Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4552: Tiếp đó
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vì vậy, tốt nhất mọi người vẫn nên rời khỏi Hỗn Độn Giới đi!” Đế Trần cười khẩy: “Nhóc con, mày ngược lại khá thông minh đó!”"Nhưng.Trên gương mặt già nua của Phượng Vương không giấu được nét đấu tranh. Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tiền bối, đây là tôi nợ Tiểu Cửu!” Nói đoạn.Ánh mắt lại rơi xuống người Phượng Cửu: “Tiểu Cửu, em quên những gì đã hứa với tôi rồi sao? Đưa người trong tộc của em tới nơi đó đi!”“Tôi hứa với em, nhất định sẽ sống sót! Ngoan, nghe lời!” "Bắc Minh..."Phượng Cửu nước mắt rơi như mưa, cắn chặt răng ngà, tha thiết gật đầu: “Được! Em rất ngoan... Tiểu Cửu nhất định sẽ ngoan ngoãn“Toàn bộ Phượng tộc đi theo tôi!” Sải bước phá không, tiếng Phượng hoàng ngân vang vọng khắp trời!Hóa thành một con phượng hoàng rực lửa, đập cánh hướng về vết nứt không gian của Hỗn Độn Giới!“Diệp Bắc Minh, là chúng tôi nợ cậu!”Phượng Vương liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, rồi dứt khoát đưa người của Phượng tộc rời đi.Diệp Bắc Minh dõi mắt nhìn theo hướng đi của Phượng tộc, xuyên qua khe nứt không gian anh có thể thấy Phượng Cửu lưu luyến liếc anh một cái rồi mới đành lòng rời đi.Kết giới đóng lại!“Diệp Bắc Minh, mày đã vừa lòng chưa?”, Đế Trần lạnh giọng hỏi. Diệp Bắc Minh khế mỉm cười: "Cám ơn, tạm biệt!”Dứt lời liền tiến lên trước một bước, Ảnh Thuấn!Trong nháy mắt đã xuất hiện ở nơi cách xa vạn mét!Đế Trần cười dữ tợn: “Muốn đi? Mời lão tổ hãy giữ hắn lại!”Một giọng nói ực kỳ già nua vang lên: "Nhóc con, là cậu tự mình ở lại? Hay là để lão phu phải ra tay đây?”Lời này vừa vang thì một thân hình cao hàng tỷ thước hiện ra từ trong hư: không, bao trùm lấy toàn bộ vòm trời.Một bàn tay khô khốc vươn về phía Diệp Bắc Minh giống như muốn tóm một con kiến.Đại năng thượng cổ của Ma tộc! Một áp lực vô hình bùng nổ! Lão tổ Thiên MatVô số ma tộc có mặt tại quảng trường Thiên Ma bất giác quỳ sụp xuống đất, điên cuồng dập đầu.Diệp Bắc Minh khẽ quát: “Tiểu Tháp, ra tay đi!”Một thanh âm như chuông đồng ngân vang, từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh lập tức bộc phát ra một luồng sức mạnh cực kỳ kh*ng b*!Lão tổ Thiên Ma chỉ kịp nhìn thấy một tòa bảo tháp cổ kính giống như sao băng lao vút ra khỏi lồng ngực Diệp Bắc Minh, đâm sầm vào cánh tay ông ta!Cánh tay tức khắc nổ tung! Mưa máu bắn tung tóe.Nhưng tòa tháp đó không có dấu hiệu dừng lại, mà tiếp tục mang theo khí thế hủy thiên diệt địa không gì ngăn cản nổi đè ép về phía trước!“Không...Lão tổ Thiên Ma không cam lòng rít lên một tiếng, toàn thân phát ra một tiếng nổ vang tanh bành tạo thành một màn sương máu nuốt gọn lấy thành Thiên Ma.“Lão tổ... Làm sao có thể như vậy!”Đế Trần há hốc mồm kinh ngạc!“Cái này..."Đế Ngao cùng Đế Gơ cũng bị doạ cho ngây ngốc, thân thể không kìm được run lẩy bẩy.Diệp Bắc Minh vậy mà có năng lực giết chế lão tổ Thiên Ma? Vậy tại sao hắn lại phải lấy việc tự sát ra uy h**p họ?Thậm chí sau khi hạ gục được lão tổ Thiên Ma, đầu cũng không ngoảnh lại liền co cẳng chạy đi mất!“Hắn chạy làm cái gì?” Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả mọi người lúc này.Tiếp đó.Toàn bộ thành Thiên Ma rung chuyển dữ dội, nguồn gốc đến từ nơi sâu nhất trong hoàng cung Thiên Ma, cấm địa Thiên Ma!Răng rắc!Kết giới của cấm địa Thiên Ma vỡ nát!
Vì vậy, tốt nhất mọi người vẫn nên rời khỏi Hỗn Độn Giới đi!” Đế Trần cười khẩy: “Nhóc con, mày ngược lại khá thông minh đó!”
"Nhưng.
Trên gương mặt già nua của Phượng Vương không giấu được nét đấu tranh. Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tiền bối, đây là tôi nợ Tiểu Cửu!” Nói đoạn.
Ánh mắt lại rơi xuống người Phượng Cửu: “Tiểu Cửu, em quên những gì đã hứa với tôi rồi sao? Đưa người trong tộc của em tới nơi đó đi!”
“Tôi hứa với em, nhất định sẽ sống sót! Ngoan, nghe lời!” "Bắc Minh..."
Phượng Cửu nước mắt rơi như mưa, cắn chặt răng ngà, tha thiết gật đầu: “Được! Em rất ngoan... Tiểu Cửu nhất định sẽ ngoan ngoãn
“Toàn bộ Phượng tộc đi theo tôi!” Sải bước phá không, tiếng Phượng hoàng ngân vang vọng khắp trời!
Hóa thành một con phượng hoàng rực lửa, đập cánh hướng về vết nứt không gian của Hỗn Độn Giới!
“Diệp Bắc Minh, là chúng tôi nợ cậu!”
Phượng Vương liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, rồi dứt khoát đưa người của Phượng tộc rời đi.
Diệp Bắc Minh dõi mắt nhìn theo hướng đi của Phượng tộc, xuyên qua khe nứt không gian anh có thể thấy Phượng Cửu lưu luyến liếc anh một cái rồi mới đành lòng rời đi.
Kết giới đóng lại!
“Diệp Bắc Minh, mày đã vừa lòng chưa?”, Đế Trần lạnh giọng hỏi. Diệp Bắc Minh khế mỉm cười: "Cám ơn, tạm biệt!”
Dứt lời liền tiến lên trước một bước, Ảnh Thuấn!
Trong nháy mắt đã xuất hiện ở nơi cách xa vạn mét!
Đế Trần cười dữ tợn: “Muốn đi? Mời lão tổ hãy giữ hắn lại!”
Một giọng nói ực kỳ già nua vang lên: "Nhóc con, là cậu tự mình ở lại? Hay là để lão phu phải ra tay đây?”
Lời này vừa vang thì một thân hình cao hàng tỷ thước hiện ra từ trong hư: không, bao trùm lấy toàn bộ vòm trời.
Một bàn tay khô khốc vươn về phía Diệp Bắc Minh giống như muốn tóm một con kiến.
Đại năng thượng cổ của Ma tộc! Một áp lực vô hình bùng nổ! Lão tổ Thiên Mat
Vô số ma tộc có mặt tại quảng trường Thiên Ma bất giác quỳ sụp xuống đất, điên cuồng dập đầu.
Diệp Bắc Minh khẽ quát: “Tiểu Tháp, ra tay đi!”
Một thanh âm như chuông đồng ngân vang, từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh lập tức bộc phát ra một luồng sức mạnh cực kỳ kh*ng b*!
Lão tổ Thiên Ma chỉ kịp nhìn thấy một tòa bảo tháp cổ kính giống như sao băng lao vút ra khỏi lồng ngực Diệp Bắc Minh, đâm sầm vào cánh tay ông ta!
Cánh tay tức khắc nổ tung! Mưa máu bắn tung tóe.
Nhưng tòa tháp đó không có dấu hiệu dừng lại, mà tiếp tục mang theo khí thế hủy thiên diệt địa không gì ngăn cản nổi đè ép về phía trước!
“Không...
Lão tổ Thiên Ma không cam lòng rít lên một tiếng, toàn thân phát ra một tiếng nổ vang tanh bành tạo thành một màn sương máu nuốt gọn lấy thành Thiên Ma.
“Lão tổ... Làm sao có thể như vậy!”
Đế Trần há hốc mồm kinh ngạc!
“Cái này..."
Đế Ngao cùng Đế Gơ cũng bị doạ cho ngây ngốc, thân thể không kìm được run lẩy bẩy.
Diệp Bắc Minh vậy mà có năng lực giết chế lão tổ Thiên Ma? Vậy tại sao hắn lại phải lấy việc tự sát ra uy h**p họ?
Thậm chí sau khi hạ gục được lão tổ Thiên Ma, đầu cũng không ngoảnh lại liền co cẳng chạy đi mất!
“Hắn chạy làm cái gì?” Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả mọi người lúc này.
Tiếp đó.
Toàn bộ thành Thiên Ma rung chuyển dữ dội, nguồn gốc đến từ nơi sâu nhất trong hoàng cung Thiên Ma, cấm địa Thiên Ma!
Răng rắc!
Kết giới của cấm địa Thiên Ma vỡ nát!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vì vậy, tốt nhất mọi người vẫn nên rời khỏi Hỗn Độn Giới đi!” Đế Trần cười khẩy: “Nhóc con, mày ngược lại khá thông minh đó!”"Nhưng.Trên gương mặt già nua của Phượng Vương không giấu được nét đấu tranh. Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Tiền bối, đây là tôi nợ Tiểu Cửu!” Nói đoạn.Ánh mắt lại rơi xuống người Phượng Cửu: “Tiểu Cửu, em quên những gì đã hứa với tôi rồi sao? Đưa người trong tộc của em tới nơi đó đi!”“Tôi hứa với em, nhất định sẽ sống sót! Ngoan, nghe lời!” "Bắc Minh..."Phượng Cửu nước mắt rơi như mưa, cắn chặt răng ngà, tha thiết gật đầu: “Được! Em rất ngoan... Tiểu Cửu nhất định sẽ ngoan ngoãn“Toàn bộ Phượng tộc đi theo tôi!” Sải bước phá không, tiếng Phượng hoàng ngân vang vọng khắp trời!Hóa thành một con phượng hoàng rực lửa, đập cánh hướng về vết nứt không gian của Hỗn Độn Giới!“Diệp Bắc Minh, là chúng tôi nợ cậu!”Phượng Vương liếc Diệp Bắc Minh một cái thật sâu, rồi dứt khoát đưa người của Phượng tộc rời đi.Diệp Bắc Minh dõi mắt nhìn theo hướng đi của Phượng tộc, xuyên qua khe nứt không gian anh có thể thấy Phượng Cửu lưu luyến liếc anh một cái rồi mới đành lòng rời đi.Kết giới đóng lại!“Diệp Bắc Minh, mày đã vừa lòng chưa?”, Đế Trần lạnh giọng hỏi. Diệp Bắc Minh khế mỉm cười: "Cám ơn, tạm biệt!”Dứt lời liền tiến lên trước một bước, Ảnh Thuấn!Trong nháy mắt đã xuất hiện ở nơi cách xa vạn mét!Đế Trần cười dữ tợn: “Muốn đi? Mời lão tổ hãy giữ hắn lại!”Một giọng nói ực kỳ già nua vang lên: "Nhóc con, là cậu tự mình ở lại? Hay là để lão phu phải ra tay đây?”Lời này vừa vang thì một thân hình cao hàng tỷ thước hiện ra từ trong hư: không, bao trùm lấy toàn bộ vòm trời.Một bàn tay khô khốc vươn về phía Diệp Bắc Minh giống như muốn tóm một con kiến.Đại năng thượng cổ của Ma tộc! Một áp lực vô hình bùng nổ! Lão tổ Thiên MatVô số ma tộc có mặt tại quảng trường Thiên Ma bất giác quỳ sụp xuống đất, điên cuồng dập đầu.Diệp Bắc Minh khẽ quát: “Tiểu Tháp, ra tay đi!”Một thanh âm như chuông đồng ngân vang, từ trong cơ thể Diệp Bắc Minh lập tức bộc phát ra một luồng sức mạnh cực kỳ kh*ng b*!Lão tổ Thiên Ma chỉ kịp nhìn thấy một tòa bảo tháp cổ kính giống như sao băng lao vút ra khỏi lồng ngực Diệp Bắc Minh, đâm sầm vào cánh tay ông ta!Cánh tay tức khắc nổ tung! Mưa máu bắn tung tóe.Nhưng tòa tháp đó không có dấu hiệu dừng lại, mà tiếp tục mang theo khí thế hủy thiên diệt địa không gì ngăn cản nổi đè ép về phía trước!“Không...Lão tổ Thiên Ma không cam lòng rít lên một tiếng, toàn thân phát ra một tiếng nổ vang tanh bành tạo thành một màn sương máu nuốt gọn lấy thành Thiên Ma.“Lão tổ... Làm sao có thể như vậy!”Đế Trần há hốc mồm kinh ngạc!“Cái này..."Đế Ngao cùng Đế Gơ cũng bị doạ cho ngây ngốc, thân thể không kìm được run lẩy bẩy.Diệp Bắc Minh vậy mà có năng lực giết chế lão tổ Thiên Ma? Vậy tại sao hắn lại phải lấy việc tự sát ra uy h**p họ?Thậm chí sau khi hạ gục được lão tổ Thiên Ma, đầu cũng không ngoảnh lại liền co cẳng chạy đi mất!“Hắn chạy làm cái gì?” Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả mọi người lúc này.Tiếp đó.Toàn bộ thành Thiên Ma rung chuyển dữ dội, nguồn gốc đến từ nơi sâu nhất trong hoàng cung Thiên Ma, cấm địa Thiên Ma!Răng rắc!Kết giới của cấm địa Thiên Ma vỡ nát!