng, bướng bỉnh đáp: “Ai cần làm người phụ nữ của anh cơ chứ? Không phải là anh coi thường tôi sao?”

“Lúc ở Phượng Loan Các còn nhục nhã tôi một trận, bây giờ lại cứu tôi!”

“Anh tưởng rằng lòng tự trọng của Phượng Cửu tôi có thể tùy tiện dẫm đạp như vậy sao?”

Cô loạng choạng muốn đứng dậy đi về phía cửa hang!

Nhưng thân thể thực sự quá mức yếu đuối liền ngã nhào xuống đất!

Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, nhanh gọn hạ xuống mấy cây trâm bạc tạm thời ổn định lại vết thương cho cô, lại đưa vài viên đan dược tới: “Ăn nó đi để trị thương!”

"Tôi không cần!"

Phượng Cửu lắc đầu nguầy nguậy.

Diệp Bắc Minh cau mày: "Ăn!"

“Không!"

Phượng Cửu cắn chặt răng ngà không há miệng!

"Không ăn à?"

Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng, tự mình ngậm lấy đan dược rồi chủ động hôn Phượng Cửu.

Phượng Cửu không ngờ tới hành động đột ngột này của anh, phản ứng đầu tiên là giấy dụa!

Nhưng hoàn toàn không thể ngăn cản được nhiệt tình của anh, răng miệng bị cạy mở, dược lực liền truyền tới.

“Anh... đồ khốn kiếp!” Phượng Cửu muốn chạy trốn.

Diệp Bắc Minh giơ tay bắt lấy, một luồng ma khí cuốn tới: “Nếu tôi đã thừa nhận em là người phụ nữ của tôi, vậy em đừng chạy nữa!”

“Nào, để tôi chữa thương cho eml”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Em thế nào rồi? Để tôi xem vết thương cho eml” Anh nhẹ nhàng đặt Phượng Cửu xuống muốn tiến tới kiểm tra.Phượng Cửu ôm chân ngồi xổm trên mặt đất, nước mắt lăn dài xuống má: “Anh đừng chạm vào tôi...”“Xin lỗi, chuyện này là do tôi mà ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em” "Thật ra, em không cần phải làm tổn thương bản thân, dùng cái kia...” “Anh còn nói!”Phượng Cửu trừng to hai mắt, phẫn nộ nhìn Diệp Bắc Minh quát lên!Diệp Bắc Minh có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn em chuyện ở Phượng Loan Các!"“Tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em, từ nay em chính là người phụ nữ của anh!”Phượng Cửu nghiến răng, bướng bỉnh đáp: “Ai cần làm người phụ nữ của anh cơ chứ? Không phải là anh coi thường tôi sao?”“Lúc ở Phượng Loan Các còn nhục nhã tôi một trận, bây giờ lại cứu tôi!”“Anh tưởng rằng lòng tự trọng của Phượng Cửu tôi có thể tùy tiện dẫm đạp như vậy sao?”Cô loạng choạng muốn đứng dậy đi về phía cửa hang!Nhưng thân thể thực sự quá mức yếu đuối liền ngã nhào xuống đất!Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, nhanh gọn hạ xuống mấy cây trâm bạc tạm thời ổn định lại vết thương cho cô, lại đưa vài viên đan dược tới: “Ăn nó đi để trị thương!”"Tôi không cần!"Phượng Cửu lắc đầu nguầy nguậy.Diệp Bắc Minh cau mày: "Ăn!"“Không!"Phượng Cửu cắn chặt răng ngà không há miệng!"Không ăn à?"Diệp Bắc Minh cười lạnh một tiếng, tự mình ngậm lấy đan dược rồi chủ động hôn Phượng Cửu.Phượng Cửu không ngờ tới hành động đột ngột này của anh, phản ứng đầu tiên là giấy dụa!Nhưng hoàn toàn không thể ngăn cản được nhiệt tình của anh, răng miệng bị cạy mở, dược lực liền truyền tới.“Anh... đồ khốn kiếp!” Phượng Cửu muốn chạy trốn.Diệp Bắc Minh giơ tay bắt lấy, một luồng ma khí cuốn tới: “Nếu tôi đã thừa nhận em là người phụ nữ của tôi, vậy em đừng chạy nữa!”“Nào, để tôi chữa thương cho eml”

Chương 4541: Anh... đồ khốn kiếp!